g lại, anh cắn răng, nắm thật chặt tay và thu nanh về, chỉ đặt
lên môi cô một nụ hôn nhẹ nhàng…
Đúng lúc ấy một mảnh băng nhọn hoắt xé không khí đột nhiên nhắm thẳng về hướng Tooya khiến anh giật mình vội ngẩng lên, tay bắt gọn lấy mảnh
băng.
Khẽ quẳng mảnh băng đi, Tooya bình thản đứng dậy và đi ra ngoài khép
cửa phòng bệnh lại. Anh đứng dựa vai vào cạnh tường từ tốn nói:
- Cậu quá khi dễ ta rồi đấy Akatsuki
- Hành động của anh lúc nãy trông chẳng khác gì một con mèo ăn vụng cả Hondo
- Ha..ha… cậu luôn khiến ta cảm thấy thú vị, loài mèo cũng dễ thương đấy chứ? _ Tooya bình thản nói
- Hừ…tôi nghĩ anh cũng biết rồi phải không? Tốt nhất là anh không nên
đến gần Yume, để tránh gây tổn thương cho cô ấy_ Kai lạnh lùng nói
- Cậu nhầm rồi Akatsuki, người gây tổn thương cho Yume không chỉ riêng mình ta đâu, cả cậu cũng có phần đấy
- Anh nói gì tôi không hiểu?_ Kai nhíu mày lạnh lùng hỏi
- Cậu nên biết trong cái học viện này cũng có ko ít người sẵn sàng làm
mọi việc bỉ ổi vì cậu… còn người đó là ai thì cậu tự mình tìm hiểu đi,
ta không muốn nói nhiều làm gì.
Tooya bình thản nói rồi thong thả bước đi để lại một câu nói lạnh lùng:
- Còn nữa…nếu không bảo vệ được Yume thì đựng mạnh miệng bảo ta tránh xa cô ấy, với thế lực hiện nay của cậu trong nhà Akatsuki thì đến bảo vệ
mình cậu còn ko làm nổi nói gì đến việc bảo vệ Yume?
Kai nhìn theo bóng Tooya chợt thấy khó hiểu, tại sao một người như
Tooya lại có thái độ quan tâm thái quá đến một cô gái như vậy nhỉ? Cậu
nghĩ rồi lên tiếng gọi giật lại, trong giọng nói có pha chút ngờ vực:
- Khoan đã…anh và Yume có quan hệ gì vậy? Tại sao lại quan tâm đến cô ấy như thế?
Nghe Kai nói Tooya chợt đứng khựng lại, rồi không quay đầu xuống, anh bình thản nói:
- Cái này cậu không cần biết
- Chắc chắn là anh đã quen Yume từ trước, tại sao lại không nói gì? Có
phải cô ấy có mối quan hệ gì đó với tộc Hondo không?_ Kai nhíu mày hỏi,
bắt đầu cảm thấy mọi chuyện xung quanh cô gái này thật mơ hồ
- Điều gì khiến cho cậu nghĩ vậy hả Akatsuki - kun?_ Tooya hỏi lại, trong giọng nói của anh có pha chút lo sợ
- Tôi nghĩ là mình đã từng gặp cô ấy trước đây, hình như là trong chính tư dinh của tộc Hondo
_RẦM….
Một âm thanh kinh khủng đột nhiên vang lên, Tooya nắm tay đấm mạnh vào
bức tường kiên cố bên cạnh khiến nó bị lủng một lỗ khá lớn, anh từ từ
quay đầu lại, đôi mắt đen huyền chợt biến thành màu đỏ.
Nhanh như cắt Tooya lao đến nắm cổ áo của Kai gằn giọng nói:
- Nếu như cậu không muốn Yume biến mất hoàn toàn thì đừng nhắc lại chuyện này nữa, cô ấy và tộc Hondo không hề có quan hệ gì cả…
……
Kai nhìn chăm chăm theo bóng Tooya vừa khuất dạng, trong lòng bỗng
dấy lên bao thắc mắc, phản ứng thái quá vừa rồi của hắn khiến cậu cảm
thấy rất kì lạ, rốt cuộc thì Yume và gia tộc Hondo có quan hệ gì???
Và tại sao Tooya lại liên tục phủ nhận mối quan hệ đó? Dường như hắn
đang cố bảo vệ Yume khỏi điều đang sợ gì đó đã xảy ra trong quá khứ…Xem
ra mọi việc bắt đầu rắc rối đây
….
----------------------------------------------------
….
Tôi cựa mình thức dậy, cảm thấy khoan khoái trong người, mấy vết trên
tay thương cũng đã đỡ buốt hơn, tôi liếm đôi môi khô rát của mình rồi
quay sang bên cạnh với lấy ca nước…
_ PHỤT………..(^-^)
Tôi chợt giật mình phun hết chỗ nước trong mồm ra khi thấy một dáng người thanh tú đang ngồi ngủ ngon lành trên bậu của sổ
Tôi cắn môi để khỏi bật hét lên, lẩy bẩy đưa tay lên chặn ngực, má ơi, thiếu chút nữa là con bay mất tim rồi.
Híc híc cái tên Kai này đúng là ma hiện hình mà, đến chỗ hắn chọn để
ngủ cũng đặc biệt nữa, ghế trong phòng có thì ko ngồi lại đi ngồi trên
bậu cửa sổ.
Nhưng mà phải công nhận hắn đẹp thật đấy, cả người toát ra vẻ lạnh
lùng, kiêu ngạo nhưng cũng không kém phần quyến rũ, mái tóc màu bạc đầy
ma mị khẽ bay lòa xòa trong gió khiến người khác như bị hút vào, trong
khoảnh khắc tôi chợt thấy trái tim mình đập mạnh.
Tôi thở phù phù cố lấy lại hơi thở bình thường, bỗng dưng nhớ lại câu
nói hôm qua của anh Takeshi: " Bọn họ nói vết thương của em không đáng
lo và còn nói có việc bận nên đã về trước rồi…"
Máu nóng đột nhiên dâng lên trong đầu tôi phừng phừng, hừ đã nói là
vết thương của tôi không đáng lo thì còn đến đây làm gì định giả mèo
khóc chuột à?
Tôi bực mình nghĩ rồi tiện tay vất cái gối vào mặt hắn cáu tiết hét lên:
- Ai cho cậu vào đây hả?
Nhanh như cắt hắn giơ tay lên túm lấy cái gối và đáp trả, tôi giật
mình định giơ tay lên đỡ lấy nhưng ko kịp cái gối đã phản chủ quay lại
đập thẳng vào mặt tôi một cách không thương tiếc.
Tôi ấm ức nuốt nước mắt vào trong, xả hận bằng cách đấm thùm thụp lên cái gồi lầm bầm rủa:
- Đồ đểu, đồ vô lại, không biết thương tình bệnh nhân gì cả.
Hắn nghe tôi nói khẽ nhếch mép cười, nhanh nhẹn nhảy xuống khỏi bậu cửa sổ khẽ liếc mắt nhìn tôi rồi đi đến bên cái bàn nhỏ cầm quả táo trong
rổ lên gặm ngon lành
Tôi lầm bầm nói: "đúng là đồ tự nhiên như ruồi" rồi nhíu mày nhìn hắn phùng mồm trợn má gắt:
- Sao cậu lại vào đây? Còn ăn táo chùa của tôi nữa chứ.
Hắn khẽ nhíu
