The Soda Pop
Trúc Mã Không Thanh Mai

Trúc Mã Không Thanh Mai

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322925

Bình chọn: 8.00/10/292 lượt.

chúa sắc mặt không đổi, vẫn mỉm cười như trước.

Haiz, phụ thân có nói qua, việc buôn bán sợ nhất chính là sắc mặt nham

hiểm không lộ ra là vui hay giận, bởi vì đạo hạnh cao thâm như vậy nhất

định không phải kẻ đầu đường xó chợ. Bất quá phụ thân cũng nói, khi gặp

được loại nhân vật quan trọng này, ngươi không biết nói gì thì cứ cười

đi.

Bởi vậy ta híp mắt, giương khóe môi lên cười, cười đến muốn bao nhiêu ngọt ngào có bấy nhiêu ngọt ngào.

Hai người chúng ta cứ giằng co nhìn nhau cười như vậy.

Qua khoảng thời gian nửa chén trà, Phượng Nghi công chúa rốt cuộc không cầm cự nổi, lông mày khẽ nhướng lên mắt mở to ra, oa ha ha ha, ta thắng!

Đang thầm đắc ý, lại nghe nàng mở miệng nói: “Tuy rằng nói như vậy thực thất lễ, nhưng mà… ta đã có cốt nhục của Liễu huynh.”

Gì?

Ta nghĩ vẻ mặt của ta lúc này nhất định rất buồn cười, bởi vì đầu óc mơ

màng một lúc sau mới có thể phản ứng lại, nghe được giọng nói của chính

mình khủng khiếp cỡ nào, tầm mắt theo bản năng liền dời tới bụng công

chúa, rõ rằng bằng phẳng mà…

“Cho nên, nếu như trong vòng bảy tháng chàng không cưới ta, danh tiết ta sẽ bị hủy, hoặc là, chỉ có thể kiếm một phò mã khác.”

Lại một đạo sét đánh xuống, điều ta sợ cũng đã tới.

Chẳng lẽ… Tiểu Bạch vì nguyên nhân này mới…

“Thế nhưng Liễu huynh lại một mực trốn tránh ta, hành tung của chàng phiêu

bạc bất định, tìm thế nào cũng tìm không thấy. Thật vất vả mới nghe nói

xuất hiện tại nơi này, nhưng giờ Tý đêm qua ta mới đến nơi, chàng đã đi

rồi.”

“Sao cơ?” Ta ngơ ngác quay đầu nhìn căn phòng bên cạnh, quả nhiên im ắng không một tiếng động. Theo lý mà nói bên này có động tĩnh

lớn như vậy, Liễu Họa Niên phải ra từ sớm, chẳng lẽ đã đi thật rồi? Sau

khi hiểu rõ chuyện tình, ta lại nhìn sang Phượng Nghi công chúa, địch ý

ban đầu hoàn toàn biến mất, ngược lại trở nên vô cùng thông cảm.

Trên mặt Phượng Nghi công chúa không còn nét cười, trong mắt loang loáng

nước, nhìn ta, thanh âm mềm mại: “Ta vốn định hứa hẹn, dùng tài phú địa, quan to lộc hậu… để dụ dỗ cô nương rời khỏi Liễu huynh, thế nhưng, khi

gặp cô nương lần đầu tiên, ta đã biết, người này không thể mua bằng danh lợi thế tục; ta vốn có thể dùng thủ đoạn của hoàng tộc bắt ép cô nương, thế nhưng, ta không muốn làm như vậy. Cô nương, ta thấy nàng là người

tốt. Thử đặt mình vào hoàn cảnh của người khác, đổi lại nếu nàng là ta,

nên làm thế nào cho phải đây?”

Toàn thân ta cứng đờ lui về sau vài bước, lúng túng không nói nên lời: “Vô luận… như thế nào, vào trong trước đã.”

Phượng Nghi công chúa cứ thế mà vào.

Sau đó đã kể một chuyện kỳ thực là đáng xấu hổ, nhưng ta vẫn bị cảm động bởi tình yêu trong đó.

Nghe nói Phượng Nghi công chúa thích tự do, nữ cải nam trang ra ngoài ngao

du học hỏi, tình cờ gặp được Liễu Họa Niên, trò chuyện với nhau rất vui

vẻ, xưng huynh gọi đệ, cùng lưu lạc giang hồ, không gì thích hơn. Một

đêm đi chơi thuyền trên Thái Hồ, sau khi uống say, thất thố gây ra sai

làm nghiêm trọng. Cả hai đều xấu hổ, định xem như không xảy ra việc gì,

ai ngờ công chúa lại mang thai. Họ Liễu vô tình, không chịu trách nhiệm

mà còn trốn tránh. Công chúa tuy là thiên chi kiêu nữ, trời sinh tính

tình đằm thắm, không thể dùng vũ lực, bởi vậy một người trốn một người

tìm, dẫn đến cục diện ngày hôm nay.

Ta cầm khăn tay lau nước mắt, giận dữ nói: “Đúng là cặn bã! Nam tử hán đại trượng phu, dám làm không

dám nhận, để một nữ tử yếu đuối như vậy phải bôn ba bất lực, thật đáng

giận!”

Phượng Nghi công chúa rũ mắt xuống, lông mi dài đẹp in

bóng tầng tầng trên mặt: “Ta tuy là hoàng nữ(3), nhưng gặp phải chuyện

này… cũng không biết nên nói với ai. Nếu để dân chúng biết được, thể

diện hoàng tộc mất hết. Ta, ta, không bằng dùng một thước vải trắng…”

Ta vội vàng nắm lấy tay nàng nói: “Không được! Tuyệt đối không được! Người không thể phí hoài thân mình, một xác hai mạng nha! Tuy rằng Liễu Họa

Niên vô tình, nhưng hài tử vô tội! Người phải kiên cường!”

Phượng Nghi công chúa rơi lệ nhìn ta, nắm tay ta nói: “Ta quả nhiên không nhìn lầm, cô nương là người tốt. Chẳng những không trách cứ mà còn an ủi

ta…”

Mặt ta đỏ bừng, ngượng ngùng rút tay lại nói: “Chuyện này… thôi… đều là nữ tử, nữ tử không giúp nữ tử, thì còn có thể giúp ai.”

“Về phần Liễu huynh…”

“Hừ! Hắn dám làm ra chuyện bạc tình vô sỉ như vậy, ta muốn giết hắn còn

không xong, nói gì gả cho hắn. Phì phì phì, không lấy chồng! Người yên

tâm, công chúa, ta nhất định đòi lại công bằng cho người!”

Phượng Nghi công chúa đứng dậy hành đại lễ với ta: “Nếu vậy, Phượng Nghi bái tạ đại ân của cô nương.”

Ta vỗ ngực thề thốt rồi chia tay công chúa, cả người đắm chìm trong căm

phẫn, hận không thể lập tức đi bắt Liễu Họa Niên, hành hiệp trượng

nghĩa. Đang tự vẽ ra viễn cảnh tươi đẹp đó, có người gõ nhẹ lên cửa sổ

vài cái, quay đầu nhìn lại đúng là Tiểu Bạch!

Ta chớp chớp mắt, lại chớp chớp mắt, tin chắc lần này tuyệt đối không phải nằm mơ, lập tức nhảy lên chạy qua đó: “Tiểu Bạch!”

Hắn linh hoạt trườn vào từ cửa sổ như cá đang bơi, đứng cười cười trước mặt t