Old school Swatch Watches
Trọn Kiếp Yêu

Trọn Kiếp Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327175

Bình chọn: 9.5.00/10/717 lượt.

ường như cảm thấy hơi lạnh, so vai rụt cổ, “Thật ra câu này cũng bình thường, nhưng quan trọng là bộ dạng ốm yếu của anh ta, nói như hụt hơi, nên khi thốt ra ba từ đó, chúng tôi liền cảm thấy anh ta không phải con người”.

Cố Lâm im lặng, uống rượu ừng ực.

Trần Phong kéo cô: “Bà cô uống ít thôi, lát nữa thế nào anh ta chẳng gọi cô. Toàn thân đầy mùi rượu, nếu anh ta hỏi đến, cô trả lời thế nào? Cô nói Tam tiểu thư trở về, cô không vui nên mượn rượu giải sầu sao?”.

“Câm miệng.” Cố Lâm đập bàn, Trần Phong liền im bặt.

Cố Lâm buồn bực trong lòng, nằm bò xuống quầy bar nghịch ly rượu. Một lúc sau, cô ngoảnh đầu hỏi Trần Phong: “Nói cho tôi chuyện của bọn họ đi, anh biết cả mà”.

Trần Phong gắp một viên đá bỏ vào ly rượu: “Phương diện nào? Sau khi thành niên, Tam tiểu thư sống ở Hải Đường Các. Lão hồ ly rất xấu xa, người anh ta muốn còn có thể chạy thoát hay sao? Có lẽ anh ta cố tình ngó lơ Tam tiểu thư, vì lo sau này cô ta sẽ hối hận. Có một thời gian, anh ta ra ngoài tiếp khách rồi đưa một ngôi sao không mấy nổi tiếng về. Anh ta dẫn phụ nữ về nhà, chỉ nghĩ thôi cũng đủ thấy náo nhiệt”.

“Vụ phóng hỏa phải không?” Cố Lâm đã từng nghe qua chuyện này.

“Ừ. Tam tiểu thư khóa cửa bên ngoài rồi phóng hỏa, định đốt chết anh ta và người phụ nữ đó ở trong phòng. Cuối cùng chúng tôi phải dùng súng để phá khóa.” Trần Phong cười: “Nhiều lúc, tôi cũng khâm phục Tam tiểu thư, cô ta không sợ chọc giận lão hồ ly hay sao ấy? Tốt với cô ta đến mấy thì cũng chỉ là con rắn độc, giống Hắc tử… Nuôi nó tận tâm thế nào, bị nó cắn một nhát cũng tiêu đời”.

Cố Lâm lắc đầu, cười nhạt: “Đó là anh không hiểu, Hoa tiên sinh đối với chị ta quả thật…. Anh thử nói xem chị ta có gì đặc biệt? Thì cũng chỉ có một chút cá tính, dung mạo không quá xinh đẹp. Tôi thật sự không hiểu chị ta khác biệt ở điểm nào? Nhưng hôm nay, tôi đã thấy tập ảnh của chị ta trước kia”.

Trần Phong “ờ” một tiếng, chờ Cố Lâm nói tiếp.

“Ngay từ đầu, tôi không nên so sánh với chị ta. Tôi lấy gì để so sánh đây?” Cố Lâm vừa nghịch ly rượu vừa cất giọng buồn bực: “Không phải chị ta không sợ Hoa tiên sinh, mà chị ta vốn không biết thế giới này tồi tệ đến mức nào, chị ta không hiểu lòng người hiểm ác, cũng không biết Hoa tiên sinh ở bên ngoài tàn nhẫn ra sao”.

Trần Phong tiếp lời: “Lão hồ ly bảo vệ Tam tiểu thư từng ly từng tí. Hải Đường Các có một quy định, tôi nói cho cô biết trước, phòng của Bùi Hoan không cho phép người ngoài vào, dù là đàn ông hay là phụ nữ đều không được. Có chuyện muốn gặp người khác, Bùi Hoan sẽ đi sang phòng của lão hồ ly. Bao nhiêu năm qua, tốt xấu gì cũng là anh em, vậy mà ngay cả tôi cũng không được vào”.

Cố Lâm thở dài, cất giọng tự giễu: “Xem ra, Hoa tiên sinh coi tôi như người nhà”.

Anh gọi cô vào phòng Bùi Hoan để phục vụ người đàn bà đó, chứng tỏ sáu năm qua không phải vô ích, cô coi như có phúc.

Cố Lâm bất giác nhớ đến Bùi Hoan trong tấm ảnh. Chị ta trẻ trung xinh đẹp, giống như chạm vào là vỡ tan, giống một bông hoa ngạo mạn dưới ảnh mặt trời. Mặc dù sống và trưởng thành ở Lan Phường nhưng chị ta khác hoàn toàn mọi người ở đây.

Bên ngoài đầy rẫy những điều xấu xa và tội nghiệt mà Hoa Thiệu Đình không thể thay đổi. Anh không muốn để Bùi Hoan biết nên mới tạo cho cô một vỏ bọc sạch sẽ thanh tịnh.

Anh trao cho Bùi Hoan không chỉ đơn giản là tình yêu mà là cả thế giới.

Trong cuộc đời này, Cố Lâm không có số mệnh tốt như vậy. Con người tranh với vận mệnh, kết cục khó tránh khỏi sự thê lương.

Cố Lâm buồn rầu, đầu óc trống rỗng, không biết mình có thể làm gì.

Trần Phong lại rót cho cô một ly rượu, ngữ khí mang hàm ý sâu xa: “Lần này, Bùi Hoan chỉ bị thương một tay, còn quay về Lan Phường. Tuy nhiên, nếu cô muốn xử lý, cũng không phải không có cơ hội”.

Cố Lâm im lặng hồi lâu. Mãi đến khi đứng dậy đi ra cửa, cô ngẫm nghĩ rồi mở miệng: “Anh định ám chỉ điều gì?”.

“Tôi tình cờ biết được một chuyện, vẫn chưa chắc chắn, nhưng tôi cảm thấy trong đó có vấn đề.” Trần Phong từ tốn đáp.

Cố Lâm thuận tay khép cửa, tựa người vào cánh cửa nhìn anh ta: “Anh thử nói xem nào”.

“Bùi Hoan gửi tiền cho một trại trẻ mồ côi theo định kỳ, bắt đầu từ bốn năm trước. Tôi nghi ngờ.. đây không phải là hành động quyên góp bình thường. Cho dù các ngôi sao trong làng giải trí thường làm từ thiện để giữ hình tượng, cô ta cũng không cần “tử thủ” một chỗ, giả làm thánh nhân đúng không?”

“Bao năm qua chị ta cũng chẳng nổi tiếng, giữ hình tượng làm gì?”

“Cô thử nghĩ xem, trại trẻ mồ côi đều là trẻ con. Hơn nữa, tôi đã tìm hiểu, trước khi bị người của Phúc gia bắt đi, Bùi Hoan đang gọi điện cho Viện trưởng của trại trẻ đó. Cô ta vội vàng trốn tránh mọi người đi trại trẻ mồ côi, tựa như không đi không được. Sau đó, Tưởng Duy Thành biết cô ta xảy ra chuyện, cũng là do bà Viện trưởng cảm thấy cuộc điện thoại kia rất kỳ lạ, không yên tâm nên gọi cho anh ta hỏi thăm tình hình.”

Bây giờ Cố Lâm mới hiểu ý Trần Phong. Cô vô cùng kinh ngạc: “Ý anh là… Tam tiểu thư có khả năng giấu một đứa trẻ? Tưởng Duy Thành cũng biết chuyện đó… là con của bọn họ?”.

Nhưng sao có thể vứt c