n là Tô Tiểu Hoa, năm nay mười hai tuổi, là con gái riêng Lão Thẩm nhà chúng ta."
Vừa nói xong, cô bị Lão Thẩm mạnh mẽ gõ đầu một cái, nhìn lại ánh mắt uy hiếp của Lão Thẩm, cô le lưỡi một cái: "Nói chơi, nói chơi thôi, ông xã đừng nên tức giận."
Hai chữ ông xã vừa nói ra, miệng Lão Thẩm giống như được ăn kẹo ngọt, không nhịn được cong lên: Ngoan, cũng không khác biệt lắm.
Hai chữ ông xã vừa thốt ra, Nhị Bạch Huynh trực tiếp hóa đá, hắn ngổn ngang trong gió thật lâu, sau đó run run rẩy rẩy đưa bàn tay, khom lưng: "Thì ra là chị dâu a, tôi. . . . . . Tôi đã nói rồi, chị dâu cùng giám đốc thực có tướng vợ chồng, tôi còn thấy lạ không lẽ giám đốc lại có đứa con gái lớn như vậy, chẳng lẽ là gieo giống quá sớm, ối ——"
Chân của Nhị Bạch Huynh lại một lần nữa bị giầy cao gót của bạn gái giẫm lên, tan lòng nát dạ thật là đau quá, hắn nước mắt ròng ròng nhìn bạn gái đang ngồi trước mặt, chỉ thấy đối phương cắn răng nghiến lợi nhìn mình lom lom: "Nhị Bạch Huynh, nếu anh không câm miệng, chúng ta chia tay!"
Nhị Bạch Huynh lập tức im lặng.
Vì thế Lão Thẩm lập tức ra sân, hắn dùng ánh mắt mê đảo chúng sinh khẽ cười một tiếng: "Ăn cơm thôi, Măng xào thịt? Rất ngon, tôi nhớ hình như Tiểu Văn rất thích măng xào thịt, cho cô ấy nhiều một chút."
Tiểu Văn chính là bạn gái Nhị Bạch Huynh, mà măng xào thịt chính là . . . . .
Tô Hoa nhớ lại khi mình học tiểu học, thầy giáo cầm nhánh trúc đánh vào bắp đùi của học sinh tình cảnh đó, cái đó. . . . . . Dường như kêu măng xào thịt! Lão Thẩm nhà chúng ta sẽ không ác như vậy chứ. Nhị Bạch Huynh, chịu đựng!
Dọc đường đi thị sát, vệ sinh của căn teen không tệ, hương vị của thức ăn không tồi, dĩ nhiên người cũng rất thú vị , giống như Nhị Bạch Huynh cùng bạn gái hắn không phải số ít. Như vậy có thể cho ra kết luận là: Lão Thẩm là một ông chủ tốt —— ah, có chỗ nào kỳ quái?
Vì có ông chồng tốt như thế này, Tô Hoa quyết định triển khai bảo vệ lãnh thổ. Bởi vì danh sách trong túi của cô, theo bước đầu phán đoán là mục tiêu chuẩn bị tấn công của bà cô già, nút chéo đỏ chính là đã ăn sạch sành sanh, không có nút chéo đỏ chính là đang tiến hành. Mà thật bất hạnh chính là. . . . . . Tô Hoa ngẩng đầu, thâm tình nhìn Lão Thẩm.
Sau khi Tiểu Khả giới thiệu xong, Tô Hoa ở phòng trang điểm cũng chuẩn bị xong, thay lễ phục màu đen ưu nhã, cảm giác cô mới chính là nhân vật chính của buổi tiệc này. Nghe Tiểu Khả nói, hồ ly tinh đã náo loạn ầm ĩ ở phòng trang điểm, còn tuyên bố là nếu gặp lại Tô Hoa nhất định sẽ dạy dỗ cô một trận, trong cái giới này không có chuyện nào là bí mật, vì vậy tin tức lan rất nhanh, ai cũng nghĩ rằng đợi đến khi Tô Hoa xuất hiện trong buổi đấu giá, nhất định sẽ nhận được không ít chú ý —— đương nhiên là đồng tình có, khinh bỉ cũng có, thật là …. Bắt đầu to chuyện rồi!
Không nghĩ tới sau khi nghe xong tin đó, Tô Hoa lại cười, cố lấy danh sách trong túi ra đưa cho Tiểu Khả: " Phương Thiên Hoành nhà cô cũng có tên trong danh sách nha."
Tiểu Khả ngơ ngác liếc mắt nhìn nhưng không hiểu: "Đây là cái gì? Tại sao tên bị đánh chéo bằng mực đỏ, cái có cái không." Cô lại nhìn kỹ tên trong danh sách một lần nữa, chợt sợ hãi than, "Này không thể nào, những tên bị gạch chéo sao nhìn thấy quen mắt, giống như đều là. . . . . ." Giống như là kịp phát hiện ra gì đó, cô liếc mắt nhìn chằm chằm Tô Hoa.
Tô Hoa gật đầu: "Đây là thứ tôi tìm được trong túi của hồ ly tinh, những cái tên bị gạch chéo bằng mực đỏ chắc chắn đã phát sinh quan hệ với cô ta, những tên chưa gạch chéo, ví dụ Phương Thiên Hoành nhà cô cùng Lão Thẩm nhà tôi, đoán chừng là cô ta chưa động thủ, thuộc về nhóm đối tượng đầy triển vọng của cô ta."
Đôi mày thanh tú của Tiểu Khả trừng trừng, con ngươi bộc phát ra ánh sáng căm phẫn: "Hồ ly tinh này, tưởng lão nương là người chết àh! Lại dám có ý đồ với chồng tôi. Chú có thể nhịn, nhưng thím thì không thể." Cô nắm thật chặt tay Tô Hoa, muốn tìm kiếm chiến hữu chung vai sát cánh với mình, "Bạn thân ái, chúng ta tuyệt đối không thể nhịn được nữa."
Vì vậy hai người phụ nữ bắt đầu kế hoạch, một lát nữa sẽ khai mạc buổi đấu giá từ thiện làm thế nào đối phó với con “Cáo già” này.
Vào lúc tâm tình Tiểu Khả phấn khởi nhất, Tô Hoa lại len lén đem danh sách cất đi, sau đó nở nụ cười: Thật xin lỗi Tiểu Khả, tên của Phương Thiên Hoành nhà cô là tôi mới thêm vào, chỉ là, nhìn cô bây giờ rất tốt, quả thực là hóa thân của nữ thần chính nghĩa!
Chuyện này đối với Tô Hoa quả thật rất mới mẻ, nếu một mình cô đối phó hồ ly tinh, chắc chắn sẽ thua thiệt. Ha ha, kéo theo Tiểu Khả xuống nước là chuyện không thể không làm, mình thật quá thông minh đi.
Ruốt cuộc thì buổi đấu giá cũng sắp bắt đầu, quả nhiên là người đẹp vì lụa, những quý bà sang trọng xinh đẹp thì nhiều vô số, mà nam sĩ thì chỉ le que mấy người, nghe Tiểu Khả nói bình thường chỉ có những người đàn ông được quý bà bao nuôi thì mới đến những buổi tiệc như thế này. Lần này, Tô Hoa được mở rộng tầm mắt.
Vị trí ngồi của mỗi khách mời đều được ban tổ chức sắp xếp trước đó, thật may mắn, Tô Hoa cùng Tiểu Khả ngồi chung một hàng, c