tới cuối đều ở trong tay tao.” Anh đáp.
Cô lắng nghe đối thoại của bọn họ, luôn cảm thấy chính mình dường như bỏ lỡ chút chi tiết đã xảy ra trước đó.
“Tốt lắm, bây giờ mày đứng tại chỗ, đừng nghĩ đến bất cứ hành động thiếu suy nghĩ nào, sẽ có hai đặc công đến bên cạnh mày.” Robinson híp mắt, vừa định dùng tay ra hiệu với đồng bọn ở phía sau, lại nghe thấy thanh âm của Kha Khinh Đằng vang lên.
“Tao cần một phút đồng hồ.”
Anh nói xong, cứ như vậy mà lặng lẽ xắn tay áo lên, hoàn toàn không để ý Robinson có đồng ý hay không, anh mở miệng nói câu đầu tiên.
Là một câu tiếng Ả Rập, ngắn gọn mà mạnh mẽ.
Doãn Bích Giới nhanh chóng nhìn thấy tất cả dân tị nạn Nam Sudan ở bên cạnh đều lần lượt đứng lên từ trên mặt đất, trong tay không ngừng làm động tác tay cầu phúc của tôn giáo, trong miệng đọc gì đó, rồi bắt đầu đi về phía chỗ mình lánh nạn.
Trên mặt đất vừa nãy còn chật ních người, nhanh chóng trở nên trống trải, đặc công SWAT đưa mắt nhìn nhau, thấy Robinson không phát lệnh, hình như không biết có nên tiến lên ngăn cản hay không.
“Doãn Bích Giới.”
Sau đó, cô liền nghe thấy anh đang đưa lưng về phía cô, dùng tiếng Trung gọi tên cô.
“Tôi ở đây.” Cô không do dự, lần đầu tiên rõ ràng nhanh chóng đáp lại anh.
“Cho em một cơ hội nữa, hai năm trước em vẫn muốn đến bên cạnh tôi chứ?”
“…” Cô không ngờ anh lại hỏi vấn đề thế này trong thời điểm như vậy, qua vài giây như tia chớp, cô mới hơi cứng nhắc mà trả lời, “Sẽ không?”
“Cho em một cơ hội nữa, em vẫn lên đoàn tàu bốn mùa chứ?” Tiếng nói anh vẫn hờ hững mà lại mang theo ý sâu xa.
Cô trả lời càng như đinh đóng cột, “Sẽ không.”
“Cho em một cơ hội nữa, ở sân bay Nice, em vẫn lựa chọn đi theo tôi chứ?”
“Sẽ không.” Cô nhìn những dân tị nạn bên cạnh nối tiếp nhau chạy đi, cuối cùng chỉ còn một mình cô đứng trên mặt đất trống trải, lộ ra trước phe cánh của đặc công SWAT.
“Cho em một cơ hội nữa, em vẫn động lòng với tôi chứ?”
Đám đặc công SWAT nghiêm túc rồi lại nhìn chăm chú lạ lùng, anh cứ như vậy công khai ném ra vấn đề cuối cùng.
Nhắm mắt lại, cô cảm thấy thời gian do dự của mình có thể đã hơn mười giây, nhưng cô vẫn chưa mở miệng nói chuyện.
Số phận đã định bọn họ dây dưa với nhau, hai năm từ khi cô đến bên cạnh anh, rồi hai năm sau đó rời khỏi anh, tổng cộng là bốn năm.
Tất cả trong bốn năm, bọn họ từng gắn bó làm bạn, cũng từng như người dưng, nhưng cô biết rằng, trong bốn năm nay, cô chưa bao giờ quên anh một phút nào.
Trong nỗi nhớ không thể quên, không chỉ hàm chứa oán hận, đau khổ và vứt bỏ, cũng có hấp dẫn, mê tình và lún sâu.
Phải, giờ phút này, bọn họ có thể thật sự sắp phải ly biệt mãi mãi, cô không thể không thừa nhận, cô thật sự động lòng với người đàn ông này, mạnh mẽ nhưng chỉ để lại sự dịu dàng cho cô, thu hút bởi sự nguy hiểm của anh khiến người ta muốn ngừng mà không được.
“Mười giây cuối cùng.”
Robinson ngược lại thật cho Kha Khinh Đằng một phần tôn trọng, lúc này hắn ta cúi đầu nhìn đồng hồ, báo thời gian, “Mày và người phụ nữ của mày, mười giây lãng mạn cuối cùng của cả đời.”
Mười giây cuối cùng.
Cô vừa định muốn mở miệng, nhưng nghe thấy anh giành trả lời trước một bước, “Tôi đã biết đáp án của em.”
Thời khắc ánh sáng ở phía chân trời sắp sửa bắt đầu nhạt dần, thanh âm của anh trong gió có vẻ mờ ảo nhưng lại đặc biệt kiên định, trong tiếng nói kia loáng thoáng ý cười chỉ đối với cô.
Mí mắt của cô không ngừng giật giật, kể cả nhịp đập của trái tim đều đã không thể chống đỡ, rất nhanh mười giây trôi qua, bên kia Robinson nhẹ nhàng vung tay lên, từ trong đội đặc công đi ra hai người đến bên cạnh Kha Khinh Đằng.
Chỉ thấy hai tên đặc công một trái một phải kiềm chế tay anh, một người trong đó còn lấy ra còng tay, nặng nề khoá cổ tay anh.
“Kha Khinh Đằng.” Cổ họng cô nghẹn lại, đôi mắt bởi vì gió mạnh mà có vẻ hơi đỏ ngầu.
“Nhớ rõ,” trong tầm mắt của cô, anh bị hai đặc công áp chế, chậm rãi hướng đến phe SWAT, “Đợi đến lúc chúng ta đến bờ biển, em đừng chọn bikini màu đen.”
Sau khi nghe xong cô ngơ ngác vài giây, dường như còn chưa phản ứng lại.
Thế nhưng, trong nháy mắt khi anh vừa dứt lời, trên bãi đất trống trước mắt cô đã xảy ra biến hoá kinh người.
Chỉ thấy Jaa ban nãy còn ở dưới sự áp chế của Robinson mà không ngừng giãy dụa nay đã dùng tốc độ mắt thường khó có thể thấy, hai tay bắt chéo sau lưng thoát khỏi khống chế của Robinson, hơn nữa còn xoay người đánh thẳng một quyền thật mạnh vào mắt phải của hắn ta.
Những đặc công SWAT khác thấy thế liền nhanh chóng lấy súng ra bắn về phía Jaa, nhưng cô ta đã lăn vài vòng trên mặt đất, còn thuận tay lấy ra một vật từ trong quần áo, hướng về chỗ những đặc công kia đứng mà dùng sức ném qua.
Vật kia sau khi rơi xuống mặt đất liền đột nhiên nổ tung, thả ra một mảng khói màu đỏ lan rộng, toàn bộ người của SWAT trong nháy mắt bị lớp khói bao phủ, dường như không có cách nào để hành động.
“Đi.”
Doãn Bích Giới đứng tại chỗ nhìn thấy đột biến trước mặt còn chưa cử động, cô thấy Jaa đang chạy về hướng của mình, đối phương vừa chạy vừa xé ra dịch dung trên mặt, nhanh chóng lộ ra một