ăm chú nghe lời chỉ dẫn của họ rồi quay ra rối rít cảm ơn, nhanh chân chạy lên đồi thuốc.
…
Phải mất đến 30 phút tôi mới leo được lên đỉnh đồi. Đồi tuy không cao
nhưng cũng có nhiều vách đá cheo leo, dây dợ quấn chằng chịt nên việc đi lại hơi khó khăn.
Càng lên cao không khí lại càng lạnh. Tôi kéo cao cổ áo rồi quẹo trái theo đúng như chỉ dẫn của hai cô gái kia.
Đi thêm một quãng nữa tôi chợt giật mình đứng khựng lại, trên một cành
lớn chĩa ra của cây hoa anh đào cổ thụ, Kai đang nằm ngủ ngon lành. Mai
tóc bạc của hắn hòa cùng màu tuyết trắng bao phủ xung quanh làm bừng
sáng cả khu rừng đồi tối tắm lạnh lẽo.
Tôi hơi thẫn thờ ngắm nhìn khung cảnh trước mặt. Đúng là đẹp như thiên thần thật. Lơ ngơ một hồi tôi chợt giật mình nhớ ra chuyện quan trọng
cần làm.
Tôi bặm môi, hít một hơi thật sâu để lấy dũng khí lên tiếng gọi nhỏ:
- Kai…
Âm thanh phát ra từ miệng tôi có vẻ ngượng ngùng, hình như đây là lần đầu tiên tôi gọi tên hắn thì phải.
Nhưng đáp lại tiếng gọi "tha thiết" của tôi hắn vẫn mặc nhiên ngủ ngon lành, không thèm đả động gì cả
Biết hắn vẫn còn đang giận nên tôi cố nhẫn nhịn gọi thêm đôi ba câu
nữa, nhưng những gì tôi nhận đc chỉ là mấy tiếng côn trùng kêu lích
chích.
Tôi nhìn hắn nắm thật chặt tay cố kìm lại cơn giận. Vampire vốn là một sinh vật cực nhạy và thính chỉ cần nghe đc tiếng bước chân thôi chúng
cũng có thể nhận ra đó là ai. Một vampire thuần chủng như Kai chẳng lẽ
lại có thể ngủ say đến nỗi ko biết tôi đến?
Rõ ràng là hắn đã nghe thấy tiếng tôi gọi nhưng lại ko thèm ư hử gì đã vậy còn giở vờ ngủ nữa chứ. Bực bực ko chịu được.
Tôi hằn học nghĩ rồi không kiềm chế được bản thân tức tối hét lên:
- KAI AKATSUKI….
Đến lúc này thì hắn không thể làm ngơ được nữa bèn vươn vai ngồi dậy, khẽ liếc mắt nhìn tôi một cái hắn lạnh lùng khinh khỉnh nói:
- Có chuyện gì?
Nghe tiếng hắn hỏi tôi giật thót cả người, lúng túng không biết nên
nói gì cứ đứng đó cúi gằm mặt xuống. Mãi một lúc lâu sau, tôi cố lấy lại bình tĩnh hít một hơi thật sâu rồi móc từ trong túi ra mấy quả dâu tay
nhắm mắt nhắm mũi hét lên:
- Xin lỗi cậu, tất cả là tại tôi, vì tôi ngu ngốc nên đã hiểu lầm cậu.
Nói xong tôi không đủ dũng khí để ngẩng mặt lên nhìn hắn cứ cúi gằm
xuống chờ đợi hắn mắng nhiếc nhưng mãi mà chẳng thấy hắn ư hử gì, tò mò
tôi ngẩng đầu lên thì ôi thôi hắn đã bỏ đi được một quãng xa rồi.
Tôi cay cú đút mấy quả dâu tây lại túi rồi chạy theo hắn luôn mồm xin
lỗi, van vỉ, nhưng đáp lại thái độ thành khẩn của tôi hắn chỉ lạnh lùng
bước tiếp.
Cuối cùng không chịu được nữa, tôi lao đến định bấu vào vạt áo hắn
giữ lại nhưng ko ngờ tôi trượt tay, chân ngang đá chân chiêu loạng quạng hụt chân rơi xuống vách đá bên cạnh.
Tôi lao xuống bên dưới với tốc độ cực nhanh, nhìn vách đá sâu hoắm mà tôi bàng hoàng kêu thét lên sợ hãi, một viên đá từ trên đỉnh rơi xuống
đập vào đầu khiến tôi choáng váng.
Đột nhiên có một vòng tay lạnh giá nhẹ nhàng ôm lấy tôi, mùi hương hoa
anh đào thơm thoang thoảng. Tôi nhắm mắt chìm vào trong vô thức… Tôi tỉnh dậy trong trạng thái đầu óc nhức buốt, toàn
thân tê mỏi, tôi lắc mạnh đầu đưa tay lên sờ cục máu bầm trên gáy chỗ bị viên đá ban nãy đập trúng:
- Ui da, đau quá…
Tôi rên rỉ kêu lên rồi khẽ nhíu mày lẩm bẩm ngạc nhiên nói:
- Quái lạ, sao mình vẫn chưa chết nhỉ, mà hoặc giả mình không chết thì
chí ít cũng phải chấn thương sọ não hay gãy chân gãy tay chứ?
Đang suy nghĩ miên man chợt tôi giật mình khi nghe thấy một giọng nói lành lạnh vang lên:
- Nếu không chết thì cô hãy rời khỏi ngực tôi đi
Nhanh như chớp tôi quay đầu lại nhìn khổ chủ của giọng nói vừa rồi,
khuôn mặt lạnh như băng của Kai đập vào mắt khiến tôi có cảm tưởng như
mình vừa mới xuống âm phủ gặp diêm vương xong.
Quá sợ hãi tôi vội bật ra khỏi người hắn, tiếng hét của tôi vang vọng cả núi rừng:
- Ôi tía má ơi…ma
Một lần nữa, cái đầu đáng thương của tôi lại va vào đá, tôi nhắm mắt
đưa tay lên xoa xoa cục u trên đầu, đau đến nỗi không thốt lên lời, mặt
mũi cứ cứng đơ lại.
Kai nhìn khuôn mặt đờ đẫn của tôi, hắn đưa tay lên che miệng bật ho khù khụ rồi tàn nhẫn buông hai từ:
- Hậu đậu…
Đã ức chế vì bị hai vết thương ở gáy và đầu hành hạ, giờ lại nghe hắn
nói móc nói mỉa, bực mình tôi vung tay định lao đến túm lấy cổ hắn xỉa
xói một trận cho hả giận. Chỉ tại hắn giận dai không thèm tha thứ làm
tôi bị ngã phải ở dưới cái hố sâu hoắm này trong tình trạng thương tích
đầy "đầu".
Mặc cho tôi hùng hổ lao đến túm lấy cổ áo, hắn vẫn ngồi nguyên tại chỗ mắt nhắm nghiền lại không chống cự.
Một giọt mồ hôi trên trán hắn đột nhiên rơi xuống tay tôi nghe đánh
tách. Tôi giật mình khựng lại, mở to mắt nhìn hắn, lúc này tôi mới để ý
kĩ đến khuôn mặt hắn.
Trên trán hai hàng lông mày thanh tú khẽ nhíu lại, làn da trắng bệch trở lên tái xanh, hai hàm răng nanh nhọn hoắt của hắn nghiến chặt lại như
đang cố gắng để không bật kêu lên.
Tôi bần thần nhìn hắn, bàn tay vẫn nắm lấy cổ áo, hình như hắn đang đau
- Còn không mau buông tay ra
Giọng nói lạnh lùng như băng vang lên khiến tôi sực tỉnh,