Trung Khuyển Cắn Ngược

Trung Khuyển Cắn Ngược

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324242

Bình chọn: 9.5.00/10/424 lượt.

i thú tộc bà vẫn lưu lại, có lẽ là không có chỗ có thể đi, có lẽ là nhận lấy trách nhiệm của chính mình, có lẽ là không đành lòng để cho tộc nhân nhận lấy đau khổ giống bà…… Mà mặc kệ là cái gì, nỗi hận của bà theo năm tháng trôi đi, chỉ còn lại tâm tưởng muốn thay đổi thú tộc.

Nhưng Nhậm Thương Diêu thì khác, y không phải không có chỗ để đi, có người chờ đợi y, nhưng mà y lại nói muốn lưu lại, khi đó trưởng lão thật kinh ngạc, bà không tin y vì thú tộc mà không muốn rời đi, nhưng mà bà nhìn ánh mắt cô gái che chở y, liền hiểu được.

Lưu lại là giả, mục đích chân chính của y là cô bé kia.

Trưởng lão không nói rõ ý đồ của Nhậm Thương Diêu, vì sao phải làm vậy? Mặc kệ như thế nào, Nhậm Thương Diêu quyết định lưu lại, cho dù Nhậm Thương Diêu không có cảm tình với thú tộc, nhưng thời gian lâu, nhìn tộc nhân đáng thương, bà không tin Nhậm Thương Diêu còn có thể rời đi.

Mà sự thật cũng như bà suy nghĩ, thậm chí so với bà nghĩ càng hoàn hảo.

Rốt cục Nhậm Thương Diêu dời ánh mắt về phía trưởng lão. Trưởng giả khôn khéo này, y biết bà xem rõ hết mục đích của y, nhưng mà cũng lợi dụng mục đích của y, làm cho y lưu lại.

“Được đền bù mong muốn sao chỉ có ta.”

“Ha ha.” Trưởng lão nở nụ cười, không phủ nhận.

Nếu Phàn Ngọc Hương nghe được hai người đối thoại, chắc chắn sẽ hộc máu, trải qua sự dạy dỗ của con người, thú tộc đã biết tính kế, còn là trò giỏi hơn thầy.

“Qua vài ngày sẽ có đám người tiến vào trong cốc, bọn họ sẽ mang lương thực đến, cũng sẽ phụ trách dạy người thú tộc, có Hương nhi ở đây, sẽ không có ai dám bắt nạt buôn bán người thú tộc.”

Tuy rằng Phàn Ngọc Hương cảm thấy mình khiêng lên một cái đại phiền toái, nhưng mà người Phàn gia có một ưu điểm, không làm thì thôi, đa làm phải làm cho tốt.

Hơn nữa, thủ hạ của nàng nhiều người như vậy, sao nàng phải tự thân tự lực? Trực tiếp bắt tay kêu người phía dưới đến không phải là được rồi sao.

Người thú tộc không hiểu thế nào là gieo trồng đồ ăn, bọn họ chỉ biết loại đơn giản nhất là trồng khoai, trưởng lão cũng không hiểu lắm, dược thảo bà gieo trồng cũng là loại dễ sống, mà ra bên ngoài săn thú lại nguy hiểm, tuy rằng Phàn Ngọc Hương có thể nuôi người thú tộc cả đời, nhưng nàng càng thờ phụng cho cá ăn không bằng dạy cách bắt cá.

Cho nên nàng để Nhậm Thương Diêu truyền tin tức ra ngoài, làm cho người Trầm Hương sơn trang vận lương thực lại đây, còn muốn biết thế nào là đun nấu, gieo trồng, phu tử dạy học…… Tóm lại, cái gì có ích với người thú tộc đều mang hết lại.

Nhậm Thương Diêu nói làm cho trưởng lão vừa mừng vừa sợ, nhất là một câu cuối cùng, bà kinh ngạc nhìn Phàn Ngọc Hương bị tiểu hài tử truy đuổi, một cô bé nũng nịu như vậy thực sự có bản lĩnh lớn vậy sao?

Nhậm Thương Diêu lại nhìn về phía Phàn Ngọc Hương, thấy nàng bị đuổi theo đã chạy tới, y cười đi ra phía trước, trước khi rời đi bỏ xuống một câu, “Nàng, so với bất kỳ kẻ nào đều cường đại.”

Làm cho y luôn nhìn lên, nhưng mà bây giờ y không chỉ nhìn lên.

“Này, các ngươi đuổi theo đủ chưa? A……” Đột nhiên bị bế ngang, Phàn Ngọc Hương bị dọa, nhưng mà cảm nhận được vòng tay quen thuộc, hai tay thói quen ôm lấy cái cổ thô cứng, sau đó trừng mắt, “Chàng làm gì?”

“Ôm nàng chạy ha.” Nhậm Thương Diêu lưu manh nháy mắt với nàng.

“Không cần!” Nàng cũng không phải tiểu cô nương nhu nhược, “Thả ta…… Oa! Bọn họ sắp đuổi theo lên đây! Còn không chạy nhanh chút!”

Phàn Ngọc Hương sốt ruột đấm lưng y.

Nhậm Thương Diêu vui vẻ tuân mệnh, vươn chân chạy nhanh.

Mặt sau, đám tiểu hài tử nhìn thấy có người gia nhập, đuổi càng vui vẻ.

“Mau mau mau! Chạy nhanh chút!” Phàn Ngọc Hương hô, đôi má vừa mới chạy nhanh mà hồng toàn bộ, đôi mắt lòe lòe tỏa sáng, trên mặt mang theo tươi cười xán lạn.

Nhậm Thương Diêu cũng nở nụ cười, cánh tay ôm chặt nàng, hai người lớn cùng tiểu hài tử phía sau đuổi bắt chơi đùa điên rồi.

Lúc người Trầm Hương sơn trang theo tin tức dùng bản đồ tìm được sơn cốc, một bước rời sơn động, nhìn thấy không chỉ là một mảnh thiên địa khác, còn có trang chủ đại nhân bị trung khuyển ôm.

Mọi người trợn tròn mắt.

Này, đây là chuyện gì?

Mà Phàn Ngọc Hương bị Nhậm Thương Diêu ôm chạy đang cười vui vẻ, nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc, nàng ngây ngẩn cả người.

“A, cha nuôi?!” Phàn Ngọc Hương trừng to mắt, không thể tin được, cha nuôi hẳn là đang canh giữ ở quân doanh, sao lại xuất hiện ở nơi này? Còn có dì Ba……

Nhìn Phàn Xuân Nhan cười nhẹ với nàng, Phàn Ngọc Hương triệt để ngốc.

Nhậm Thương Diêu nhanh chóng dừng lại, theo ánh mắt của Phàn Ngọc Hương nhìn qua.

Khuôn mặt tuấn tú của Úy Phạm Thiên băng lại, cả người lạnh lẽo nhìn hai người…… Chính xác mà nói, là nhìn Nhậm Thương Diêu, ánh mắt kia giống như muốn giết Nhậm Thương Diêu vậy.

Mấy người khác của Trầm Hương sơn trang không khỏi ném cho Nhậm Thương Diêu một ánh mắt đồng tình.

Bảo trọng nha! Trung khuyển đại nhân.

Phàn Ngọc Hương không sợ trời không sợ đất đời này sợ nhất chỉ có hai người -- Phàn lão thái quân cùng Úy Phạm Thiên, nhưng mà người trước Phàn Ngọc Hương còn dám bằng mặt không bằng lòng, nhưng người sau Phàn Ngọc Hư


XtGem Forum catalog