ống rượu còn em thì liều mạng, công to
việc lớn gì mà khiến em phải làm như vậy hả?”
Sau cùng là tiếng Mạc Phi không ngừng gọi “Mẹ ơi, mẹ
ơi.”
Mạc Hướng Vãn tỉnh dậy trong mùi hương cháo thơm ngào
ngạt, nhấp một ngụm nước, cổ họng nóng như phát hỏa. Cô vừa động đậy, người ở
bên giường đã nói: “Tiểu cô nương, em đúng là chỉ biết tạo nghiệt, có phải em
muốn liều cả tính mạng của mình hay không?”
Mạc Hướng Vãn thấy Quản Huyền ngồi đầu giường đang
nhìn cô mỉm cười, nhưng đôi môi cô đang khô cứng nên không tiện mỉm cười đáp
lại.
“May mà đó là Black Label chứ không phải thuốc trừ
sâu.”
Quản Huyền bê bát cháo ra rồi trách cô: “Em đừng có
làm việc như trâu như bò vậy, đến chị còn chẳng tới mức coi Vu Chính là cửu ngũ
chí tôn nữa là.”
Mạc Hướng Vãn xúc cháo cho vào miệng, độ nóng vừa
phải, cảm giác ngọt ngào đến tận đáy lòng, vì thế cô đã ăn khá nhiều. Sau khi
tinh thẩn ổn định lại, cô liền nói với Quản Huyền: “Nhận tiền của người ta thì
phải thay họ giải trừ tai vạ thôi chị ạ.”
Quản Huyền cốc nhẹ vào đầu cô em: “Đến lúc này rồi mà
em vẫn còn nói mấy câu nghĩa khí quèn trên giang hồ đó sao? Là vì Vu Chính đã
cho em vay một vạn đồng để nuôi Tiểu Phi Phi hả? Chị thật sự cảm thấy hối hận
vì khi xưa đã giới thiệu em cho anh ấy để làm trâu làm ngựa thế này.”
Lời nói của Quản Huyền không hề sai, có điều Mạc Hướng
Vãn thực lòng không hề nghĩ như vậy.
Vu Chính cho cô vay một vạn đồng rất đúng lúc, cứu
được tính mạng của cả hai mẹ con cô. Tuy rằng, số tiền đó là do Quản Huyền yêu
cầu anh cho vay, thế nhưng vài năm sau, khi Kỳ Lệ thành lập. Vu Chính đã cho cô
cơ hội không nhỏ. Với độ tuổi của mình mà đã ngồi lên được vị trí này, đương nhiên
cô vô cùng cảm kích trước tấm lòng của anh.
Thật sự giống như câu mà cô đã nói với Tề Tư Điềm là:
“Khi thời cơ đến thì phải nắm chắc”. Sau khi cô nắm được thời cơ, tuyệt đối
không bao giờ quên đi ơn nghĩa người đã tạo ra cơ hội cho mình.
Tần Cầm từng nhắc nhở cô rằng: “Người tài phải làm
việc cho người hiểu mình thì mới có đất dụng võ”. Lúc gặp phải khó khăn, Tần
Cầm đã nhận được sự giúp đỡ của người dẫn chương trình đang nổi tiếng thời đó.
Điều này chị luôn luôn ghi lòng tạc dạ, chị xúc động nói: “Vào những lúc mình
khốn khổ nhất, anh ấy đã để chị lên sóng chương trình Lắng
nghe lúc đêm khuya.”
Mạc Hướng Vãn nghĩ, vào lúc cô lâm nạn, khốn khó nhất
thì Quản Huyền và Vu Chính đã cùng đưa tay ra cứu vớt cô. Không cần biết con
người của họ ra sao, cô cũng sẽ ghi khắc mãi ân tình này trong tim.
Vì vậy, cô nói với Quản Huyền: “Đây là chuyện mà em
nên làm, chẳng nghiêm trọng đến thế đâu.”
Quản Huyền tự mỉa mai: “Em còn tận tụy với Vu Chính
hơn cả chị đấy. Anh ấy đúng là có phúc lớn, làm sao lại vớ được hai kẻ “si mê”
như chúng ta chứ?”
Mạc Hướng Vãn cảm thấy hơi hãi hùng. Quản Huyền hình
như đã nói hơi quá, ý nghĩa chẳng mấy rõ ràng, sẽ khiến người khác có thể hiểu
nhầm. Nhưng trong phòng lúc này chỉ có mỗi chị nên không cần thiết phải phân
định rõ trắng đen như vậy.
Cô chợt nhớ đến “khúc ruột nhỏ” của mình: “Phi Phi đâu
rồi chị?”
“Thằng bé đi học rồi. Hàng xóm nhà em đúng là rất tốt,
đưa con em đến trường bằng chiếc BMW đắt tiền.”
Thì ra là Mạc Bắc, đột nhiên Mạc Hướng Vãn cảm thấy
hơi hoang mang.
“Em làm cho mấy người Tề Tư Điềm sợ chết khiếp. Trong
tình hình ấy mà Tề tiểu thư kia vẫn còn tâm trí diễn một đoạn kịch trước mặt
đạo diễn Trịnh. Ông đạo diễn khó tính này lập tức đập bàn nói muốn cô này diễn
thế vai của Mai Phạm Phạm. Em đúng là có con mắt nhìn người.”
Mạc Hướng Vãn nghe xong, yên tâm hẳn lên: “Như vậy thì
tốt quá rồi.”
“Các tiểu cô nương bọn em người nào người nấy đều có
con mắt tinh tường, chỉ có mỗi chị là ngốc nghếch thôi.”
Chị lại chuyển sang một đề tài mới, Mạc Hướng Vãn vẫn
như mọi khi không tiếp lời.
“Đạo diễn Thái theo mấy người đưa em về nhà, báo cho
Trâu Nam. Trâu Nam lại báo cho chị, chị liền nhanh chóng tới đây. Em ấy à! Chỉ
cần dính tới rượu là chẳng ra sao cả, nôn liên tục vào người anh chàng hàng xóm
đẹp trai kia, lúc đó người ta mặc trên người sản phẩm mới của nhãn hiệu D&G
đấy.”
Mạc Hướng Vãn hét lên một tiếng. Đây là điều cô chưa
từng nghĩ tới, cảnh tượng lúc đó mơ mơ hồ hồ, bây giờ cố nhớ lại tất cả cũng
chỉ là một khoảng trống vô cùng vô tận. Lúc này, cô cảm thấy khuôn mặt nóng ran
lên, trong lòng thì hối hận, áy náy vô cùng.
“Chị muốn thay em đền tiền cho người ta, nhưng người
ta nhất quyết không chịu. Con người đó cũng thật kỳ lạ, lái chiếc BMW, mặc đồ
hiệu D&G, vậy mà lại ở chỗ này, đúng là một nhân vật thần bí.”
Mạc
Hướng Vãn chu miệng: “Là nhân vật cái con khỉ? Đó là một tên bị bệnh thần kinh.
Lại còn mặc đồ D&G, chẳng khác gì GAY.”
Quản Huyền cười: “Bị GAY hay không thì chị không biết,
có điều chắc chắn anh ta là người giàu có. Những người lắm tiền thường có nhiều
tật lạ lắm”. Sau đó, chị lại nói thêm: “Tống Khiêm rất muốn tới thăm em đấy!”
Mạc Hướng Vãn chán nản nói: “Chị Quản, em thật sự
không có chút tình cảm nào với anh ấy.”
Quản Huyền than thở: “Vu Chính coi