Snack's 1967
Trọng Sinh Tên Ta Là Lâm Đại Ngọc

Trọng Sinh Tên Ta Là Lâm Đại Ngọc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324904

Bình chọn: 10.00/10/490 lượt.

hỏi ta: “Tiểu Viễn, giờ đi đâu? Trong kinh thành còn nhà nào đệ cần nói chuyện nữa không?”

Hắn cho ta ngược cuồng hay sao? Buồn bực nhìn hắn một cái, vừa lúc nhận ra ý cười trong mắt hắn, ta cũng bật cười. “Đại ca, điền trang đã mua rồi đúng không? Tiền còn đủ dùng không?”

Nếu không đủ, Lâm trạch ở Tô Châu và Dương Châu đều có kim khố.

Tĩnh Ngôn gật đầu: “Ừ, điền trang mua rồi, ở trấn Tân Truy, chỉ có vài ngày lộ trình. Tiền còn không ít, đủ dùng.”

Ta ngăn hắn lấy ra ngân phiếu, nói: “Huynh đã là đại ca, chi phí trên đường đương nhiên do huynh trả, ngân phiếu huynh cứ giữ. Giờ chúng ta đi điền trang. Huynh nói cho ta nghe tình hình ở đó một chút.”

Tĩnh Ngôn gật gật đầu: “Tân Truy không phải có thiên tai, chủ nhân cũ của điền trang tên là Nhị Thế Tổ, hắn là một người không biết việc nông, ăn tiêu hết tài sản ông cha để lại, vay nợ khắp nơi, túng quẫn quá mà ra tay bán điền trang. Cũng không có người mua, nhà giàu đều có ruộng đất của bọn họ, không cần phải mua một điền trang nhỏ như vậy. Nhà khác thì không đủ tiền. Hắn rao bán đã nhiều năm, vẫn không ai hỏi đến, cho nên lấy giá thấp bán cho ta.”

“Đã có điền trang, hẳn là phải có thu nhập, sao hắn lại đến mức vì tiền bán đất chứ?”

“Tên Nhị Thế Tổ kia cái gì cũng không biết, không hiểu, thu nhập từ ruộng đất đều bị người dưới lừa gạt biển thủ mất, bán đi, còn có chút tiền.”

“Thủ tục đã lo đầy đủ rồi chứ? Nhị Thế Tổ không có thế lực gì đứng sau chứ? Đừng để chúng ta kinh doanh có lời rồi, hắn lại mang quyền thế quay lại đòi đất.”

Tĩnh Ngôn mỉm cười nói: “Thủ tục đã xong xuôi, khế đất, khế nhà đều nắm trong tay ta cả. Hơn nữa, gia cảnh Nhị Thế Tổ ta đã điều tra qua, điền trang thật ra nhờ tổ tiên hắn lập công mà được ban cho, nhưng hiện nay nhà hắn đã sớm suy tàn, không có bằng hữu thân thích hữu dụng gì. Hơn nữa, hắn không có đầu óc, nếu không đã không đến nước này. Nhà chính hắn ở trong thành, điền trang này đối với hắn là một mảnh đất mà thôi, không có ý niệm cố chấp gì lớn. Nói vậy, sau này nếu có quay lại tìm phiền toái thật, ta cũng có biện pháp khác.”

Ta mỉm cười hài lòng, chuyện này có lẽ cũng ổn thoả. Bất quá, nghe Tĩnh Ngôn nói, nơi sắp đến là một vùng quê đơn giản, người ở đó không quá tò mò, không quá am hiểu. Như vậy, với ta mà nói, là vô cùng tốt.

“Điền trang có bao nhiêu ruộng đất, đều có tá điền canh tác sao?”

“Khoảng năm ngàn mẫu, hiện đều là những tá điền cũ tiếp tục canh tác. Trước kia, quản gia cũ của điền trang lòng tham không đáy, địa tô thu rất cao. Tá điền chỉ là miễn cưỡng sống qua ngày. Sau khi ta tiếp nhận, theo lời đệ, giảm xuống một chút, sinh hoạt bọn họ tốt hơn nhiều.”

Năm ngàn mẫu, lớn hơn nhiều so với ta tưởng tượng, như vậy mà còn nói nhỏ sao?!

Nhất thời không nói được gì…

Hoá ra ta đã thành một đại địa chủ rồi sao?

Nghĩ đến lúc ở hiện đại, làm việc vất vả cực nhọc bao nhiêu năm mới có thể mua được một căn hộ nhỏ mấy chục mét vuông. Vẫn là cổ đại sống tốt hơn…

Ta im lặng một chút, lại hỏi: “Hiện huynh dùng người nào quản lí điền trang? Những hạ nhân cũ của Nhị Thế Tổ định xử lí thế nào?”

“Đương nhiên không thể dùng bọn họ, đều là gia nô sinh trong nhà, phục vụ nhà Nhị Thế Tổ nhiều đời, ta đều đuổi đi hết. Ta có huấn luyện vài người của mình quản lí điền trang, hơn nữa bình thường cũng không nhiều việc lắm. Chỉ có lúc thu tô và bán lương thực thì cần thêm người mà thôi.”

Ta gật gật đầu, như vậy thì tốt rồi. Điền trang này chỉ là nơi ta muốn làm thí điểm một vài việc. Không phải để kiếm tiền, tài sản Lâm gia đủ dùng cho ta và Tĩnh Ngôn, thêm thu nhập từ điền trang, cuộc sống sinh hoạt không phải lo lắng. Chỉ là muốn tìm một chuyện có ý nghĩa làm thôi, để sự tồn tại của ta trong thế giới này không đến mức vô nghĩa, cũng tránh nhàm chán.

“Ở Tân Truy có nhiều lưu dân không? Hay là khất cái, nhiều không?”

“Không nhiều không ít, so với mấy trấn khác không khác là bao nhiêu. Sao vậy?

“Trẻ em có nhiều không?”

“Có lẽ một nửa là trẻ em. Tiểu Viễn, đệ định làm gì?”

“Đệ muốn ở điền trang nhận nuôi những đứa trẻ lưu lạc từ mười hai tuổi trở xuống, con gái thì dạy thêu thùa may vá, chăn gà thả vịt gì đó. Con trai dạy trồng trọt, làm ruộng. Trước mười tuổi, ta không thu phí ăn mặc nuôi dưỡng gì cả, từ mười tuổi trở đi, liền cho làm vài công việc đơn giản, xem khả năng thế nào, cần thiết thì phát tiền công. Đến mười lăm tuổi, bọn chúng chính thức coi như người lớn, làm việc tại điền trang vài năm coi như trả nợ, đương nhiên cũng phát tiền công, sau khi hết hạn, nếu muốn tiếp tục ở lại làm việc, thì coi như những tá điền khác, thuê đất đóng thuế, nếu không muốn, có thể tự do rời đi. Đây mới là ý tưởng thôi, cụ thể thế nào, còn phải thương lượng thêm với huynh mới được.”

Tĩnh Ngôn trầm ngâm: “Tiểu Viễn rốt cục là muốn làm gì? Nếu cần người làm, mua hay thuê đều tiện hơn nhiều, vì sao phải nuôi tiểu hài tử? Tuy rằng có lẽ tương lai sẽ thu được lợi khá lớn, nhưng trước đó, phải trả giá tiền bạc và tâm sức, ta cảm thấy không bõ.”

Vì cái gì sao?

Có lẽ vì cảm giác cô đơn khủng hoảng sau khi mẫu thân tạ thế ở kiếp trước để lại