XtGem Forum catalog
Trúc Mã Không Thanh Mai

Trúc Mã Không Thanh Mai

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322531

Bình chọn: 9.5.00/10/253 lượt.

i cho đến

nữ oa bảy tuổi, tất cả đều đối với hắn ưu ái có thừa. Chẳng qua ta lại

không biết rằng, nguyên lai mị lực của hắn đã lan ra đến nỗi ngay cả nam nhân cũng vì hắn mà thần hồn điên đảo tới mức này… Lại nhìn tới vị đại

vương trước mắt, bộ dáng chỉ đẹp hơn con khỉ một chút, thật sự ta cũng

thương cảm thay cho Liễu Họa Niên.

Mắt thấy hắn rút ra một thanh đao chém về phía ta, ta vội vàng nói: “Chờ một chút!”

“Ngươi có cái gì muốn trăn trối gì thì nói mau lên!”

“Ngươi giết ta, Liễu Họa Niên sẽ không bỏ qua cho ngươi.”

“Hừ, ta thà rằng chàng hận ta cả đời cũng còn hơn là cả không nhìn đến ta cả đời!” Mũi đao chỉ còn cách ta gần một thước.

Ta lại vội hét lên: “Chờ một chút! Cái đó… ngươi, ngươi muốn bao nhiêu

ngân lượng, ta, ta, đều có thể cho ngươi, đừng đừng giết ta.”

Đầu lĩnh sơn tặc cười lạnh: “Bao nhiêu tiền cũng không quan trọng bằng trái tim của Liễu lang!”

“…” Kia rõ ràng mục tiêu trong lời thoại mà ta đã nghĩ, nhưng vì sao từ

miệng người khác nói ra lại khiến ta buồn nôn thế này? Xong rồi, chẳng

lẽ ta thực sự phải chết trong tay tên biến thái này sao? Chính ngay lúc

ta đang tuyệt vọng, chợt thấy tiểu Bạch lấp ló ngoài cửa đại sảnh, lộ ra nửa thân người hướng về phía ta ra hiệu, sau đó mở to miệng nói từng

chữ mà không phát ra tiếng động nào.

Ta theo bản năng đọc ra lời

hắn: “Cho dù ngươi có giết ta thì cả đời này cũng không có cơ hội nhìn

thấy Liễu Họa Niên, chi bằng ngươi lưu ta lại dẫn dụ Liễu Họa Niên đến

đây, gặp hắn rồi giết ta cũng chưa muộn mà.”

Trong một khắc cuối cùng, lưỡi đao dừng lại cách đầu ta khoảng một tấc.

Ta lén lau mồ hôi lạnh – nguy hiểm thật! Chậm một chữ nữa là ta mất đầu rồi.

Chỉ thấy đầu lĩnh sơn tặc còn đang suy nghĩ một phen, gật đầu nói: “Có đạo

lý. Người đâu, đem nữ nhân này tiếp tục nhốt tại phòng củi cho ta.” Dứt

lời, thu đao, xoay người, vui vẻ nói với béo đại nương: “Thẩm thẩm, Liễu lang sắp tới rồi, người may cho ta mấy bộ xiêm y mới đi, còn có trang

sức mới nữa, ta muốn trang phục phải thật đẹp.”

Ta lại nổi gai ốc đầy người. Mấy tên sơn tặc tới áp giải ta, ta cố gắng nhịn lại, rốt

cuộc vẫn nhịn không được quay đầu lại nói: “Cái kia… Đại vương?”

Đầu lĩnh sơn tặc đang cầm gương soi, soi qua soi lại, thuận miệng đáp một câu: “Gì đấy?”

“À…uhm… tuy rằng nói vậy không hay lắm, nhưng mà… Liễu Họa Niên, à không, ta

nói vị hôn phu của ta, hình như… không phải là đoạn tụ(2).

“Vậy thì tốt quá.” Hắn vẫn chăm chú soi gương như trước.

“…có điều, ngươi, ngươi là nam mà…”

“Cái gì?” Rốt cuộc hắn cũng bỏ gương xuống, nhảy dựng lên, quay đầu lại

trừng mắt nhìn ta: “Lão nương từ đến chân có điểm nào giống nam nhân?”

Ta hớp một ngụm lãnh khí, đầu óc trống rỗng.

Chao đảo, béo đại nương còn ở bên cạnh đệm thêm vào: “Còn nữa, Nguyệt Tịch

nhà chúng ta chính là giang hồ đệ nhất mỹ nhân đó nha!”

Nguyệt Tịch… Chẳng lẽ… “Ngươi là… Lâm Nguyệt Tịch?”

Đầu lĩnh sơn tặc thản nhiên cười, cái miệng đỏ như máu ngoác ra tới mang tai, “Nếu không phải vậy ngươi cho là ai?”

Một trận gió lạnh thổi qua.

Ta nhớ tới lời nói của Kim Đại Hải – bang chủ Cự Kình Bang: “Hướng đại

tiểu thư trời sinh dung mạo đẹp tuyệt trần, theo suy nghĩ nông cạn của

tại hạ, cũng chỉ có Lâm Nguyệt Tịch cô nương mới có thể so sánh cùng đại tiểu thư.”

“À, vị Lâm cô nương kia rất đẹp sao?”

“Đương nhiên, đó chính là giang hồ đệ nhất mỹ nhân mà…”

A, thật là tuyệt vọng với cái giang hồ này.

“Tức chết ta tức chết ta tức chết ta a a a…” Trong phòng củi ta phẫn nộ

phát tiết, mà người nghe duy nhất, dĩ nhiên chính là Tô Tiểu Bạch.

So với ta đang tức sùi bọt mép, rõ ràng hắn bình tĩnh hơn rất nhiều, trong tay cầm bình rượu không biết trộm được từ đâu tới, một bên tự rót rượu

cho mình, một bên để mặc ta gào thét.

“Sau khi ta trở về, chuyện

đầu tiên làm chính là đi giết cái tên Kim Đại Hải! Hắn dám nói chỉ có

mẫu hầu tử, à không, mẫu tinh tinh là có dung mạo ngang ngửa ta! Hắn cư

nhiên dám nói lông mày nàng dày đậm hơn so với ta…”

Tô Tiểu Bạch

nghe tới đó, khẽ nâng tay lên: “Chuyện đó, ngừng lại đã, lông mày của

nàng ta đích xác là dày đậm hơn so với ngươi.”

Ta cả giận nói: “Cái đó còn có thể xem là lông mày sao? Kia rõ ràng là hai cái chổi nằm trên hai con mắt cá chết mà!”

Tô Tiểu Bạch thức thời ngậm miệng lại.

Ta ôm ngực, thống khổ tột cùng: “Cư nhiên dám đem ta ra so sánh với người

xấu xí như vậy, còn nói dung mạo chúng ta không mấy khác biệt, từ nhỏ

tới lớn ta chưa từng chịu qua sỉ nhục như vậy… Mắt của người giang hồ

đều bị mù rồi sao? Như thế nào lại chọn nàng làm đệ nhất mỹ nhân? Hay

là… người mắt bị mù chính là ta, ta xấu như vậy mà tự mình không biết?”

Lòng tự trọng của ta bị tổn thương nghiêm trọng, hướng ánh mắt trông

mong về phía người vĩnh viễn là đồng minh của mình, nóng lòng tìm kiếm

sự công bằng, hỏi một cách đáng thương: “Tiểu Bạch, ngươi nói xem, chẳng lẽ bộ dạng của ta thật sự xấu giống như Lâm Nguyệt Tịch kia sao?”

Tô Tiểu Bạch chẳng qua chỉ yên lặng mà nhìn ta.

Ta chờ hơn nửa ngày, cũng không thấy hắn an ủi, đành bĩu