nhỏ đi vào, xa xa có thể nhìn thấy một căn phòng lớn, chính là nơi ở của Lục Hoài Ninh, mà dọc theo con đường này, hắn có thể nhìn thấy nhân công đang cõng trên lưng một cái sọt vận chuyển, hoặc là đang ở xe tải bỏ bê công việc tất cả đều gầy như que củi, ăn không đủ no mặc không đủ ấm, quần áo cũ nát, ánh mắt trống rỗng, trên người còn có miệng vết thương.
Đến bên trong, chỉ thấy Lục Hoài Ninh ngồi ngay ngắn trên ghế sa lon ở văn phòng xa hoa của hắn, thấy hắn ra, tự mình rót cho hắn một chén trà, nói: “Nếm thử xem, trà này của anh, mặc dù không phải trà mới năm nay, nhưng đầu năm lại phi thường phổ biến.”
Hắn muốn khoe khoang ở trước mặt Côn Sơn, hiện tại Côn Sơn bất quá có tiền, lá trà tốt như vậy vẫn rất ít gặp đấy, Côn Sơn lại một ngụm đều không có nếm, chỉ là nhìn xem hắn, mặt không biểu tình mà nói: “May mà anh còn uống được trà!”
“Anh vì sao không uống được? Em nói đến khí trời à? Muốn thu hoạch, nhất định phải có trả giá.” Lục Hoài Ninh không cảm thấy có cái gì, nói ở đây không khí không tốt, khắp nơi đều là tro bụi sao? Tuy hắn cũng rất chán ghét, nhưng đang ở quặng mỏ này cũng không có biện pháp, hắn vừa bắt đầu chán ghét càng về sau cũng đã thích ứng gần nửa năm.
“Vì trả giá có thể không từ thủ đoạn sao? Anh nhìn xem công nhân bên ngoài đều thành cái dạng gì rồi hả? Nguyên một đám gầy như que củi, mình đầy thương tích! Anh ở trong loại hoàn cảnh này, như thế nào ăn ngon ngủ ngon? Anh thực còn ăn ngủ được tiếp không? Anh, anh như thế nào biến thành như vậy?” Tàn nhẫn như vậy, cùng người Nhật có gì khác nhau, thật ra hôm nay hắn tới, là muốn nghe anh trai giải thích, hắn rất muốn nghe anh trai nói tất cả đều là hiểu lầm, nói hắn là bị ép bất đắc dĩ mới làm như thế, thế nhưng mắt thấy mới là thật. Hắn cũng không có bị người bức hiếp, hắn vẫn tốt đẹp, thậm chí còn có thể mỉm cười uống trà.
Loại lời này, Lục Hoài Ninh không phải lần đầu tiên nghe được, đã có thể tập mãi thành thói quen, bình tĩnh đối mặt, nói: “Côn Sơn, em đem chuyện này nói quá nghiêm trọng, em có thể tìm đến, đã cho thấy em đã biết chuyện, bên ngoài nói như thế nào về anh, anh rất rõ ràng. Em không cần phải nghiêm trọng hóa vấn đề, bọn họ là tự nguyện làm việc cho anh, anh đưa cho bọn họ tiền lương, làm việc không dụng tâm, không cố gắng sẽ bị ăn roi, cũng không có cái gì đáng lo, người Nhật bên kia so với anh làm ngoan tuyệt hơn nhiều, hắn giết người, anh không có giết.”
“Anh cùng người nào so không tốt? So với người Nhật? Anh trai, anh là người Trung Quốc a! Anh còn nhớ rõ không? Anh sao có thể giết hại đồng bào của mình? Anh nói em nói quá nghiêm trọng, chẳng lẽ trong mắt anh đây là việc nhỏ? Anh nếu còn là anh trai em, thì đem cái nhà máy này đóng cửa đi, bồi thường tinh thần và thể xác bị tổn thương cho đám công nhân.” Côn Sơn hết sức tức giận.
“Kiếm tiền mà! Thủ đoạn không hung ác một chút, sao có thể kiếm được tiền?”
“Thế nhưng anh cũng không thể làm chuyện thương thiên hại lí này! Nếu cha mà biết, hậu quả như thế nào ngươi có nghĩ tới không?”
“Em trai, em gần đây thật trọng nghĩa khí, nhớ khi em còn bé, anh đã rất chiếu cố em, chuyện này đừng nói cho cha biết! Nếu không anh cũng không nhận người em trai này.” Quặng mỏ của hắn hiện tại đã có thể kiếm tiền, tuy nói cửa hàng là hắn quản lý, nhưng hôm nay khắp nơi gặp nạn mất mùa, hắn kiếm được cũng không nhiều, không thể buôn bán lớn, làm sao có thể một vốn bốn lời? Đối với Côn Sơn hắn biết rõ, mỗi người đều nói đứa em này vô liêm sỉ, nhưng hắn vẫn hiểu rõ, thằng này có ưu điểm duy nhất chính là có tình có nghĩa, có thể vì anh em hai mặt cắm đao, Côn Sơn đến tìm hắn, nhất định là còn chưa nói với cha.
“Anh cả, anh cần gì phải như vậy!” Côn Sơn ngẩng đầu, trợn mắt nhìn.
Lục Hoài Ninh trầm lặng nói: “Em cho rằng anh muốn sao, nếu không phải bởi vì em ở Quảng Châu, làm quá tốt, quá thành công, vừa có ô tô, vừa có máy bay, anh cần gì liều mạng như vậy?”
Côn Sơn cảm thấy buồn cười: “Nói như thế, ngược lại là lỗi của em rồi? Em chưa bao giờ cùng với anh ganh đua, càng không có ý muốn chèn ép anh, em một mực đem anh trở thành là anh trai của em, nếu không em cần gì sa đọa như một tên phá gia chi tử? Em bất quá là không hi vọng dao động vị trí của anh. Hôm nay em ở nơi xa, cho rằng có thể trở lại chính mình, không ăn trộm không cướp đoạt, không có cùng anh tranh đoạt. Tự nhận là không có lỗi với anh nửa phần, anh lại oán em, chỉ có thể nói rõ, anh lòng dạ hẹp hòi! Em không so với anh, anh lại so với em, em đây cũng không có cách nào, còn việc anh lấy lý do này giết hại dân chúng, em không thể nhịn được nữa! Anh thật sự không muốn đóng cửa nhà máy?”
“Không đóng! Đây là dùng nhiều tiền mua được, em nói đóng thì đóng sao, vậy mặt mũi của anh đặt ở đâu? Em thành công? Em thành công, chính là cho thấy anh đã thất bại, em nói em không sai vậy là ai sai? Vốn cha cảm thấy anh rất có năng lực, hiện tại đã có em, cha khẳng định cảm thấy chênh lệch chút ít rồi. Cha nếu không trở lại, còn muốn bán đi tất cả tài sản, dọn đến Quảng Châu Hồng Kông, tương đương quyền lợi của anh âm t