Trọng Sinh Tên Ta Là Lâm Đại Ngọc

Trọng Sinh Tên Ta Là Lâm Đại Ngọc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325062

Bình chọn: 9.00/10/506 lượt.

vậy cũng được.”

“Vậy đệ cũng trực tiếp gọi ta là Liên Quyết, được không?” Hắn ngượng ngùng cúi đầu nói nhỏ, e thẹn như cô nương gia, thật khiến ta vất vả lắm mới không bật cười.

Ta gật gật đầu, mỉm cười nói: “Liên Quyết, vậy huynh cũng nên gọi đệ là Vu Viễn thôi. Gọi Tiểu Viễn đệ nghe không quen.”

Hắn thấy ta cười, rất là hoan hỉ, đứng dậy rời khỏi chỗ của mình, đi sang ngồi xuống cạnh ta. Hắn…nắm tay ta, bắt đầu tỉ tê hỏi ta đã đọc sách gì rồi, thích ăn cái gì, chơi cái gì…

Ta cảm thấy mồ hôi toát ra lạnh cả sống lưng, Thanh Phong và Mặc Vũ đứng sau đã bắt đầu toả ra sát khí. Tĩnh Ngôn ngồi bên cạnh, tuy không có biểu tình gì, nhưng ta có thể cảm nhận rõ ràng là hắn không vui. Ta làm như vô ý rút tay ra, thật doạ chết người a…Hắn thấy ta, làm sao lại giống như Bảo Ngọc thấy Tần Chung, y hệt tiểu cẩu bắt được cục xương lớn vậy?

Ta từ tốn trả lời mọi câu hỏi của hắn, thái độ chung chung khách khí, nhưng Liên Quyết vẫn hồn nhiên không nhận ra ý tứ của ta, vẫn vui vẻ ngồi bên cạnh tán hươu tán vượn. Tuổi còn nhỏ, bộ dáng rất hoạt bát, nhưng vẫn có chút gì đó không phù hợp…

Hoàng Văn Đào đang cùng Tĩnh Ngôn nói chuyện, bỗng nhiên quay sang ta hỏi: “Tiểu Viễn, ở ngoại thành có Hàn Sơn Tự, đệ đã đi xem chưa? Hôm sau, nếu trời đẹp, ta đưa đệ đi chơi, được chứ?”

Vì sao càng nói càng giống như lừa con nít đem bán vậy?

Ta nhìn Tĩnh Ngôn, mỉm cười nói: “Hoàng công tử, đệ đã đi Hàn Sơn Tự rồi, đi cùng ca ca.”

Hắn gật gật đầu, nói với Tĩnh Ngôn: “Tĩnh Ngôn huynh, gần đây có món đồ cổ nào quý giá không? Mấy hôm nữa, ta muốn sang phủ thăm một chuyến, không vấn đề gì chứ?”

Tĩnh Ngôn gật đầu nói: “Đúng là đang có vài vật phẩm cần bán, Văn Đào huynh rảnh rỗi có thể sang phủ xem. Nhưng đệ đệ nhà ta thích đi chơi, ta hay phải đi cùng. Nếu Văn Đào huynh muốn đến, thỉnh đưa bái thiếp đến báo trước.”

Hoàng Văn Đào gật gật đầu, lại mỉm cười nhìn ta. Ánh mắt hắn, không hiểu tại sao lại khiến ta nổi da gà…+.+!!! Chẳng lẽ đoạn tụ thật?



Ta dùng thìa múc một muôi cháo, cố ý né mấy cọng hành đáng ghét, bỗng nhiên, có một cái thìa khác đã đổ thêm cháo vào bát cho ta, thìa cháo này, đầy hành…=.=!!!

Tĩnh Ngôn tuy không đồng ý chuyện ta kén ăn, nhưng cũng không nên dạy dỗ ta trước mặt người ngoài như vậy…Ta ngẩng đầu lên, đang muốn tỏ vẻ bất mãn, lại ngây ngẩn cả người, Liên Thành?

Mặt hắn vẫn không biểu lộ gì, giọng nói thản nhiên ra lệnh: “Ăn đi, không được kén ăn.”

Này…này…này…mấy vị là có chuyện gì? Ta còn tưởng Liên Thành là kẻ bình thường nhất, không có cái vẻ vừa gặp mặt là đã xán vào thân thiết, bây giờ như thế nào là lấy dáng vẻ trưởng bối trong nhà giáo huấn ta…=.=!!!

Bây giờ thế nào đây? Nếu ta ăn, giống như rất nghe lời hắn, nhưng hắn là gì của ta, mà ta lại phải nghe lời hắn nói? Nếu không ăn, lại có vẻ không coi hắn ra gì, như vậy cũng không nên…

Nhìn hành đầy trong bát, ta bĩu môi nhìn Tĩnh Ngôn. Tĩnh Ngôn cười, cầm khăn lau khoé miệng cho ta, dùng thìa múc toàn bộ chỗ hành trong bát ta bỏ vào bát của mình, ngẩng đầu nhìn Liên Thành nói: “Thật là ngại, xá đệ ở nhà kén ăn đã thành nết, nếu ép đệ ấy, đệ ấy ngược lại càng không chịu ăn cái gì. Cho nên, trong nhà vẫn thường nuông chiều.”

Vĩ đại!!! Chính là ý nhắc nhở ngươi đó, người ngoài đừng có xen vào chuyện nhà chúng ta. Nói thật không khách khí a, không sợ đắc tội với tài chủ phương Bắc…Nhẹ nhàng một chút đi ca ca, đệ còn muốn lên phương Bắc náo vài tháng đó…

Liên Thành nhìn có vẻ như không lưu tâm, lại tiếp tục gắp cho ta một món ăn khác, quả nhiên là thần kinh thép, da mặt chắc cũng gần như thế…=.=!!!

Ta không muốn tình huống quá căng thẳng, đành nhẹ giọng cảm tạ, sau đó chầm chậm ăn đồ ăn trong bát. Không hiểu vì cái gì, một bàn bốn gã nam nhân, thêm hai gã đằng sau là sáu, đều nhìn chằm chằm ta nhai nuốt! Áp lực thực lớn a…ăn cơm mà cũng có người nhìn mình đăm đăm như thế, ta có thể bình an nuốt trôi hết chỗ thức ăn trong bát mà không bị nghẹn, quả thật là một kì tích. Thật vất vả mới có thể thở ra, vừa ngẩng lên, trong bát lại có nhiều thêm hai cái thìa. Liên Thành và Hoàng Văn Đào?

Bọn họ rốt cuộc muốn làm gì? Đồng tâm hiệp lực muốn chỉnh ta sao?

Ta cụp mắt, nhẹ giọng kháng nghị: “Đệ ăn no rồi.”

Hoàng Văn Đào nghe vậy, cười cười, rút thìa lại cho đồ ăn vào bát mình, còn Liên Thành chỉ chăm chú nhìn ta, cuối cùng vẫn bỏ đồ ăn vào bát ta, thản nhiên nói: “Ăn thêm thìa cuối này thôi, ăn nhiều một chút mới tốt.”

Thật sự là một kẻ gia trưởng…Ta không thèm che giấu biểu tình, nhìn hắn cau mày. Muốn làm trưởng bối của ta sao? Nếu là lời Tĩnh Ngôn, ta có thể nể mặt hắn mà nghe theo. Nhưng bọn họ là lần đầu gặp mặt, sao lại có lối cư xử như thế, thật kì quái…Nếu đã nhìn ra ta là nữ tử, hẳn càng phải giữ gìn lễ nghĩa mới đúng.

Ta còn đang suy nghĩ, cái bát trước mặt đã bị Tĩnh Ngôn đoạt đi, hắn cười nhạt, nói với Liên Thành: “Khiến cho huynh đệ chê cười, xá đệ ăn đã no, ăn nhiều quá đối với cơ thể cũng không tốt…”

…Cảm giác này là gì nhỉ, giống như mưa bão sấm chớp đang ầm ầm đánh trên đầu…

Tuy chưa định rõ đây là tình huống gì, nhưng ta biết Tha


Lamborghini Huracán LP 610-4 t