ừa nghiên cứu bản đồ, vừa hỏi đường. Cô không để
tâm chú ý nhiều lắm đến người đi bên cạnh, bởi vì với một người đàn ông như
Dương Lam Hàng, tuyệt đối không thể chú ý quá nhiều, nếu không hậu quả không
thể tưởng tượng nổi.
Vừa đúng vào giờ tan tầm
cao điểm, dòng người hối hả tràn ra từ tàu điện ngầm, đụng phải Lăng Lăng đang
vùi đầu nghiên cứu bản đồ.
Cô vốn đang đi giày cao
gót bị va chạm phải bước lùi lại, suýt ngã sấp xuống, may mắn phía sau có người
ôm lấy eo cô, đỡ cô khỏi ngã.
Nhiệt độ quen thuộc, mùi
hương quen thuộc.
Cô muốn giãy ra, anh lại
ôm càng chặt.
"Em hận anh
sao?"
"Hả?" Lăng Lăng
kinh ngạc nhìn Dương Lam Hàng, nếu không phải quanh đây chỉ có một người đàn
ông Trung Quốc là anh, Lăng Lăng tuyệt đối sẽ cho rằng câu nói đột ngột này
phát ra từ miệng người qua đường.
"Em hận anh không
chịu chờ em bốn năm sao?" Dương Lam Hàng lại hỏi.
Cô giận dữ đẩy anh ra, đến
giờ này anh thế nhưng vẫn không hiểu rõ cô hận anh cái gì. "Em hận anh
xoay người một cái là có thể chấm dứt một đoạn tình cảm dài đến năm năm!"
"Em để ý đến đoạn
tình cảm này ư?!"
Tay cầm bản đồ của Lăng
Lăng buông thõng vô lực, hai mắt bị ánh đèn trắng xanh đâm vào đau đớn.
Không để ý, thì cớ sao
lại hận anh đã từ bỏ...
Không để ý, thì cớ sao
lại đồng ý theo anh đến đây chen chúc trong con đường này...
Việc đã tới nước này, để
ý còn có ích gì!
Lăng Lăng cúi đầu xem
phương hướng chỉ dẫn trên bản đồ, tiếp tục đi về phía trước.
Cô bỗng nhiên có một loại
ảo giác, họ không phải là chia tay, ngược lại giống như hai đứa trẻ mới yêu lần
đầu, đang xích mích cự cãi nhau! Giống như họ đều đang giận dỗi, chờ đối phương
tới ôm ấp và xin lỗi.
Ảo giác, nhất định là ảo
giác!!!
"Em có bạn trai
không?" Dương Lam Hàng đuổi kịp, lại hỏi cô.
Lăng Lăng vô cùng vô cùng
thích câu hỏi này của anh, bởi vì cô có thể cười hỏi lại: "Vì sao lại hỏi
vậy?"
Tháng tư Tokyo, gió thổi
vào mặt nóng ẩm.
Dương Lam Hàng đứng giữa
những người đi đường qua qua lại lại, màu sắc đôi đồng tử sáng ngời khiến người
ta không thể nhìn thẳng, lại toát lên vẻ mê hoặc điềm tĩnh. "Vì... anh
không quên được em."
Muôn ngàn cánh hoa rơi
rụng lả tả khắp mặt đất... Một chút kiên cường còn sót lại của Lăng Lăng cũng
nát vụn theo...
Cô cứ ngỡ bản thân từ lâu
đã không còn tin tưởng vào lời hứa "chung thủy đến chết" của đàn ông,
không còn tin vào lời ngon tiếng ngọt của họ.
Nhưng Dương Lam Hàng lại
nói với cô: Anh không quên được cô.
Thế mà cô lại tin, hơn
nữa còn tin tuyệt đối.
"Hóa ra gặp rồi
không quên cũng là một loại bi ai." Lăng Lăng nhìn lên trời cao, ánh đèn
xanh xanh nối liền thành một dải, bầu trời không phải màu đen, mà là một màu
xanh ưu thương, sâu thẳm.
Thời gian trôi qua thật
nhanh, bảy năm, họ đã đem quãng thời gian đẹp nhất, trong sáng nhất của đời
người trao cho nhau, từ bạn bè, đến thầy trò, đến người yêu... rồi đến hôm nay
là sự mập mờ lửng lơ không rõ. Giữa hai người đã trải qua quá nhiều khó khăn
vướng mắc, rất nhiều thứ đến rồi đi, đã đau, đã thương, nhưng những vướng mắc
tình cảm kia đã bén rễ vào sinh mệnh, buông không ra, bỏ không được. Rất khó
hình dung tình yêu sâu đậm bao nhiêu, chỉ là không quên được...
Dương Lam Hàng chỉ vào
quán cà phê đằng trước, nói: "Lăng Lăng, chúng ta đến đó ngồi đi."
Lăng Lăng khẽ gật đầu, đi
theo anh vào quán cà phê. Vừa vào cửa, một mùi cà phê thuần khiết thơm nồng
tràn ngập vị giác con người, ngẩng đầu nhìn khoảng giếng trời cao bốn tầng,
thật rõ ràng nơi đây không phải cấp bậc tiêu dùng cỡ loại quán cà phê cấp thấp
như Starbucks.
"Phiền cô tìm giúp
tôi một vị trí yên tĩnh." Anh nói với người phục vụ bước đến chào khách.
Người phục vụ dẫn họ lên
lầu ba, giúp họ tìm một chỗ cạnh cửa sổ. "Xin hỏi quý khách muốn uống gì
ạ?"
"Latte." Lăng
Lăng nói với người phục vụ.
Cô phục vụ nhìn về phía
Dương Lam Hàng, thấy anh im lặng không nói, nên ghi lại là hai ly Latte.
"Thầy Dương, em có
thể mạo muội hỏi thầy điều này không..." Người phục vụ đi rồi, Lăng Lăng
tỏ vẻ vô cùng chân thành hỏi: "Lần này thầy đến Nhật rốt cuộc là để trao
đổi học thuật, hay là muốn làm công tác thăm hỏi "hậu chia tay" nhằm
xác định xem công tác chia tay của chúng ta đã hoàn thành triệt để hay
chưa?"
Anh không nói gì một hồi
lâu, khó khăn nặn ra một nụ cười gượng gạo. "Em chẳng thay đổi tí nào! Vẫn
cứ "yêu ghét rõ ràng" như thế."
Lăng Lăng hơi ngước mặt
lên, nhoẻn miệng cười. "Anh cũng không thay đổi..."
Dương Lam Hàng vẫn như
ngày trước, thâm trầm như biển, cho dù có bao nhiêu tảng đá ném xuống, đều có
thể bị chìm nghỉm không thấy tăm hơi. Đàn ông như vậy, bạn vĩnh viễn không đoán
được anh ta nghĩ gì.
Cà phê được mang lên,
chưa uống vào đã cảm nhận được hương thơm nồng đậm. Lăng Lăng không biết nên
nói cái gì, lơ đãng khuấy chiếc thìa sắt tinh xảo trong tay, màu trắng của sữa,
màu đen của cà phê hòa quyện vào nhau trong tách, tựa như sự giao hòa giữa ngọt
ngào và cay đắng của tình yêu...
"Em vẫn chưa trả lời
câu hỏi của anh." Anh nói.
Lăng Lăng bưng tách cà
phê