i thông cảm cho nhau, mới có thể giữ hòa khí”.
Giọng Hoa tiên sinh vốn không lớn nhưng mọi người đều vểnh tai lên nghe anh nói. Quả nhiên, anh vừa dứt lời, đại sảnh trở nên yên tĩnh trong giây lát.
Thấy Hoa tiên sinh lại bắt đầu gắp thức ăn, Cố Lâm ra hiệu cho mọi người tiếp tục ăn. Sau đó, cô đi kính rượu các đường chủ, đại sảnh lại khôi phục sự ồn ào náo nhiệt.
Nhưng Cố Lâm còn chưa uống hết ly rượu, bên ngoài bỗng có tiếng hét lớn, sau đó cánh cửa đại sảnh bị đạp tung.
Tất cả mọi người đều đứng dậy, nhất định có kẻ muốn chết mới gây chuyện trong bữa tiệc gia đình ở Lan Phường. Nhưng khi nhìn thấy hình bóng xuất hiện ở cửa, bọn họ đều ngây ra.
Người đó là một cô gái rất trẻ. Cô mặc bộ áo váy đen bình thường, trên người dính nước mưa, giống như cô đi bộ một đoạn đường dài hoặc ở bên ngoài trời mưa gió.
Mấy thân tín của Hội trưởng quá cố đều nhìn ra điều bất thường, có người đột nhiên lên tiếng: “Tam tiểu thư?”.
Phản ứng đầu tiên của Cố Lâm là rút súng chĩa vào kẻ vừa đột nhập, rồi bảo thuộc hạ nhanh chóng bao vây đối phương, nhưng Hoa tiên sinh đã kéo tay cô lại.
Hoa tiên sinh đảo mắt một vòng, tất cả mọi người lập tức lùi lại phía sau. Trong đại sảnh rộng lớn chỉ còn một mình anh ngồi bất động.
Tiếp theo, anh thong thả cầm khăn lau sạch ngón tay, một lúc sau mới ngẩng đầu nhìn người phụ nữ xuất hiện ở cửa, miệng mỉm cười: “Bùi Bùi, trở về là tốt rồi”.
Cố Lâm giật mình. Đây chính là… Bùi Bùi mà tiên sinh nhắc tới?
Cô liền quan sát đối phương. Người phụ nữ này có gương mặt vốn rất xinh đẹp nhưng giờ đã bị nước mưa làm ướt đến mức nhợt nhạt tiều tụy. Cố Lâm đột nhiên phát hiện, người phụ nữ này nhìn rất quen, hình như là một ngôi sao.
Cô còn chưa kịp nghĩ sâu hơn, Hoa tiên sinh đã lên tiếng: “Mọi người lùi lại cả đi”.
Anh vừa dứt lời, người phụ nữ vừa đột nhập bất chợt rút súng, chĩa thẳng vào Hoa tiên sinh.
Tình hình xảy ra hết sức bất ngờ. Từ trước đến nay chưa có ai ngông cuồng tới mức tấn công chủ nhân của Kính Lan Hội ngay trước mặt mọi người. Các phân đường chủ vội vàng rút súng định lao về phía người phụ nữ vừa xuất hiện. Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, Hoa tiên sinh thốt ra một câu với đám đông: “Bỏ hết súng xuống cho tôi. Ai động đậy, tôi sẽ khiến kẻ đó chết trước”.
Không một ai dám ra tay, ngay cả Cố Lâm cũng phải lùi ra sau lưng anh.
Hoa tiên sinh vẫn ngồi yên, dõi mắt về phía trước, thản nhiên nghênh đón họng súng của người phụ nữ kia. Anh bình tĩnh mở miệng: “Bùi Bùi…”.
“Câm miệng!”
Đây là lần đầu tiên Bùi Hoan gặp lại người đàn ông này sau sáu năm xa cách. Sức khỏe của anh có vẻ sa sút hơn trước, tựa hồ khoảng thời gian sáu năm qua đã mài mòn sự kích động và niềm tin cuối cùng của anh. Chỉ ngồi bất động ở đó, nhưng phong độ của anh vẫn không thay đổi, ánh mắt thâm trầm như nước.
Lòng bàn tay Bùi Hoan rịn đầy mồ hôi. Cô ra sức nắm chặt khẩu súng, ép bản thân phải bình tĩnh: “Hoa Thiệu Đình, chính miệng anh nói, hôm nay tôi có thể giết anh”.
Nghe câu này, người đàn ông được gọi là lão hồ ly kia đột nhiên bật cười thành tiếng.
Mọi người đều vô cùng kinh ngạc, vì có kẻ dám gọi thẳng tên Hoa tiên sinh. Hoa Thiệu Đình lẩm bẩm: “Bùi Bùi, chỉ có lần này em nghe lời tôi. Được thôi, em đã giữ lời hứa quay về, vậy thì hãy ra tay đi”.
Anh không né tránh, cũng không cho phép bất cứ người nào ngăn cản.
“Hoa tiên sinh!” Cố Lâm mặt biến sắc, định lao đến che chắn cho anh. Hoa Thiệu Đình trừng mắt với cô, Cố Lâm liền cứng đờ tại chỗ. Cô lại quay sang người phụ nữ khả nghi kia: “Nhưng chị ta…”
Nói đến đây, Cố Lâm ngậm miệng, đè nén mọi thắc mắc và chấn động.
Giữa đám đông ồn ào, hình bóng những người khác tựa như mờ dần, chỉ còn lại cô và anh.
Bùi Hoan nhìn chằm chằm vào đôi mắt không lộ vẻ vui buồn hay sợ hãi của Hoa Thiệu Đình. Nỗi hận tích tụ trong sáu năm qua chỉ chờ ngày bùng nổ, lồng ngực cô đau đến mức không thể khống chế. Anh ở ngay trước mặt, tất cả chỉ là cơn ác mộng mà thôi.
Đây chính là Hoa Thiệu Đình, người đàn ông cô yêu hơn mười năm, yêu không oán hận. Anh là anh trai của cô, từng bảo vệ, chiều chuộng cô đến tận trời xanh.
Nhưng hôm nay, cô quay về để trả thù anh.
Mắt Bùi Hoan đỏ hoe. Hoa Thiệu Đình nhìn cô, thở dài: “Bùi Bùi, đừng khóc, em cần gì tôi cũng nhận lời em. Em muốn giết tôi, tôi sẽ không né tránh”. Anh nói thật lòng, nhẫn nại dỗ dành cô: “Ngoan, em mau nổ súng đi”.
“Hoa Thiệu Đình… Câm miệng, anh câm miệng cho tôi!” Nước mắt chảy giàn giụa trên gò má Bùi Hoan. Từng câu từng chữ của anh đều khiến cô quay về phòng phụ sản giá lạnh buổi tối ngày hôm đó.
Rất nhiều người ấn tay cô, còn cô chỉ có thể mơ to mắt nhìn mũi kim chứa thuốc an thần. Bọn họ bắt cô từ bỏ đứa bé trong bụng, muốn chặt đứt mọi tia hi vọng của cô. Cô đau đớn giãy giụa khẩn cầu, nhưng không ai cứu cô. Vào thời khắc đó, Bùi Hoan muốn giết sạch tất cả. Ý nghĩ điên cuồng và nỗi hận khiến cô nghẹt thở.
Lúc đó, Bùi Hoan nghĩ, sớm muộn cũng có một ngày, cô sẽ bắt Hoa Thiệu Đình nếm trải sự đau đớn và mối hận ấy.
Giết anh ta, cô nhất định sẽ giết anh ta.
Bùi Hoan nhắm mắt, đầu óc vô cùng hỗn lo
