nhận được chính là hơi thở của anh, lặng lẽ không một tiếng động vây quanh mình, sau đó dần dần dung hợp.
Trong lòng cô muốn tiếp tục đẩy anh ra, nhưng cơ thể tựa như không muốn nghe theo, thậm chí còn làm trái ý thức, bắt đầu không kiềm chế được mà đáp lại.
Không biết cứ như vậy bao lâu, tất cả cuối cùng cũng kết thúc.
Thẩm Trì thoáng lui lại một chút, bật cười, đặt hai ngón tay lên gần trán cô, kết luận: “ Tuy nơi này của em bị mất trí nhớ, nhưng cơ thể của em lại nhớ rõ anh”.
Thừa Ảnh còn hơi ngỡ ngàng, mất một lúc lâu mới hiểu ý anh, hiếm khi không phản bác ngay lập tức. Bởi ngay bản thân cô còn cảm thấy giật mình, tiếp xúc thân mật như vừa rồi, dường như trí nhớ sâu trong cơ thể cô đã thực sự tỉnh lại theo bản năng.
“ Bây giờ anh đang rất đắc ý phải không?”. Tiếp cận quá gần, cô không thể không ngẩng mặt lên mới có thể nhìn rõ anh.
Thẩm Trì không trả lời, im lặng một lúc rồi đột nhiên nói: “ Lúc ở Vân Nam, anh đã nghĩ thiếu chút nữa không còn cơ hội sống để trở về tìm em”.
Thì ra vết thương ngày trước nghiêm trọng đến vậy, thực sự khiến cô sửng sốt, không khỏi nhớ đến lời anh nói trước kia, sau khi từ Vân Nam trở về, việc đầu tiên anh làm đó là đứng dưới tầng chờ cô.
Có lẽ vì điều đó mà nụ hôn khi nãy, lúc vừa mới bắt đầu mới có thể điên cuồng đến thế.
Cô không thể không nhíu mày, bỏ qua tia sợ hãi trong lòng, cố ý kéo căng khuôn mặt, nói: “ Nếu đã cận kề với sinh tử thì cũng nên cân nhắc điều chỉnh lại việc kinh doanh mới đúng chứ?”.
“ Còn sống trở về tìm em cũng là một việc đúng đắn”.
Cô không tin điều đó, nhịn không được cười nhạt: “ Tìm em làm gì?”.
“ Để hôn em”. Thẩm Trì thay đổi bộ dạng tựa như cười mà không cười, nhẹ nhàng hạ tầm mắt nhìn cô: “ Chuyện này chẳng lẽ không được tính là chuyện đứng đắn sao?”.
...
Đúng là một tên lưu manh ngang tàng bạo ngược.
Cô bị nghẹn không nói nên lời, cánh tay kéo mạnh thắt lưng anh ra, ý bảo anh ngồi xuống sô pha: “ Cho em xem vết thương của anh đi”.
Đuôi mày anh khẽ động đậy: “ Lúc này mới nhớ đến, không biết có muộn không?”. Nhưng rốt cuộc, anh vẫn nghe lời ngồi xuống.
“ Đừng tưởng. Cho dù có bị toác ra cũng là đáng đời anh”. Cô tức giận đáp.
Sau khi kiểm tra, phát hiện may vết thương không việc gì, lúc này Thừa Ảnh mới thầm nhẹ nhàng thở hắt ra. Cô do dự hỏi: “ Lúc ấy, vết thương rất nặng ạ?”.
“ Yên tâm đi. Không phải bây giờ anh rất tốt sao?”. Giống như đã nhìn thấu nỗi bất an đang cất giấu của cô, Thẩm Trì không để bụng, nói: “ Anh cũng không yên tâm về em”. Cô liếc xéo anh một cái, đứng dậy cúi đầu đi cất hộp cứu thương: “ Em chỉ nghĩ, ngộ nhỡ anh xảy ra chuyện gì, nhiều người có thể sẽ gặp tai ương”.
“ Không loại trừ khả năng này. Nhưng nếu như anh thật sự có chuyện, ít nhất việc đảm bảo an toàn cho em sẽ được ưu tiên”.
Giọng nói của Thẩm Trì rất bình thản, như thể chuyện này đã sớm được anh chuẩn bị, nhưng cô nghe xong lại thấy trái tim như nhảy dựng lên, cảm thấy điều này thực sự không phải là một chủ đề tốt lành.
“ Lúc anh không có ở đây, Thẩm Lăng đã kể hết những chuyện trước kia cho em nghe phải không?”. Một lát sau, anh bỗng hỏi.
Thừa Ảnh không nhịn được định cười. Tiểu nha đầu ấy, rõ ràng nói sau khi để lộ ra sợ anh trai cô trách mắng nhưng tự mình lại không nén được chủ động thú nhận.
“ Vâng”. Cô gật đầu. “ Nghe nói vì anh mà em đã bị người lạ ‘ mời’ đi uống trà?”.
“ Kết hôn có lẽ là nhược điểm duy nhất của anh”. Thẩm Trì mỉm cười tự giễu, vừa nói vừa lấy hộp thuốc từ trong túi ra. Có lẽ anh định hút thuốc nhưng không hiểu vì sao lại nhanh chóng dập tắt ý tưởng đó trong đầu, thuận tay cầm bao thuốc và chiếc bật lửa để lên mặt bàn.
Đối với những lời này của anh, Thừa Ảnh mất rất nhiều thời gian để tiếp nhận và phân tích. Cuối cùng, cô cũng nói ra những nghi ngờ vẫn chôn trong lòng bấy lâu nay: “ Nói như vậy, việc mất trí nhớ ngoài ý muốn của em cũng có liên quan đến anh?”.
Thực ra, cô không còn nhớ những gì đã xảy ra, lúc tỉnh lại nghe mọi người nói, cô và người đàn ông cùng chiếc xe đã lao xuống sông. Cuối cùng vẫn có thể cứu sống đúng là mạng lớn.
Cứu cô là một đôi vợ chồng trung niên sống bên bờ sông, dựa vào nghề đánh bắt cá để sống. Xem ra, trước kia họ chưa từng gặp chuyện nào như thế, cho nên nhìn qua họ còn căng thẳng hơn cô. Sau khi cô tỉnh lại, người vợ nói liên hồi, nói là phải cảm ơn Quan Âm Bồ Tát đã phù hộ, kiên quyết đề nghị cô sau khi cơ thể có chuyển biến tốt thì lập tức đi chùa lễ tạ.
Kỳ thực, cô là người vô thần, không tin vào ma quỷ thánh thần, ngày thường cũng không thắp hương bái Phật. Nhưng đối mặt với một Phật tử vô cùng sùng đạo như thế này, lại là ân nhân cứu mạng mình, cô thật sự không nỡ từ chối ngay trước mặt. May mà không phải đợi đến lúc hoàn toàn phục hồi như cũ, Lâm Liên Thành đã tìm đến cửa, lập tức đưa cô về Thượng Hải.
Giờ đây, trước những nghi vấn của cô, Thẩm Trì hiếm khi có chút lưỡng lự, ánh mắt sâu đen chọt lóe lên dưới ánh đèn, như không ổn định.
Quả thật cô như gặp phép lạ, cảm thấy đây là một điều hết sức ngạc nhiên.
Có lẽ trong mắt cô, từ trước đến nay anh luôn lạnh l