nay vừa đúng hai mươi lăm tuổi?"
"Hắc hắc, không
sai."
"Nhưng như vậy sẽ
không có vấn đề sao?" Nàng thắc mắc
"Làm sao có vấn đề
gì, kém sáu tuổi là điều không may mắn, điều kiện được đặt ra thật đúng ý,
không thành vấn đề."
"Nếu mọi chuyện đều
không tránh được, muội cũng vậy không có ý kiến." Thành thật mà nói, nàng
cũng không phải là quá quan tâm, dù sao hôn nhân đại sự vốn là quyết định của
cha mẹ, nàng biết đại ca cùng phụ thân nhất định sẽ vì nàng tính toán tốt nhất.
"Nguyệt nhi --
Nguyệt nhi a!" Lam lão gia gọi nữ nhi, vội vã chạy vào trong thư
phòng."Nguyệt nhi, ra là con ở chỗ này, cha đến trong phòng con tìm không
ra, vội muốn chết, nếu không phải là hạ nhân nói con ở thư phòng, cha nhất định
phải đi báo quan ."
"Cha. . . . .
." Lam Thư Nguyệt ứng phó không kịp bị Lam lão gia ôm vào lòng.
"Nguyệt nhi a, khí
trời lạnh như thế, tại sao con có thể ra ngoài chứ? Nếu như lại nhiễm phong
hàn, cha sẽ lo lắng chết ."
"Cha,con không sao,
con ra cửa ăn mặc rất ấm, Nhật ca cũng giúp con chuẩn bị mấy bồn lửa, không có việc gì."
"Cha, người mau
buông muội muội ra, cha ôm chặt như vậy, muội muội không thể hít thở." Lam
Thư Nhật hảo tâm tiến lên giải cứu muội muội.
"A?" Lam lão
gia vội vàng buông tay, lo lắng dò xem nàng."Nguyệt
nhi, không sao chứ? Có khỏe không?"
"Không sao, không sao, cha không cần lo lắng.’’
"Không sao là tốt
rồi." Lam lão gia an tâm: "Đúng rồi, trời lạnh con đến thư phòng làm
cái gì?"
"Cha, con là tới hỏi
một chút về việc ném tú cầu chọn rể. . . . . ."
Lam lão gia vừa nghe,
gương mặt hoàn toàn suy sụp.
"Nguyệt nhi a, cha
làm như vậy cũng là bất đắc dĩ , chẳng qua là vì con tìm một mối hôn sự, cha lo
lắng Long Hoa sẽ không từ bỏ ý đồ, nhưng nếu như là ném tú cầu chọn rể, ta nghĩ
Long Hoa kia cũng không thể nói gì hơn."
Lam lão gia tiến lên cầm
tay của nữ nhi. Điều ông không muốn nhất chính là để cho nữ nhi cảm thấy bị ủy
khuất, bất đắc dĩ Lam gia chẳng qua là vận khí cũng chỉ là tiểu thương nhân, tiền là kiếm rất nhiều, có tiền
không có thế, không cách nào cùng bá chủ Long Nghiêm cứng đối cứng. Nếu nhi tử
nói Long Hoa có nhiều kém cỏi, tuyệt không xứng với nữ nhi thiện lương, nói như
vậy hắn cũng không thể khiến nữ nhi gả cho loại người đó!
Nữ nhi là bảo bối mến
yêu mất mà thê tử để lại cho ông, mặc dù nhi tử cũng cùng
khuôn mặt, nhưng nữ nhi dù sao vẫn giống như thê tử đã mất, ngay cả thân thể
yếu đuối cũng di truyền theo,
để cho tâm khảm ông đau, cẩn thận nâng trên lòng bàn tay, chỉ sợ nàng có điều tổn thương, ai!
"Cha, cha yên tâm,
con biết ." Lam Thư Nguyệt vỗ vỗ tay ông. Dưới tình thế này, là phụ thân
không muốn nhất, nàng tin tưởng phụ thân giờ phút này cảm thấy rất khó khăn.
"Nguyệt nhi. . . . .
." Lam lão gia vành mắt hoe đỏ, ôm lấy nàng khóc." Tâm can của cha, cha không bỏ được . . . . ."
Nàng bất đắc dĩ ôm phụ
thân, nhìn huynh trưởng sinh đôi."Nhật ca, muội thấy mọi chuyện vụn vặt
đều làm phiền ca đi xử trí." Cha bộ dáng kia, sợ chuyện gì cũng đều không làm được.
Lam Thư Nhật cười
khổ."Ta sớm đã có dự liệu ."
"Tiểu thư, nàng thật
sự đáp ứng?" Hoa Quế bất an hỏi.
"Nếu không thì làm sao đây?" Lam Thư Nguyệt nhàn nhạt cười một
tiếng.
"Nhưng là. . . . . .
Nếu như người nhận được tú cầu so với Long Hoa còn xấu hơn, làm sao bây
giờ?"
"Hoa Quế, điều kiện
phụ thân cùng Nhật ca không phải là đã bố trí rõ ràng sao, người nhận được tú
cầu, bộ dáng cũng không cần nói nhiều, về phần phẩm hạnh, tài sản, nhất định cũng
sẽ điều tra một phen, em không cần quá mức buồn lo vô cớ ." Long Hoa là
người tốt xấu ra sao các nàng cũng không biết, hoàn toàn là từ trong miệng Nhật ca
nghe được.
"Nhưng là. . . . . .
Nhưng là lòng người khó dò a, ngoài mặt là người tốt, ai biết hắn không phải là
tâm địa gian trá?" Hoa Quế vẫn cảm thấy không ổn.
"Nếu em biết lòng
người khó dò, thì phải làm thế nào đây? Coi như theo truyền thống thành thân,
em vẫn là băn khoăn vấn đề cũ, không phải sao?" Bao nhiêu vợ chồng trước
thành thân đã gặp mặt? Thậm chí không có cơ hội hiểu rõ đối phương?
"Cũng đúng. . . . .
." Hoa Quế than thở.
"Đừng lo lắng, Hoa
Quế, ta là kén rể, cho dù thành thân, vẫn là ở Lam gia, có cha cùng Nhật ca làm
núi dựa, không sợ ."
"Đúng, còn có Hoa
Quế, Hoa Quế sẽ bảo vệ tiểu thư, nếu như tương lai cô gia dám đối với tiểu thư không tốt, Hoa Quế đem hắn
vứt xuống trên đường cái đi!" Nàng hào khí nói.
"Ha ha, vậy ta trước
hết cám ơn em." Hoa Quế đối với nàng thật là trung thành tận tâm.
"Meo ô. . . . .
." Con mèo kêu lên, biến mất một khoảng thời gian, tròn trịa rốt cục lại
xuất hiện.
"Tròn trịa, ngươi đã
về rồi! Mau tới đây." Lam Thư Nguyệt nhìn thấy sủng vật, lập tức khom
người nói.
Tròn trịa lập tức nhảy
tới đây, chui vào trong ngực mềm mại của chủ nhân làm nũng.
"Hử? Tròn trịa,
ngươi có phải lại gây họa hay không?" Hoa Quế nhìn thấy trên móng nhọn
tròn trịa có vết máu.
"Tròn trịa?"
Lam Thư Nguyệt bất đắc dĩ kêu."Ngươi lại đả thương người rồi?"
"Ô --" nó trốn
tránh thực tế nhắm mắt lại, giả bộ ngủ.
"L
