nhẫn ngọc tốt nhất.
Tô Nham đối diện đưa ngón tay qua, cười nhẹ nói: “Không phải cần đeo cho tớ sao?”
Lương Khuê hoàn toàn tỉnh hồn, như nhập ma kéo tay Tô Nham, gần như run lẩy bẩy đem nhẫn ngọc đeo vào ngón áp út tay phải của y.
Tô Nham im lặng cười, không nói lời nào. Lấy ra một chiếc nhẫn khác, kéo
tay Lương Khuê, chiếc nhẫn vô cùng vừa vặn nằm lại trên tay Lương Khuê.
Giờ khắc này, hai người đồng thời thở phào.
Tựa như hoàn thành một nghi thức thần thánh.
“Đây là nhẫn ngọc tớ làm theo yêu cầu, cậu đừng tháo xuống, nhớ phải đeo quanh năm nghe chưa.”
“Tớ làm sao có thể tháo xuống, đây chính là chứng cớ cậu cầu hôn tớ mà.”
“Tớ lại chưa từng nói cầu hôn nha.”
“Người sao hoả cũng không tin.”
Tô An Bình, nhân vật này rất mâu thuẫn, hắn không ác nhưng trong suy nghĩ
của hắn những ai thương tổn, thờ ơ hay bỏ mặc người hắn yêu đều là kẻ
ác. Giống như Nham Nham nói, tâm lí của hắn quá méo mó, cảm thấy ai cũng sai, chỉ có mình hắn là đúng, khi bi kịch xảy ra rồi lại chỉ biết đỗ
lỗi cho người khác. Tóm lại mọi người cứ liên tưởng đến một loại tiện
thụ thiếu bị *****, cơ khát thèm muốn một thằng tra công, bị nó lợi dụng hút máu hại cho điêu đứng mà vẫn một mực yêu nó, cuối cùng thằng tra
chết quá đau khổ nên bản chất méo mó đó lại càng ngày càng bộc lộ ra,
cuối cùng dẫn đến bi kịch
Bên Trung khá nhiều người thương xót cho nhân vật này, theo họ thì hắn có tội nhưng không tới mức phải chết,
Nham Nham lần này làm việc quá thẳng tay và có phần…. hắc hóa.
Ôi, mỗi người mỗi ý, Vân cũng chẳng biết nói gì ông nội này, đơn giản vì
ngày thằng tra An tử kia chết, Tô An Bình cũng đã chết theo rồi….
Đến thành phố C tham gia hôn lễ, Lương Khuê đã hạnh phúc không còn
rảnh đi ghen nữa. Tô Nham mỗi lần nhìn thấy bộ dạng ngu ngốc chằm chằm
vào chiếc nhẫn trộm vui mừng của hắn, cười không nói. Đối phó Lương
Khuê, lòng thành chút là được, Tô Nham vô cùng đắc ý nghĩ.
Hôn lễ
vẫn cử hành tại nhà hàng Tử Đằng Hoa, Tô Nham hai người tới đây mới từ
miệng một vài cô bạn biết được, Trần Yến mang thai. Tô Nham bị kinh sợ
lần nữa, Lương Khuê cười càng to, đập Lâm Cường nói: “Cậu thằng oắt
ngoan độc! Nhanh quá nghen! Chú mày không muộn tao ai muộn tao nữa hả?”
Lâm Cường vô tội nói: “Tớ cũng không ngờ nhanh như vậy, ha ha.”
Nói gì thì nói cũng phải cảm ơn đứa nhỏ này tới đúng lúc, bằng không mẹ hắn còn ra sức bắt bẻ. Giờ thì dù mẹ hắn không hài lòng với Trần Yến, nhưng nghe Trần Yến mang thai cũng chỉ có thể thỏa hiệp cho bọn họ kết hôn.
Đối với việc có thể ôm cháu nội nhanh như vậy, bà rất vui sướng. Ngày
nào cũng nấu canh đưa cho Trần Yến tẩm bổ.
Trần Yến vừa mang thai, bụng còn chưa to. Sớm kết hôn không đến mức mặc áo cưới khó coi. Hôn lễ có chút gấp, nhưng tổ chức ngay cuối năm, hầu hết mọi người đều được
nghỉ, tân khách đã đến rất nhiều, đồng nghiệp của hai người đã ngồi mấy
bàn.
Tô Nham và Lương Khuê, cùng một số bạn học thời cấp ba ngồi
vào một bàn, đều cầm quà cùng tiền biếu đã chuẩn bị sẵn. Mảnh ngọc của
Tô Nham làm Lâm Cường cùng Trần Yến kinh hãi, bọn họ tuy không biết giá
cả cụ thể, nhưng nhìn một cái đã biết bất phàm, khẳng định không rẻ.
Tô Nham đoạt lời nói trước: “Chúc hai cậu trăm năm hảo hợp, vĩnh kết đồng
tâm! Ngọc này dưỡng thân, Trần Yến sau này nhớ đeo, rất tốt cho cục
cưng, Lâm Cường, sau kết hôn cậu chính là người lớn thật sự, hy vọng
chúng ta có thể làm bạn tốt cả đời, sau này già rồi còn có thể cùng uống rượu.”
Hai người động dung, cảm khái gật đầu: “Cảm ơn, lời này chúng tớ sẽ nhớ rõ.”
Tô Nham tặng quà xong đến phiên Lương Khuê, lúc hai người nghe được lời
‘Tám vạn tám ngàn tám trăm tám mươi tám đồng ’, Lâm Cường cùng Trần Yến
thiếu chút nữa ngã nhào.
“Lương Khuê! Anh biết chú có tiền, nhưng
mà anh chú hồi báo không nổi đâu!” Lâm Cường kích động nói, sự tình này
từ trước đến nay đều có qua có lại, bạn kết hôn tặng hai trăm, hắn kết
hôn trả hai trăm, đưa tới đưa đi, cuối cùng ai cũng không nợ ai.
Lương Khuê vỗ bả vai Lâm Cường thật mạnh: “Tớ cũng không muốn cậu trả lại,
hơn nữa, anh chú kết hôn cũng không tính mời chú đâu.”
“Shit!” Lâm Cường chán nản.
“Ha ha, chú rể đừng kích động, coi tớ là bạn thì đừng gào thét nữa, cậu biết anh đây có tiền, anh không thèm để ý đâu nà.”
Lâm Cường hai người dở khóc dở cười bị chọc bật cười .
Lương Khuê cười hì hì tìm được vị trí trống bên cạnh Tô Nham, hắn tặng nhiều thế, đương nhiên là ngắm về phía Tô Nham.
Tô Nham quả nhiên vui vẻ, ngậm bánh cưới nói: “Cậu chọn tiền biếu không sai, điềm tốt.”
“Đó là đương nhiên.”
Những bạn học khác trên bàn đều nghị luận, khiếp sợ hai người họ cư nhiên
thân với Lâm Cường Trần Yến như vậy. Khách khứa lục tục đến càng ngày
càng nhiều, bạn học cũ cũng càng ngày càng đông.
Nhìn thấy Lâm
Cường cùng Trần Yến đi mời bạn bè đại học của họ đến, một bàn học sinh
cấp 3 của Tô Nham cười nói: “Thật không ngờ nữ sinh đầu tiên lấy chồng
là Trần Yến.”
“Đúng vậy a, vừa tốt nghiệp hà.”
“Ha ha, Trần
Yến khác trước kia không ít, nghe nói làm giáo viên trường trung học XX? Thật không tồi, trung học