Trúc Mã Nhà Tôi

Trúc Mã Nhà Tôi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328181

Bình chọn: 7.00/10/818 lượt.

nên bà chỉ có thể bảo cô luồn cúi, bảo cô nhẫn nại.

Tiêu Quý cúi đầu, không nói gì, lời bà nói cô hiểu được, thế nhưng chỉ cần nghĩ đến hành động của chú vài năm nay, còn có lời nói của chú với cô trước khi cô đến đại học B, cô liền không thể kiên nhẫn nổi với gia đình bọn họ. Khi đó ý tứ của chú không phải là muốn đón bà nội đi, từ nay về sau chuyện của cô tự mình cô giải quyết, đừng tìm đến bọn họ, đừng liên lụy bà nội nữa hay sao. Cho dù cô đã mất lòng tin với chú từ lâu, nhưng nghe ông ta nói vậy, trong lòng cô vẫn không vui.

Tiêu Quý nắm tay bà nội, dằn xuống uất ức trong lòng, nhỏ giọng nói: “Bà nội, con sẽ thường xuyên đến thăm bà.” Cái khác cô không thể cam đoan, nhưng hiện tại bà nội ở đây, cô không thể nào như trước không đặt chân đến chỗ này, vì bà nội cô sẽ thử ở chung hoà thuận với gia đình chú.

“Bé ngoan.” Bà nội vui mừng vỗ lưng Tiêu Quý, còn nói: “Mẹ con có đến tìm con không?”

Tiêu Quý sửng sốt, âm thanh đột nhiên hạ xuống: “Không ạ.”

Nghe được âm thanh của Tiêu Quý, bà nội biết rằng cô vẫn không thể buông xuống chuyện năm đó, bà kiên nhẫn khuyên bảo: “Tiểu Quý, chuyện đã qua nhiều năm như vậy, con cần gì mãi oán trách mẹ con chứ, hơn nữa cái chết của bố con cũng phải lỗi của nó… Là do bố con, không chịu cố gắng, nghĩ không thoáng…” Nhớ đến đứa con mất sớm của mình, bà không khỏi rơi lệ.

“Bà nội…” Tiêu Quý dựa trên vai bà nội, nước mắt thấm ướt quần áo của bà. Cô biết cái chết của bố không phải do mẹ gây ra, nhưng cô vẫn không thể tha thứ được việc sau khi bố gặp chuyện không may bà lại nhẫn tâm cắt đứt cú điện thoại của cô, ngay cả gặp mặt bố lần cuối cũng chẳng đi. Cô càng không thể tha thứ, khi bà xuất hiện lại đi cùng một người đàn ông! Hài cốt của bố còn chưa lạnh, bà lại cùng người đàn ông khác trở về, cô không có người mẹ như vậy!

“Tiểu Quý, hàng năm mẹ con đều đến đây thăm bà, hỏi bà về tình hình gần đây của con, còn thường xuyên tới trường lén nhìn con, nhưng nó không dám cho con biết, nó sợ con nhìn thấy nó cũng sẽ như năm đó, kích động đuổi nó đi. Nhiều năm như vậy…nó cũng không thoải mái gì.”

Tiêu Quý trầm mặc không nói, cô biết mẹ vẫn luôn muốn bù đắp, nhiều năm như vậy, mỗi tháng cô đều nhận được tiền trong thẻ, thế nhưng bản thân chưa bao giờ dùng qua. Lúc đầu, bà còn sang đây thăm cô, tuy rằng lần nào cô cũng lạnh nhạt đuổi đi, nhưng bà vẫn cứ tiếp tục sang đây, nhưng mấy năm nay, bà chưa từng xuất hiện, Tiêu Quý còn tưởng rằng bà đã quên mất còn có một người là cô trên thế giới này từ lâu, tựa như năm đó quên mất bố đang hấp hối.

Trông thấy phản ứng của Tiêu Quý, bà lão cao tuổi thở dài, thôi, con cháu có phúc của con cháu, bà già rồi, không lo được nhiều như vậy, chỉ cần Tiểu Quý nhà bà hạnh phúc là tốt rồi.

Không bao lâu, Mễ Tu đi vào, cùng Tiêu Quý trò chuyện với bà nội một lúc, tới trưa, chú và dì nhiệt tình mời bọn họ ở lại ăn cơm, Mễ Tu từ chối trước một bước, anh biết có thể mỉm cười chào hỏi với bọn họ đã là giới hạn của Tiêu Quý, anh không muốn làm cô khó xử.

Tạm biệt bà nội, hứa với bà sau này sẽ thường xuyên đến thăm bà, Tiêu Quý và Mễ Tu tay trong tay ra khỏi nhà chú. Bọn họ đi dạo dưới bóng cây trên con đường nhỏ, Tiêu Quý đột nhiên thoải mái hơn, ở trong nhà chú cô có một cảm giác áp lực khó hiểu.

Đang lúc muốn nói với Mễ Tu cô thấy được ánh mắt như hổ đói của thím khi trông thấy những hộp đồ bổ, di động của cô đột nhiên vang lên.

Tiêu Quý lấy di động ra, thấy cái tên hiện trên đó, cô cười ngọt ngào tiếp máy: “Alo!”

“Tiểu Kê…” “Tiểu Kê…”

Xưng hô xa cách đã lâu nay truyền đến lỗ tai, Tiêu Quý ngây người, dời di động ra khỏi tai mình nhìn nhìn, là điện thoại của Hầu Tử, đúng vậy, âm thanh run rẩy thê lương giống như trải qua gió sương kia đầy tâm sự. Tiêu Quý tự động tách ra khỏi Mễ Tu mấy bước, hạ giọng hỏi: “Hầu Tử, sao thế?” Không phải cô muốn giấu diếm gì với Mễ Tu, thật sự là vì Hầu Tử nhà cô tranh thủ một chút ấn tượng tốt, hơn nữa cô cũng không muốn hù doạ Mễ Tu nhà mình.

“Tiểu Kê Kê…” Hầu Tử kêu rên một tiếng, không chỉ có thê lương, mà còn thô tục.

“…Tớ muốn tắt máy.” Tiêu Quý cố gắng bình tĩnh nói.

“…Cậu tới đón tớ đi, tớ đang ở nhà ga.”

“…” Tiêu Quý lại dời di động ra khỏi tai mình, nhìn xem có phải là điện thoại của Hầu Tử không, đúng vậy, thật là cậu ấy mà.

Vừa rồi Hầu Tử đã nói, cô, đang, ở, nhà, ga!

Tiêu Quý lấy lại tinh thần, giơ ống nói lên, muốn hỏi Hầu Tử đang phát điên gì đó, qua năm mới không ở nhà lại chạy loạn gì thế. Nhưng trong ống nói ồn ào, Tiêu Quý hô vài tiếng cũng không nghe rõ tiếng Hầu Tử, không biết làm sao cô đành tắt máy, gửi tin nhắn nói với Hầu Tử đợi cô ra đón, bảo Hầu Tử đừng chạy lung tung, đứng tại chỗ chờ cô.

Tiêu Quý ngẩng đầu nhìn về phía Mễ Tu vẫn đang ung dung, thấy anh đang nhướng mày nhìn cô, trong đồng tử đen láy giống như tràn đầy ý tứ “Bạn cùng phòng của em lại làm ra chuyện quái lạ gì thế, nói đi anh chịu đựng được”.

Tiêu Quý âm thầm thở dài, xem ra ý tưởng muốn giữ gìn hình tượng cho Hầu Tử của cô quả là sai lầm. Cô đến trước mặt Mễ Tu, nhẹ giọng nói: “Em đi đến nhà ga đây, Hầu Tử tới


Lamborghini Huracán LP 610-4 t