nghiệp trong ba năm, cục thế phong thủy này đã được ta bố trí từ lúc tính ra thiên hạ sắp có biến nhằm bảo vệ cho mấy huynh muội các người sống sót qua thời loạn thế. Thiên hạ mà loạn, trong ba đứa con ta, có thể sẽ có đứa dùng đến Long Quyết. Nhưng nếu mấy đứa tàn sát lẫn nhau, thì đứa nào có Long Quyết sẽ thắng. Ta là cha, ta có nỡ để đứa nào phải chết hay chăng? Ta đành giao số mệnh này cho một người không hỏi thế sự lựa chọn, giao cho ông trời lựa chọn... Thanh Nguyên, hôm nay con không có được Trảm long quyết, đó là ý trời, đừng đi tìm nữa, hãy đưa Thanh Viễn và Tiểu Như về đây, chúng ta vẫn là người một nhà, thế được không?"
An Vị Thu đưa tay nắm lấy tay An Thanh Nguyên, An Thanh Nguyên biết cuộc nói chuyện này sẽ không có kết quả, Lục Kiều Kiều trong lúc này cũng sẽ càng đi càng xa, anh ta còn phải tranh thủ thời gian đuổi kịp cô, vì vậy chỉ gật gật đầu vỗ nhẹ lên tay An Vị Thu rồi nói: "Cha, cám ơn cha đã tính toán sâu xa như thế, nhưng chưa chắc con đã dẫn được bọn chúng về gặp cha đâu. Hai tháng trước trên đỉnh Phù Dung ở Quảng Đông, Tiểu Như đã cùng với bọn phản loạn táng xuống long huyệt thiên tử Tiềm Long Thôn Kim, năm năm sau Đại Thanh sẽ đối mặt với họa diệt quốc... Thanh Nguyên chuyến này đi sẽ phải dốc hết sức kìm con sóng dữ này lại, sợ rằng không thể sống trở về gặp cha nữa, cha hãy bảo trọng..."
"Hả?!" An Vị Thu kinh hãi đến lảo đảo cả người, run rẩy ngồi phịch xuống ghế, một tay cầm con búp bê vải của Lục Kiều Kiều lên nói: "Tiểu Như nó... lại dám dùng đến Long Quyết? Không thể nào, ngươi gạt ta, nó lấy đâu ra gan lớn chừng ấy?"
An Thanh Nguyên đỡ An Vị Thu ngồi ngay ngắn lại, rồi nói: "Giờ con tìm Trảm long quyết đã không chỉ để phòng trước nữa rồi, mà là để thu dọn đống phiền phức Tiểu Như gây ra, cha, cha vẫn không thể cho con biết hay sao?"
"Không thể nào, ta không tin chuyện này, Thanh Nguyên, ngươi không cần gạt ta..." An Vị Thu kích động đến nỗi không thể suy nghĩ gì được nữa, An Thanh Nguyên cũng không còn thời gian dây dưa với ông, anh ta gọi vệ binh bên ngoài vào chăm sóc cha mình, rồi cáo từ rời khỏi tòa nhà ấy.
Mấy ngày sau, bên ngoài cửa Nam thành Nam Xương, một cỗ xe bốn ngựa kéo lao sầm sập vào giữa đội ngũ kiểm soát ngoài cửa thành. Phía trước có hai người trẻ tuổi đội mũ quả dưa đang đánh xe, đứa trẻ tầm mười ba mười bốn là An Long Nhi, thanh niên khoảng hơn hai mươi là Tôn Tồn Chân, bên cạnh bọn họ còn có một con chó mực, chính là Đại Hoa Bối đã được nhuộm đen lông.
Trong xe là một ông bác cao lớn và một bà cô béo lùn; ông bác do Jack đóng giả cạo đầu trọc lốc, đầu cũng đội mũ quả dưa, trên mũi đeo kính râm, còn dán râu giả bạc trắng; Lục Kiều Kiều đóng giả làm một bà béo nung núc những thịt, mặt vuông eo thô, miệng méo xệch, mắt lúc nào cũng trợn lên, trên môi còn một nốt ruồi đen to tướng, vừa nhìn đã biết là loại người không dễ dây vào.
Mỗi người vào thành phải nộp hai mươi đồng tiền qua cửa, đoàn người chầm chậm đi qua cửa thành, xếp hàng ném tiền đồng vào cái giỏ để ở đó. Lục Kiều Kiều từ xa đã nhìn thấy trên tấm biển có ghi giá vé vào thành, liền lấy trong túi ra một trăm đồng cầm sẵn trên tay.
Khi xe ngựa đến dưới cổng thành, phía trước là mười mấy tên binh sĩ thủ thành. Hai tên phụ trách kiểm tra đang lật giở hành lý của người qua đường, ngoài ra còn hai tên khác phụ trách thu tiền, đám còn lại đều đứng ở bên trong bên ngoài cửa thành canh chừng.
Đến lượt cỗ xe của bọn Lục Kiều Kiều, hai tên binh sĩ thò đầu vào trong xe nhòm ngó, lấy gậy chọc chọc vào hành lý của họ, Bên ngoài xe, một tên phụ trách thu tiền cầm quyển sổ lớn và bút lông hỏi: "Vào thành làm gì?"
Lục Kiều Kiều lập tức phụ trách việc đối đáp: "Về nhà mẹ đẻ."
"Ở đâu?"
"Trấn Hồ Phường."
"Tên là gì?"
Lục Kiều Kiều trừng mắt lên nhìn hắn nói: "Vương Hữu Tài."
"Còn lão kia?"
"Lão là Vương Hữu Tài."
"Còn bà?"
"Nhị Anh Tử."
"Hai người là gì của nhau."
"Lão là đàn ông của tôi."
"Chậc, bảo lão tự đi mà nói... lão tên là gì?"
Jack ngậm miệng không dám nói gì, tròng mắt đảo loạn lên phía sau cặp kính râm.
Lục Kiều Kiều ném tiền vào giỏ, rồi lập tức ngoác họng ra kêu toáng lên: "... Này này! Các người ở đây thu bao nhiêu tiền một người?"
"Hai mươi đồng."
Giọng Lục Kiều Kiều lại càng lớn hơn, hét lên như một mụ đàn bà đanh đá: "Bốn người chúng tôi chỉ cần nộp tám mươi đồng thôi, tôi bỏ một trăm đồng vào rồi! Mau trả lại hai mươi đồng đây!"
Hai tên binh sĩ kiểm tra rụt đầu ra khỏi xe, lấy gậy ấn Lục Kiều Kiều trở về chỗ ngồi, quát lên với An Long Nhi: "Đi mau! Người tiếp theo!"
An Long Nhi nghe lời đánh xe ngựa vào thành, Lục Kiều Kiều thò đầu khỏi khoang xe, quay lại chửi bới: "Phì! Hai chục đồng ấy cho các người mua thuốc đấy!"
Jack ngồi trong xe sướng đến nỗi cứ khua chân múa tay, miệng không ngừng nói: "Lão là đàn ông của tôi, là đàn ông của tôi, ha ha ha..." làm Tôn Tồn Chân và An Long Nhi đang đánh xe cũng bật cười.
Ra khỏi thành Nam Xương từ cửa Tây là có thể rời khỏi bờ Cán Giang, đi dọc sông Phù Hà theo hướng Đông Nam thì đến núi Long Hổ, lộ trình đã đi được một nửa, vì vậy