liếc mắt ra ngoài cửa sổ, nói: “Nếu anh gặp
một người đẹp lai Trung Anh ngồi trong một quán cà phê lộ thiên bên bờ
sông Thames, chỉ uống một ly cà phê cho tới tận trưa, tay trái cầm bút
không ngừng phác thảo tô tô vẽ vẽ trên tờ giấy nháp, gương mặt trầm tư
nhíu mày, vậy thì nhất định phải tới chào hỏi, bởi vì cô ấy chính là
người thiết kế chiếc áo này, Sunsan An.”
Cầm bút vẽ trong tay, nghệ sĩ?
Tiêu Trạch cong cong khóe miệng, nói, “Hẳn là một người đẹp vừa gợi
cảm vừa cảm tính.” Anh nghiêng đầu liếc cô một cái, “Hai người quen
nhau?”
“Có chút giao tình.” Không hiểu sao tâm trạng bỗng xấu đi, Nhan Hoan
ngả người tựa lưng vào thành ghế, dựa vào cửa sổ xe, nhìn anh nói: “Thế
nào, có nhận xét gì về cô ấy?”
“…”
“Đàn ông như anh là mẫu người mà cô ấy thích.” Nhan Hoan ngồi thẳng người, ánh mắt lại một lần nữa liếc ra ngoài cửa sổ.
“Tôi là mẫu người như thế nào?”
“Cao, đẹp trai, giàu.”
“Những lời này từ miệng cô nói ra trở thành có nghĩa xấu.”
“Đây là những lời khen thích hợp nhất mà tôi có thể nghĩ ra để lấy lòng kiểu người như các anh.”
“Kiểu người như chúng tôi là người như thế nào?”
“Thế hệ thứ hai nhà giàu mới nổi, thích chơi xe chơi gái.”
Tiếng cười trầm thấp êm ái phát ra từ lồng ngực, Tiêu Trạch nói: “Cô
nói không sai, tôi đích thực là điển hình của thế hệ thứ hai nhà giàu
mới nổi. Có điều…” Anh nghiêng đầu nhìn cô, ánh mắt kiên định, “Tôi chỉ
chơi xe, không chơi gái.”
Tiêu Trạch nói: “Cô nói không sai, tôi đích thực là điển hình của thế hệ thứ hai nhà giàu mới nổi. Có điều…” Anh nghiêng đầu nhìn cô, ánh mắt kiên định, “Tôi chỉ chơi xe, không chơi gái.”
Nhan Hoan quay đầu đi không nói gì, ánh mắt trông theo bóng hình của
những đôi tình nhân trẻ đang dựa vào nhau cứ dần vụt qua cửa sổ, đột
nhiên nhớ Diêu Bội Bội đã từng nói một câu: Đàn ông chẳng có ai tốt đẹp.
…
Aken đã đến quán rượu từ sớm, cả đám người ngồi quanh bàn chờ Nhan
Hoan. Trông thấy Tiêu Trạch đi vào, đoàn người cũng không hề ngạc nhiên, vui vẻ nhường chỗ để hai người ngồi cạnh nhau, ai có mắt đều nhìn ra
được Tiêu Trạch có ý với Nhan Hoan, chỉ có bản thân nhân vật nữ chính
không nhận ra, chẳng biết là giả vờ ngốc hay là ngốc thật.
Tất cả mọi người trong xưởng sửa chữa vừa giống như bạn bè lại vừa
giống như người thân, khiến Nhan Hoan cảm thấy rất ấm áp, cũng chẳng che giấu tửu lượng của mình, cô liên tục mời rượu mọi người, có thể uống
bao nhiêu là uống bấy nhiêu, hào sảng như một đấng nam nhi.
Rượu đế bốn mươi lăm độ cứ một ly lại một ly trôi qua cổ họng, đốt
cháy dạ dày, nhìn đôi mày Tiêu Trạch đang nhíu lại, Aken cố ý bưng chén
rượu lên, nói: “Em gái, tối qua em khiến tất cả mọi người phải kinh
hoàng, lúc xông lên khán đài suýt chút nữa đã dọa bọn họ tim nhảy cả ra
ngoài, tuyệt vời, nếu anh mà trẻ hơn mười tuổi không thể không theo đuổi em.”
Nhan Hoan giơ chén rượu mím môi cười, Tiểu Thứ nói thêm vào, “Anh Ken uống say rồi, không sợ chị dâu nghe được không cho anh vào nhà sao?”
“Thằng nhóc này, biến.” Aken chỉ tay vào mặt cậu ta, chạm cốc với Nhan Hoan, “Em gái, anh lại mời em một chén.”
Chén rượu của Nhan Hoan vừa kề lên môi, cổ tay bỗng bị ai đó bóp
chặt, cô khó hiểu nhìn sang Tiêu Trạch. Tiêu Trạch nói với Ken, “Anh
Ken, chén này em cạn thay cô ấy.”
Tiêu Trạch hào sảng ngửa đầu cạn sạch, sau khi mọi người trầm trồ tán thưởng, Tiểu Thứ bắt đầu ồn ào, “Trạch thiếu, tại sao lại uống rượu
thay chị Hoan! Có phải chị ấy không uống được đâu.”
“Chẳng biết gì cả, Trạch thiếu người ta đây là thương xót chị của
cậu, sợ cô ấy uống nhiều khó chịu.” Mã Khải đứng dậy, cầm chai rượu rót
đầy cho Tiêu Trạch, “Đàn ông biết xót nàng dâu đều là đàn ông tốt, nào
nào, mọi người cùng nâng chén xót cho nàng dâu của Trạch thiếu.”
Hai chữ nàng dâu khiến ý cười bên môi Tiêu Trạch càng đậm, còn Nhan Hoan lại bị sặc, mặt 囧, ra sức đấm ngực.
Đám đàn ông uống mặt đỏ đến tận mang tai đồng loạt đứng dậy, tất cả
cùng giơ cao chén rượu, Mã Khải nhìn Nhan Hoan vẫn ngồi nguyên tại chỗ,
nói: “Cô nàng dâu kia, còn làm gì vậy, không thấy mọi người đều đang chờ sao!”
Nghe lời này, Nhan Hoan càng sặc ghê hơn, cúi đầu che miệng ho khan,
Tiêu Trạch đặt chén rượu xuống, vỗ lưng cho cô, quan tâm hỏi: “Không sao chứ?”
Mã Khải chỉ vào hai người, nói: “Nhìn đi, nhìn đi, nàng dâu của ai người đó xót!”
Mọi người đều cười rộ lên.
Nhan Hoan trừng mắt lườm anh ta một cái.
Tiểu Thứ như một cô gái dán thân hình lực lưỡng của mình lên người A
Hạ gầy yếu, giả giọng ỏn ẻn nói: “Anh A Hạ, người ta cũng bị sặc, thật
là khó chịu, khó chịu quá đi!”
A Hạ bắt chước bộ dạng của Tiêu Trạch, vỗ nhẹ tấm lưng chắc nịch của cậu ta, “Đừng sợ, để anh vỗ giúp em.”
Nhan Hoan nhận ly nước trái cây Tiêu Trạch đưa tới uống một ngụm mới
dịu lại, quát tháo hai tên nhóc đáng ghét kia, “Này, hai người các cậu
có thể ở đó mà buồn nôn thêm chút nữa được không.” Cô bực tức, mặt đỏ
bừng, nhìn Tiêu Trạch đang cười vui vẻ, “Tại sao anh chẳng giải thích gì cả thế?”
“Giải thích cái gì?” Tiêu Trạch tươi cười hớn hở, bộ dáng như đang
xem kịch vui không li