tốt nghiệp đại học mà đã được vào đại đội trinh sát ngay.
Chẳng trách mọi người đều
trở nên hưng phấn như vậy, nếu thật sự được Phan Nhất chọn trúng, như vậy chắc
có thể coi là đệ tử chân truyền của ông ta rồi, sau này lúc vào đại đội trinh
sát, xuất phát điểm rõ ràng cao hơn người khác mấy bậc. Nếu tôi cũng có chút
bản lĩnh, chắc chắn sẽ chạy đi cạnh tranh với họ.
Tôi đột nhiên nhớ ra,
hình như lão Chương đã từng nhắc đến chuyện này với tôi, nói là Minh Viễn đã
được Phan Nhất chọn trúng trong lần này, rồi sau khi vào đại đội trinh sát
không lâu đã phá được vụ án của tôi. Nhưng không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện
gì, cuối cùng khiến nó không la chọn con đường tuân thủ pháp luật, mà đích thân
ra tay trả thù, nên mới có những thảm án về sau.
Chẳng lẽ lịch sử sẽ lại
tái diễn một lần nữa sao? Trái tim tôi đập thình thịch không ngừng, đầu cũng
rất đau, một lát sau thậm chí còn không thở nổi nữa. Thân thể của Lưu Hiểu Hiểu
đúng là quá kém, mới hơi xúc động một chút, đã lập tức không chịu đựng nổi rồi.
"Lưu Hiểu Hiểu, em
không sao chứ?" Có lẽ vì sắc mặt tôi quá khó coi, Vương Du Lâm không khỏi
có chút giật mình, liền luống cuống chạy tới đỡ lấy tôi, cẩn thận dìu tôi đến
ngồi xuống ghế, rồi lại rót một cốc trà nóng cho tôi, dịu giọng hỏi: "Em
bị sao vậy? Có cần tới bệnh viện khám một chút không? Hay là để anh đi gọi Minh
Tử đến nhé?"
Cậu ta đứng dậy định đi,
tôi liền vội vàng gọi lại: "Đợi một chút…"
Vương Du Lâm ngoảnh đầu
lại nhìn tôi, sắc mặt đầy vẻ quan tâm: "Sắc mặt em khó coi lắm, hay
là…"
"Vương Du Lâm!"
Tôi hít sâu một hơi, rồi lại thở ra thật chậm, nhịp tim rốt cuộc đã phần nào
trở lại bình thường, sau đó mới lên tiếng hỏi: "Phan Nhất đã chọn ai
vậy?"
Vương Du Lâm nhìn tôi
bằng vẻ mặt kỳ quái, sau đó liền xấu hổ cười đáp: "Anh với Minh Tử, chọn
một trong hai người bọn anh." Tôi đã biết kết quả cuối cùng, nhưng tôi thà
rằng người được chọn là Vương Du Lâm. Tuy như vậy có vẻ là không công bằng với
Minh Viễn, nhưng tôi quả thực không nghĩ ra được cách nào để ngăn cản nó cả.
"Theo em nghĩ, anh
và Minh Tử ai sẽ thắng đây?" Vương Du Lâm cười hỏi tôi, nhưng ánh mắt lại
đầy vẻ nghiêm túc.
Tôi không nói gì, nét cười
trên khuôn mặt Vương Du Lâm cũng dần nhạt đi, mãi một lúc lâu sau cậu ta mới
thấp giọng nói: "Mọi người đều cảm thấy Minh Tử giỏi hơn anh, có điều anh
nghĩ, cậu ta không thích hợp làm cảnh sát."
Tôi rất ngạc nhiên khi
cậu ta lại nghĩ như vậy, vì gần như mỗi người xung quanh đều nói Minh Viễn là
học sinh xuất trong trường chúng tôi bao nhiêu năm nay, nói nó không thích hợp
làm cảnh sát, Vương Du Lâm là người đầu tiên. Sức quan sát của cậu ta đúng là
nhạy bén.
"Tại sao?" Tôi
hỏi.
Vương Du Lâm hơi cau mày
lại, rồi lắc đầu cười gượng: "Không ngờ em lại không tức giận, anh còn
tưởng em nghe thấy anh nói vậy sẽ không vui cơ."
"Em chẳng có gì là
không vui cả, chỉ tò mò thôi." Vừa mới nói xong, sắc mặt tôi liền xám xịt
đi, vội vàng nói chữa lại: "Tại sao em phải không vui chứ, anh ấy có thích
hợp làm cảnh sát hay không, chẳng liên quan gì tới em hết." Nghe ý của cậu
ta, cứ như tôi với Minh Viễn là một đôi vậy, đúng là kỳ cục quá đi.
Vương Du Lâm không kìm
được bật cười, rồi vừa khoát tay vừa nói: "Được rồi, được rồi, anh không
nói em nữa. Nhưng… anh cảm thấy, Minh Tử… nó có quan niệm về đúng sai quá rạch
ròi, không phải là đen, thì là trắng, như vậy sau này khi đối diện với
hiện thực, sẽ có phần cấp tiến.
Đúng rồi, là cấp tiến…
Minh Viễn chưa bao giờ là
một người xấu, nó chỉ quá cấp tiến mà thôi. Trong mắt nó không chứa được hạt
bụi nào, thế giới của nó không chấp nhận được màu xám.
"Em biết đấy, cảnh
sát…" Vương Du Lâm dừng lại một chút, hơi do dự, hình như đang suy nghĩ
xem nên dùng từ gì thì hợp lý: "Cảnh sát… không phải lúc nào cũng đại diện
cho chính nghĩa, cảnh sát chỉ có chức trách là duy trì luật pháp mà thôi. Thế
nhưng, trên thế giới này thường có rất nhiều tội ác mà luật pháp không thể
trừng phạt, có những lúc, cái được gọi là luật pháp, thậm chí còn bất đắc dĩ
phải bảo vệ những kẻ đó. Còn Minh Tử, quan niệm về đúng sai của nó quá rạch
ròi, nó không làm được…"
Nó không những không làm
được, mà còn có thể làm ra những chuyện hoàn toàn vượt ra ngoài lề lối. Nó thậm
chí còn cảm thấy là mình đang bảo vệ chính nghĩa, chứ không cho rằng mình đã
làm sai điều gì…
Đất nước pháp chế này,
không cần một hiệp khách dùng vũ lực cá nhân để duy trì chính nghĩa.
Tôi chợt nghĩ tới câu nói
"người hiểu bạn nhất, thường lại chính là kẻ địch của bạn", bây giờ
mới thấy nó có lý biết bao. Vương Du Lâm là đối thủ lớn nhất của Minh Viễn, và
cũng là người hiểu nó nhất.
Tôi thật hy vọng Phan Nhất cũng có thể nhìn ra được
điều này.
Chúng tôi nói chuyện với
nhau một lát, chợt nghe bên ngoài hành lang có tiếng bước chân quen thuộc vang
lên. Hai người bọn tôi đưa mắt nhìn nhau, không hẹn mà cùng im lặng.
Rồi cửa mở ra, Minh Viễn
xuất hiện phía sau cánh cửa, sắc mặt hơi nôn nóng. Nhưng sau khi nhìn rõ người
trong phòng, nó dường như đã thở