o con, muốn đến gặp bạn trai con..."
Lăng Lăng ngã ngồi trên
sô pha. Mọi thứ đến quá đột ngột, họ chưa chuẩn bị tốt cái gì hết. Nhỡ đâu...
Cô không dám nghĩ đến hậu quả.
"Lăng Lăng."
Giọng điệu của mẹ rất kiên quyết: "Nó có thời gian không, giúp mẹ hẹn gặp
mặt một chút."
"Dạ." Lăng Lăng
khẽ cắn môi, nếu sớm muộn gì cũng không tránh khỏi một kiếp này, vậy thì cứ đối
mặt đi. "Mẹ ngồi ở sô-pha ngoài đại sảnh chờ con một lát, con về giờ
đây."
Cúp điện thoại, Lăng Lăng
vì không muốn quấy rầy công việc xã giao của Dương Lam Hàng bèn gửi vội một tin
nhắn: Mẹ em đến đây, đang chờ em dưới lầu nhà trọ, mẹ nói muốn gặp mặt anh.
Cô vừa định cất di động
đã nhận được tin nhắn lại, lời lẽ ngắn gọn mà quả quyết: Dẫn bác đi ăn cơm trưa
trước đi, một tiếng nữa anh đến.
******
Trong phòng đơn của nhà
hàng, Lăng Lăng nhấp nha nhấp nhổm nhìn mẹ ngồi đối diện, bà vẫn mặc áo chiếc
khoác dài ngang hông màu be thường ngày, bên trong mặc một chiếc áo cánh cổ
trắng. Năm tháng vô tình cùng cuộc sống đã khắc nên những đường nét hằn sâu
không thể xóa mờ trên khóe mắt bà, nhưng vẻ đẹp thời xuân sắc vẫn còn nhìn ra
được.
Lăng Lăng chọn hai món ăn
đơn giản, vươn tay cầm lấy tay mẹ.
"Mẹ, mẹ muốn gặp anh
ấy thì để con dẫn ảnh về nhà là được rồi." Ngón tay bà vẫn khô cứng như
vậy, lòng bàn tay vẫn thô ráp như xưa. Cô lại nhớ đến bàn tay ba, đã lâu không
sờ tay ba, không biết ngón tay ông có còn thằng tắp, lòng bàn tay có còn mềm
mại như ngày nào.
"Các con đã phát
triển đến nước này, mẹ không tận mắt nhìn, làm sao có thể yên tâm chứ." Mẹ
nói: "Lăng Lăng, con còn trẻ, kinh nghiệm sống còn ít, mẹ phải giúp con
kiểm tra."
Lăng Lăng khẩn thiết nhìn
mẹ, giọng nói gần như cầu xin: "Con thực sự thích anh ấy, thích từ lâu
lắm, con rất khó khăn mới có thể cùng anh ấy đến với nhau. Mẹ, dù gì đi nữa,
con xin mẹ đừng phản đối bọn con ở bên nhau, được không ạ?"
Mẹ cười nắm chặt cổ tay
cô: "Mẹ chỉ nhìn xem thôi, còn chưa nói không cho bọn con ở bên nhau
mà."
Lời của bà vừa dứt, cửa
phòng bị người phục vụ mở ra. Dương Lam Hàng đi vào, điệu bộ vẫn thong dong ưu
nhã như trước.
Anh vừa vào cửa, trước
tiên nhẹ khom người, khuôn mặt mỉm cười, nghi thức diện kiến trưởng bối vô cùng
tiêu chuẩn: "Cháu chào bác ạ!"
Tiếp theo, hai tay anh
dâng lên một chiếc hộp gói ghém tinh xảo: "Món quà này mẹ cháu bảo cháu
tặng bác. Mẹ nói, nếu bác cảm thấy tiện, mẹ sẽ chọn một dịp chính thức cùng bác
gặp mặt ạ."
Mẹ Bạch hơi giật mình mất
vài giây, tầm mắt mới dời khỏi gương mặt Dương Lam Hàng, nhận lấy món quà trong
tay anh. "Cháu ngồi đi."
"Cám ơn bác!"
Dương Lam Hàng chậm rãi kéo ghế bên cạnh, ngồi xuống. Thân người anh nghiêng về
trước, duy trì tư thế vô cùng kính cẩn.
"Bác vẫn chưa biết
tên cháu là gì?" Mẹ Bạch hỏi.
Dương Lam Hàng nhìn thoáng
qua Lăng Lăng, từ ánh mắt chột dạ của cô đã hiểu ra vì sao cô phải cố tình giấu
diếm.
"Cháu họ Dương,
Dương Lam Hàng ạ!"
"Cái gì?!" Sắc
mặt mẹ Bạch lập tức thay đổi. "Dương Lam Hàng?! Anh là giáo viên hướng dẫn
nghiên cứu sinh của Lăng Lăng ư?!"
Mẹ Bạch tuy không học
nhiều, nhưng trong mắt bà, hoặc có thể nói ở vùng đất bị văn hóa Nho Gia thâm
nhiễm như Sơn Đông, "thầy giáo" là một nhân xưng tôn quý nhất, là
nghề nghiệp thần thánh nhất trong mắt già trẻ gái trai. Thầy giáo, đại biểu cho
dạy chữ dạy người, vô tư cống hiến.
Về phần giáo sư đại học,
trong mắt người phàm càng là một đại danh từ tương đương phẩm cách cao thượng,
học thức uyên bác. Cái gọi là "giáo thụ"(*), không phải chỉ đơn thuần
là mở cánh cửa kho báu khoa học cho học sinh, "giáo" là truyền cho
học sinh tri thức, "thụ" là dạy học sinh đạo lý làm người cũng như
quan niệm đạo đức luân lý tích lũy năm nghìn năm nay của nhà giáo.
Có một lần, Lăng Lăng về
nhà nghỉ phép, oán hận chính mình "nhìn người không thấu", học nghiên
cứu sinh mà cực hơn cả nông dân, mẹ Bạch còn nghiêm khắc dạy dỗ cô một trận,
bởi vì trong mắt bà giáo viên hướng dẫn của Lăng Lăng hẳn là một "giáo
sư" đức cao vọng trọng.
Bây giờ, đối mặt với một
giáo sư "tuổi trẻ đầy hứa hẹn" của đại học T như vậy, một gã đàn ông
dụ dỗ chính sinh viên của mình lên giường, tâm trạng của mẹ Bạch không thể chỉ
dùng một từ "sốc" mà miêu tả hết. Bà quả
thực không thể tin nổi, cái gọi là đại học danh tiếng cả nước, vậy mà lại phát
sinh một chuyện như thế này!
Lăng Lăng vừa thấy mẹ tức
giận đễn nỗi đôi môi run lên, căng thẳng đến mức hai tay nắm chặt, ngay cả vết
thương chưa hoàn toàn lành hẳn nơi hai lòng bàn tay nhoi nhói phát đau cũng
không nhận thấy. Cô thật sự không biết mẹ mình với tính cách bảo thủ lại ương
ngạnh sẽ làm ra những chuyện gì, sẽ nói ra những lời tổn thương người ta đến
thế nào.
Dương Lam Hàng thường
ngày vẫn giỏi nắm bắt cử chỉ lời nói người khác hôm nay dường như đặc biệt ngu
ngốc, hoàn toàn không cảm nhận được trong phòng có bom hẹn giờ sắp nổ.
"Đúng ạ." Không
ngờ Dương Lam Hàng vẫn duy trì nụ cười mỉm tao nhã lịch sự của mình, trả lời:
"Rất khéo! Có lẽ là duyên phận ạ."
Khéo?! Anh rốt cuộc có
biết mình