hiên dám ăn đậu hủ của nàng, còn không dứt . Hiên Viên Hạo Thành cảm thấy không đúng, rời đi môi Tô Mộ Tịch, thấy Tô Mộ Tịch khiển trách nhìn mình chằm chằm. Chột dạ cúi đầu trạc ngón tay, vừa rồi khẳng định là hắn nhìn lầm, Tịch nhi còn ngủ, Tịch nhi còn ngủ…
Tô Mộ Tịch nhìn hắn ngốc ngốc, tức cũng không được cười cũng không được, nhẹ nhàng nắm lỗ tai của hắn: “Nói, vừa rồi huynh đang làm gì? Còn có, đã trễ thế này huynh ôm gối đến trong phòng Tịch nhi làm cái gì?”
“Tiểu ong mật nói Tịch nhi không vui, Thành nhi đến xem Tịch nhi, vừa rồi Thành nhi không làm gì cả, cái gì cũng không làm…” Càng nói giọng càng nhỏ, nhìn liền biết tiểu tử này đang chột dạ . Tô Mộ Tịch bị hắn nói đỏ mặt, lần đầu tiên có nam tử đụng vào môi nàng, cảm thấy có chút ngượng ngùng, tuy rằng biết về sau Hạo Thành sẽ là phu quân của nàng. Nhưng mà, nhìn Hiên Viên Hạo Thành đáng thương như vậy, cũng không nói nhiều : “Về sau không được như vậy, chúng ta còn chưa thành thân!”
Lập tức ngẩng đầu, mắt to sáng long lanh nhìn Tô Mộ Tịch: “Tịch nhi, chúng ta thành thân có phải là có thể hay không?” Hắn biết, Tịch nhi đối với hắn tốt nhất .
Tô Mộ Tịch tức giận vỗ nhẹ đầu của hắn một chút, ai nói cho nàng biết, người này là ngốc thật hay là giả ngốc đây. Nhưng mà, lúc này Hiên Viên Hạo Thành không chú ý chút nào, bắt tay đếm, từ lần đầu ăn miệng Tịch nhi đến bây giờ đã bảy năm . Nếu thành thân với Tịch nhi rồi ngày nào cũng được ăn, mắt càng sáng hỏi: “Tịch nhi, thành thân rồi Thành nhi có thể ăn miệng của nàng mỗi ngày chứ?”
“…” Tô Mộ Tịch liếc mắt xem thường, nàng nhẫn, nàng nhẫn, mưu sát hoàng tử là tử tội.
Thấy thần sắc Tô Mộ Tịch như có chút không vui, Hiên Viên Hạo Thành lại cúi đầu, có phải Tịch nhi không thích hắn ăn nàng hay không, nhưng mà hắn thực thích a, nghĩ nghĩ đáng thương hề hề hỏi: “Tịch nhi tức giận sao, nàng không thích Thành nhi ăn miệng của nàng sao?” Cúi đầu trạc trạc ngón tay, khó xử nói: “Hay là, Thành nhi năm ngày ăn một lần được không?”
“…” Tô Mộ Tịch nghe Hiên Viên Hạo Thành nói mà dở khóc dở cười, người này: “Lúc này Thành nhi đến để nói cho Tịch nhi biết điều đó sao! Trời lạnh, Thành nhi mau trở về phòng ngủ.”
Hiên Viên Hạo Thành vừa nghe, lập tức giữ chặt tay Tô Mộ Tịch: “Thành nhi không muốn đi, nếu Thành nhi đi rồi Tịch nhi sẽ không vui. Thành nhi đến là để làm cho Tịch nhi vui vẻ , Tịch nhi, vì sao nàng không vui?”
Trong lòng Tô Mộ Tịch ấm áp, gia hỏa này khi nào thì như vậy, làm cho nàng cảm thấy thực ấm áp: “Tịch nhi nghĩ đến người đáng ghét, cho nên không vui.” Đứa ngốc, không phải ai cũng giống huynh vô ưu vô lự .
Hiên Viên Hạo Thành nghĩ nghĩ, an ủi nói: “Tịch nhi đừng không vui, có đôi khi Thành nhi thực chán ghét hoàng huynh, nhưng mà cho tới bây giờ Thành nhi sẽ không chán ghét hắn đến nỗi ngủ không yên. Cho dù trước khi ngủ nghĩ đến hắn, Thành nhi liền cố gắng nghĩ Tịch nhi, sau đó Thành nhi sẽ ngủ ngon. Về sau, nếu Tịch nhi nghĩ đến người đáng ghét mà ngủ không yên, nàng hãy nghĩ đến Thành nhi được không, như vậy Tịch nhi có thể ngủ.” Càng nghĩ càng cảm thấy đó là một ý kiến hay, Tịch nhi nghĩ đến mình, có thể ngủ rất ngon chăng.
“Phụt…” Tô Mộ Tịch cười nhéo nhéo mặt của hắn, thực là chuyện gì cũng đơn thuần như vậy.
“Tịch nhi nở nụ cười nha, có phải Tịch nhi vui vẻ hay không?” Hắn biết mà, hắn đến Tịch nhi khẳng định sẽ cười . Trên đời chỉ có hắn có thể làm Tịch nhi vui vẻ, hắn muốn bồi Tịch nhi cả đời, giống phụ hoàng cùng mẫu hậu, giống cha và nương tiểu Linh Nhi, vĩnh viễn vĩnh viễn cùng Tịch nhi.
Nhìn sắc trời bên ngoài, đã khuya , Tô Mộ Tịch gật gật đầu: “Tịch nhi vui vẻ , Thành nhi mau trở về phòng đi ngủ, bằng không ngày mai mặt trời chiếu đến mông mà huynh còn dậy không nổi, sẽ bị tiểu công chúa chê cười đó.”
Hiên Viên Hạo Thành không muốn đi , vừa nghe đến dậy không nổi sẽ bị hoàng muội cười nhạo, không tình nguyện đứng dậy uất ức nói: “Vậy Tịch nhi cũng đừng nghĩ đến người đáng ghét nữa, đi ngủ sớm một chút, bằng không Thành nhi cũng cười nhạo nàng.”
“Ừm, Tịch nhi đã biết, huynh mau đi ngủ đi!” Nhìn hắn không tình nguyện, Tô Mộ Tịch lại muốn cười .
“A…” Bĩu môi, ba bước lại quay đầu, cuối cùng đi ra cửa. Tô Mộ Tịch cũng thật sự mệt mỏi, nhớ tới hành động vừa rồi của Hiên Viên Hạo Thành, khóe môi gợi lên đẹp tươi cười nhập mộng đẹp.
Hiên Viên Hạo Thành trở lại trong phòng, bước đến cửa sổ nhẹ giọng nói với một con ong: “Tiểu ong mật, ngươi nhanh đi giúp ta nhìn xem Tịch nhi ngủ chưa.” Mỗi ngày Tịch nhi còn mệt hơn cả hắn, không thể không ngủ.
Ong mật vỗ vỗ cánh nhỏ, từ trong phòng Hiên Viên Hạo Thành bay đến phòng Tô Mộ Tịch, thấy Tô Mộ Tịch ở trên giường nhắm mắt lại, mới vỗ vỗ cánh bay trở về trong phòng Hiên Viên Hạo Thành “Ong ong” xoay trong chốc lát. Hiên Viên Hạo Thành gật gật đầu: “Tịch nhi ngủ là tốt rồi, cám ơn tiểu ong mật, ngươi cũng mau về nhà nghỉ ngơi, Thành nhi cũng muốn ngủ, bằng không ngày mai ta sẽ bị muội muội chê cười .” Ong mật lại vỗ vỗ cánh bay đi .
Ngày kế, bà mối cầm canh thiếp, hợp một chút, liền tìm người định cái ngày, định vào Thất Tịch này. Tô
