ng bình thường đến nơi nghiên cứu vi khuẩn của người Nhật, làm cho dân chúng biến thành vật thí nghiệm vi khuẩn của người Nhật.
Báo chí vừa phát ra, công ty Lục Hoài Ninh và tất cả cửa hàng, cùng ngày bị rất nhiều người yêu nước và dân chúng oán giận đập phá, cả biệt thự cũng bị đập phá.
Lúc Lục Hoài Ninh nghe được tiếng đập phá còn đang ngủ, muốn ngồi dậy bỏ trốn.
Bị Ôn tiểu thư túm cánh tay: “Dẫn tôi cùng đi, chúng ta cùng trên một chiếc thuyền. Anh dẫn em đi, chúng ta đi tìm cha nuôi cứu.”
“Vô dụng thôi, thanh danh của tôi đã xấu, đã không còn giá trị lợi dụng, người Nhật sẽ không cần hai tên phế vật, cô thả tôi ra, mang theo cô, sao tôi chạy trốn được.” Lục Hoài Ninh một cước không lưu tình đá văng Ôn tiểu thư. Quay người hướng dưới lầu chạy tới.
“Đợi một chút, tôi có một chuyện quan trọng muốn nói với anh.” Rõ ràng đoán được, cô vẫn muốn hỏi, kết quả chỉ là càng thương tâm mà thôi, cũng may cô sớm có chuẩn bị.
“Cái gì?”
Ôn tiểu thư đi qua, đột nhiên từ trong túi móc ra một cây dao nhỏ, đâm vào bụng của hắn: “Đi chết đi! Dám vứt bỏ tôi! Ai kêu anh vứt bỏ tôi! Anh cái đồ chó chết không có lương tâm, bỏ lại tôi! Anh phải chết.”
Lúc cảnh sát xông vào, Lục Hoài Ninh đã mở to mắt chết, trong tay Ôn tiểu thư còn nắm dao, ngón tay đang run rẩy thấy có người tiến đến, cô sợ hãi nói: “Tôi lấy công chuộc tội, tôi thay dân chúng giết tên tội nhân này!”
Nhưng cuối cùng Ôn tiểu thư vẫn không thể nào thoát khỏi sự trừng trị của pháp luất, cô bị phán xử tù chung thân và tịch thu tất cả tài sản.
Lục Hoài Ninh chết, Lục gia không có người vì hắn tổ chức tang lễ, thậm chí không có đem quan tài mang tới phần mộ tổ tiên Lục gia.
Lục lão gia đã không nhận đứa con trai này rồi, đại phu nhân dù sao vẫn đau lòng con trai, lén lút lấy đưa tiền cho Côn Sơn, nhờ Côn Sơn đem thi thể hắn chôn cất.
Côn Sơn không nhận tiền của bà, nhưng nghĩ đến cũng là anh em, người đã chết, liền thông qua quan hệ với Lý thị trưởng, nhận thi thể Lục Hoài Ninh, tìm nơi vắng vẻ mai táng, sợ bị người quấy rối, cho nên trên bia cả tên cũng không dám ghi, vì hắn dựng lên cái bia không tên.
Chuyện được dẹp loạn về sau, Côn Sơn kêu Diệp Dung Thanh chọn một nơi, muốn đi nơi nào, thì sẽ mua nhà cho cô ở nơi đó.
Diệp Dung Thanh nghĩ nên gần trong nhà một chút để tiện chiếu cố, kêu Côn Sơn mua cho cô một căn nhà ở vùng ngoại ô Hồng Kông, thời điểm có rãnh liền mang theo con đi Lục gia thăm Lục lão gia.
Đến năm 1937, nhìn thấy tình thế không đúng, mắt thấy Thượng Hải có thể sẽ biến thành chiến trường, Côn Sơn đem tổng bộ Trí Đường dời đến Hồng Kông, lại ở Hồng Kông chính thức xây sân bay và cho thuê máy bay, không làm kinh doanh máy bay vận chuyển nữa.
Côn Sơn rút lui vô cùng kịp thời, Côn Sơn vừa chuyển đi, trong ngày chiến tranh nổ ra khắp nơi.
Hồng Kông bởi vì là thuộc địa Nước Anh, cho nên tạm thời an toàn, rất nhiều kẻ có tiền lục tục chạy trốn tới Hồng Kông tị nạn.
Thế nhưng mà đến tháng 12 năm 1939, Hồng Kông cũng biến thành nơi Nhật Bản chiếm lĩnh.
Một người Nhật tên là Sato Đại Lang tấn công Hồng Kông liền nghĩ đến Lục Côn Sơn, Lục Côn Sơn nhiều năm trước lừa em trai của hắn Sato Thứ Lang, lần này hắn tới chính là muốn vì em trai mình báo thù, kết quả lúc xông đến nhà lớn Lục gia, chỉ thấy cửa Lục gia đóng chặt, cả canh cổng đều không có.
Nghĩ thầm ta tìm không thấy ngươi, ta sẽ đập phá nhà ngươi, kết quả hắn mang theo một đoàn quan binh Nhật Bản đá văng cửa, đột nhiên dẫm vào cái gì nhao nhao bị nổ bay ra đến mấy mét, tổn thương thảm trọng.
Sato Đại Lang rất tức giận, kêu gỡ mìn chuyên gia ra, thảm giống như tại Lục gia trong sân sưu một vòng, lại lại không tìm ra bất luận cái gì địa lôi.
Sato Đại Lang rất tức giận nghĩ, Lục Côn Sơn bất quá chỉ là người làm ăn, có mai phục khả năng cũng chỉ là mấy quả mìn không biết từ nơi nào làm ra, một cước đá văng cửa, một thùng nước từ phía trên rơi rơi xuống, là một thùng a- xít sun-phu-rit đậm đặc, làm cho mấy binh lính kia hủy nhan, bị thương nặng, một binh sĩ người Nhật bị thương không phải rất nghiêm trọng hướng trong nhà đi đến, chỉ thấy trong nhà trống không, treo một tấm giấy trắng, thượng phía trên viết tiếng Nhật: ai đụng nhà của tôi, tôi đụng mạng người đó.
Nói cũng kỳ quái tựa hồ từ ngày đó, chỉ cần là người Nhật muốn đánh chủ ý lên nhà Côn Sơn, hoặc là khi dễ dân chúng, trong lúc vô tình đều bị thương hoặc mất tích, từ nay về sau người Nhật nhắc tới Lục Côn Sơn và quân Lục gia đều biến sắc.
Thật ra Côn Sơn luôn ở Hồng Kông, chẳng qua là trốn ở chỗ bí mật.
Đoạn thời gian trước Quảng Châu rơi vào tay giặc, hắn đã đem người nhà và tài sản quý giá đưa đến đảo tư nhân, ở đó hắn xây một biệt thự, người nhà ở đó, hắn rất yên tâm.
Bọn họ an toàn, Côn Sơn cũng yên tâm đối phó kẻ địch, Côn Sơn và các anh em Trí Đường, dùng phương thức của mình bảo vệ dân chúng Hồng Kông, thẳng đến tháng 8 năm 1945 Nhật Bản đầu hàng.
Côn Sơn gần năm mươi tuổi cuối cùng đem người nhà đón trở về Hồng Kông, năm Lục lão gia hơn tám mươi tuổi rất yên tâm đem đồ gia truyền giao cho Côn Sơn.
Côn Sơ