ính, khiến cho giáo viên toàn khoa thở phào nhẹ nhõm. Nào ngờ cuối học kỳ, vì tội đánh trọng tài đánh đến vức phải nhập viện trên sân bóng nên bị giữ lại trường để kiểm điểm. Nếu không nhờ vị lãnh đạo cấp cao nào đó trong trường nói cho anh ta thêm một cơ hội thì anh ta đừng hòng nghĩ tới chuyện lấy được bằng tốt nghiệp.
Học kỳ một năm tư, anh ta bỗng dưng lao vào học làm trang web, còn thay đổi hoàn toàn, trái ngược hẳn với tác phong bê bối thường ngày, chẳng những khổ công học tập để thi cử, còn làm việc không lương cho một công ty cung cấp mạng.
Nghiên cứu sinh năm nhất, anh ta cùng bạn thân chí cốt Uông Đào hợp tác thành lập văn phòng riêng lấy tên Minh Đào, lôi kéo toàn bộ cao thủ trong trường tham gia lập trình web, tiếp nhận các dự án. Ngay cả trang web của trường cũng do văn phòng bọn họ thiết kế và bảo trì, sinh viên toàn trường đều mải mê tán chuyện tối ngày trên diễn đàn BBS do anh ta thành lập và quản lý.
Quan trọng nhất là, nghe nói 5nh ta vô cùng đẹp trai, lạnh lùng hết sức, nổi tiếng một thời ở đại học T, rất nhiều người đẹp cỡ hoa hậu trong trường đều vây quanh anh ta, tiếng tim vỡ không ngớt.
Tâm Di, hoa hậu giảng đường được toàn trường bình chọn, là một trong số đó, thậm chí nàng còn vì Trịnh Minh Hạo mà bỏ qua cơ hội học lên thẳng thạc sĩ, nhảy qua thi nghiên cứu sinh ngành Tin học, ai ngờ cô ấy vừa thi xong thì Trịnh Minh Hạo đột nhiên tạm nghỉ học, ra ngoài tự mình thành lập công ty vạng, hại Tâm Di giam mình trong phòng ngủ khóc lóc suốt bảy ngày.
Khi đó Tiểu Úc khuyên Tâm Di: “Khóc gì chứ, cũng chỉ là tạm nghỉ học thôi, cùng lắm thì cậu cũng bảo lưu, chạy đến công ty anh ta làm loạn lên là được.”
Cô ấy hỏi lại: “Cậu có biết vì sao anh ấy nghỉ học không? Anh ấy đánh nhau với Uông Đào, bạn thân nhất của ảnh.”
Cô hỏi: “Chuyện là thế nào?”
“Vì một cô gái!”
Khi ấy Tiểu Úc nhìn Tâm Di khóc lóc như mưa, trong lòng thầm cảm thán: “Hỏi thế gian tình là gì, là đồ bỏ!”
Cô thà chạy rông tự do tự tại trên sa mạc Sahara, chứ không cần cuộc sống bị chôn vùi bởi thứ tình yêu đáng sợ này!
Sau đó, Tâm Di tìm cách đi nghe ngóng từ bạn cùng phòng của Uông Đào mới hay một tin nội bộ, cái cô nữ sinh kia tên Bạch Lăng Lăng, là bạn gái của Uông Đào.
——————-
(*) Avatar = hình đại diện.
(**) Shangri-la: tên một hệ thống khách sạn và khu nghỉ dưỡng cao cấp.
Sau một lúc thất thần,
Tiểu Úc nhìn thấy Lăng Lăng đem một chiếc váy màu trắng trông vô cùng ngây thơ
trong sáng cất lại vào tủ quần áo, lôi ra một chiếc váy ngắn kiểu Hàn Quốc khá
mô-đen, so sánh dài ngắn rồi lại cho vào tủ. Thấy cô lại tiếp tục chọn một
chiếc váy hết sức nữ tính soi soi gương, Tiểu Úc thật tình khen ngợi:
"Không cần chọn đâu, cậu mặc bộ nào cũng hút hồn hết."
Ai ngờ vừa nghe xong câu
này, Lăng Lăng liền cất váy, lục ra dưới đáy tủ một chiếc quần jeans dày cộm
cùng một chiếc áo thun T-shirt...
Tiểu Úc bỗng dưng cảm
thấy hơi nóng, liếc nhìn qua nhiệt kế, hai mươi bảy độ a!
Càng làm cho cô choáng
hơn là sau lưng áo thun in logo trường đại học T to oành đỏ chói!!!
Tiểu Úc quệt mồ hôi lạnh
trên trán, nhớ tới cảnh mỗi lần Tâm Di đi xem Trịnh Minh Hạo đá bóng, cô ấy đều
lôi hết bộ này đến bộ khác trong tủ quần áo ra thử, váy quá gối thì sợ dài,
mini-jupe thì sợ không đủ đoan trang, cổ áo nhỏ thì nói không gợi cảm, cổ trễ
thì bảo hở hang quá...
Khi đó sao cô không đề
nghị Tâm Di cứ ăn mặc như thế này, xây dựng hình tượng nữ sinh có chí tiến thủ,
nhất định có thể khiến Trịnh Minh Hạo gặp một lần nhớ mãi!
Lăng Lăng mặc quần áo
xong, đi vào nhà vệ sinh rửa mặt.
Đang rửa thì điện thoại
reo, lúc cô chạy vọt ra vẫn còn cầm khăn lông lau mặt, thuận tay cầm điện
thoại, vừa cười vừa nói: "Không phải anh nói nửa tiếng sao? Mới đó đã tới
rồi. Chờ em một chút nhé..."
Người trong điện thoại
không nói gì cả.
Cô không biết thế nào nên
hỏi lại: "Anh Minh Hạo?!"
Cảm giác có điều bất
thường, cô lấy khăn ra khỏi mặt nhìn thoáng qua số điện thoại, lập tức cứng
người: "Em xin lỗi! Thầy Dương, em tưởng là bạn em."
"Không có gì. Tôi
định thảo luận với em chuyện học thẳng lên tiến sĩ, nhưng nếu em bận việc rồi
thì để hôm khác cũng được."
"Sáng mai em sẽ lên
văn phòng thầy ạ."
"Được."
Cúp điện thoai, Lăng Lăng
vẫn còn kinh ngạc chưa kịp hoàn hồn, nhìn đồng hồ hỏi: "Tiểu Úc, cậu có
gặp ông thầy nào cuối tuần tám giờ rưỡi tối còn tìm học trò nói chuyện
không?"
"Lão sếp biến thái
của cậu chuyện gì chả làm được chứ!"
"Quả nhiên không có
biến thái nhất, chỉ có biến thái hơn!" Cô lắc đầu bất đắc dĩ, vứt điện
thoại lên giường, tiếp tục lau nước dính trên mặt và tóc.
Trên thế giới này người
duy nhất có thể làm cho một nữ sinh tính tình siêu tốt như Lăng Lăng nổi điên
chỉ có thể là lão sếp biến thái của cô. Cũng không thể trách cô được, ai gặp
phải một kẻ bất thường như vậy cũng đều nổi khùng hết.
Những nhân vật cấp hướng
dẫn tiến sĩ mặt mũi xấu xí là chuyện thường, nhưng hắn ta chuyên đời thích khi
không nhảy ra dọa người, bất kể thời điểm, bất kể tình huống, rất là thách thức
thần kinh con người ta. Ngay
