Tứ Đại Gia Tộc: Bản Tình Ca Của Vương Tử

Tứ Đại Gia Tộc: Bản Tình Ca Của Vương Tử

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325714

Bình chọn: 9.00/10/571 lượt.

năm nay cứu biết bao nhiêu người, làm bao nhiêu việc thiện, lại bởi vì hôn nhân lần này thất bại mà hao tổn biết bao nhiêu gia sản, thật kiếm không ít tư tưởng đồng tình.

Nhưng Tô Mạt biết, đây đều là giả đừng nói cô không nhận được bất kỳ giấy chứng nhận chuyển nhượng Bất Động Sản, thì chồng cũ của cô ‘ tử tế’ trên danh nghĩa ngoại trừ nhà trọ lúc họ kết hôn, thì không có một Bất Động Sản nào thuộc về họ Lưu, tất cả bất động sản đều thuộc về ông bà nội của cô. Lúc này nói một nửa thì thấy rất nhiều, trên thực tế là một suy đoán hoàn toàn không có giá trị.

Thế nhưng cũng không quan trọng, Tô Mạt cũng không quan tâm, mấy năm nay mặc kệ Lưu Lăng là xuất chúng cỡ nào, cô làm nữ chủ nhân ở nhà họ Lưu lại chưa bao giờ ra trước truyền thông, vì vậy mặc anh ta hô phong hoán vũ núi rung động đất, cô vẫn như lúc ban đầu.

Cũng chính vì phong thái này, khiến cô bước ra khỏi xiềng xích của cuộc hôn nhân không vui vẻ, cũng vì phong thái này, khiến cô vượt qua khó khăn để tiến lên, dựa vào học vị hạng nhất, năng lực hạng nhất, phẩm hạnh hạng nhất, rốt cuộc tiếp nhận cơ hội phỏng vấn chức vị quản lý hành chánh của tập đoàn Stunning.

Người đàn ông phỏng vấn cô có khuôn mặt cực kỳ xinh đẹp, đôi mắt màu tím giống như châu báu Stunning, sáng chói rực rỡ, anh ta ngồi ở trước mặt cô, dò xét cẩn thận cô một lúc, sau đó bắt đầu đặt câu hỏi.

Một hỏi một đáp, cuối phỏng vấn anh ta hỏi: “Tô tiểu thư lúc nào thì có thể chính thức đi làm”

Tô Mạt biết, cô được trúng tuyển.

Đường cong khóe miệng không có chút thay đổi, Tô Mạt mỉm cười lạnh nhạt: “Lập tức”

Sau ‘ lập tức’, Tô Mạt mới biết, người phỏng vấn xinh đẹp này lại là chủ tịch Stunning, là boss tổng của cô. Mặc dù không rõ vì sao một nhân vật lớn như thế, lại muốn xuất đầu lộ diện phỏng vấn thí sinh như vậy, nhưng dựa vào trực giác, nhất định có chuyện gì đó mà cô không biết.

Nếu không biết, vậy cũng là không cần phải phí tâm tư mà suy đoán, thuận theo tự nhiên so với suy nghĩ có lẽ sẽ nhẹ nhõm hơn nhiều. Đây là phong cách trước nay của Tô Mạt, cho nên cô tiến hành thủ tục nhận chức xong thì bắt đầu quản lý hồ sơ nhân sự, hiệu quả công việc hoàn toàn trở thành một quản lý hành chánh của Stunning.

“Quản lý, đây là nhân sự thay đổi gần nửa năm.” Trợ lý đưa văn kiện cầm trong tay cho Tô Mạt, cũng thoáng quan sát.

Chức vụ quản lý hành chánh quả thật cũng thiếu, cũng nghe sẽ có người vào nhận, nhưng không nghĩ nhanh như vậy liền gọi người thích hợp đến.

“Cô tên gì?” Tô Mạt ngẩng đầu nhìn trợ lý của mình.

“Hàn Sa Sa” Cô gái xinh đẹp ngũ quan lộ ra hơi trẻ tuổi, mặt mũi xinh xắn, thanh xuân xinh đẹp.

“Tôi tên là Tô Mạt.” Khuôn mặt xinh xắn của cô chỉ có thể xem là thân thiện, nhưng không có một chút độ ấm, duy trì nụ cười ở khóe môi giới thiệu mình.

Tô Mạt Hàn Sa Sa ghi nhớ tên này ở trong lòng, mỉm cười gật đầu: “Xin chào, về sau xin chỉ giáo nhiều.”

Tô Mạt cũng gật đầu một cái, tiếp tục vùi vào trong hồ sơ nhân sự dày cộm nặng nề. Hít sâu, hít sâu, hít sâu hơn.

Tô Tô vốn là một người khá lãnh đạm, cũng chính vì anh thích điểm này của cô, cho nên, cho nên anh phải dùng tiền để sắp xếp cô cũng là chuyện trong dự liệu, không nên tức giận không nên tức giận.

Quý Thần Hi cố gắng trấn an cảm xúc của mình ở trong lòng, đưa tay cầm lấy tấm chi phiếu mỏng, liếc mắt nhìn con số trên đó.

50 vạn.

Xem ra Tô Tô cũng không biết bảng giá của nghề này, vung mạnh tay tốn 50 vạn để mua cả đêm.

Tô Mạt thấy anh nhận lấy chi phiếu, trong lòng giống như có vật nặng gì đó treo ở trên không trong nháy mắt rơi xuống, nhẹ nhõm rất nhiều, lại đập vào nơi đau đớn nào ở trong lòng.

Quả nhiên, đàn ông đều là động vật chỉ nhìn thấy lợi ích. . . . . .

Lúc cô nâng khóe môi tự giễu lên, một tiếng “Tê lạp –”, anh ở trước mặt cô, đem chi phiếu 50 vạn xé ra làm hai. Sau đó mỉm cười buông tay, mặc cho chi phiếu rách thành hai mảnh bay xuống mặt đất, không có chút đau lòng.

“Tô Tô” Anh bước lên trước cách một cái bàn làm việc đối diện với cô: “Anh muốn , không phải là tiền”

“Không phải là tiền?” Tô Mạt hỏi ngược lại anh.

Anh cười nhìn cô, có phần bất đắc dĩ: “Anh không phải là loại người mà em nghĩ, cho nên anh muốn cũng không phải là tiền”

Anh chưa bao giờ biết mình có bao nhiêu tiền, trừ các bệnh viện lớn cùng xí nghiệp sản xuất thuốc trải rộng toàn cầu của Quý thị, anh còn có quốc trái cùng với cổ phần ngân hàng tư nhân của mấy quốc gia Châu Âu, cho nên tiền đối với anh mà nói thật sự là không có chút ý nghĩa nào.

“Vậy anh muốn?”

“Em cứ nói đi” Quý Thần Hi với nụ cười mê người, nhìn Tô Mạt dần dần tăng thêm rất nhiều phòng bị không nhìn thấy ở khắp người mình.

“. . . . . . Anh” Dưới ánh mắt của anh, Tô Mạt không khống chế được lui về phía sau một bước.

Xuất sắc như thế, không vì tiền, không vì lợi, hao phí tâm tư tìm cô cho được, có thể thấy được sự vật anh muốn có được, nhất định là cô cho không nổi hoặc là không muốn cho.

“Tô Tô, em chính là hạnh phúc đời sau của anh.” Giờ phút này anh thừa nhận, không e dè nói ra suy nghĩ trong lòng mình.

Nguy hiểm!

Người con trai trước mắt mặc


XtGem Forum catalog