tình: “Nước cam con tự vắt sao?”
Mạc Phi gật gật đầu, mỉm cười vui vẻ: “Hôm nay con đã
tự động não nghĩ ra cách này đấy, nhà mình còn bao nhiêu là cam không ăn hết,
con lột vỏ rồi vắt nước ra. Bao nhiêu quả mà chỉ được có mỗi một bình nước cam
này thôi đấy. Mẹ à, mẹ đi làm vất vả mà.”
Mạc Hướng Vãn vuốt mái tóc Mạc Phi. Mái tóc thằng bé
vừa mềm vừa mượt, cái này cũng được di truyền từ Mạc Bắc, không giống như cô,
tóc tai khô cứng, một năm phải ép đến vài lần.
Mạc Phi của cô cũng chẳng kém cạnh gì khi đem so sánh
với đứa con hiếu thuận Phan Dĩ Luân nọ. Mạc Hướng Vãn vô cùng mãn nguyện, nên
tất cả mọi mệt mỏi trong công việc cũng tự nhiên tan biến hết cả.
Mạc Phi lại tiếp tục nói với cô: “Mẹ ơi, mỗi ngày con
có thể đá bóng hai tiếng đồng hồ được không? Con nhất định sẽ về nhà làm bài
tập trước bốn giờ và làm hết bài tập hè cô giao.”
Lại là một chiêu thức của bọn trẻ, khiến cho Mạc Hướng
Vãn vừa mới mãn nguyện, mát lòng mát dạ về đưa con hiếu thuận chẳng thể nào đắn
đo thêm nhiều, ngay tức khắc gật đầu đồng ý.
Mạc Phi nhảy lên reo hò sung sướng.
T¬T
Gần đây, chuyện hẹn hò yêu đương của Mạc Bắc không
được thuận lợi cho lắm. Cô gái kia luôn tỏ ra tâm sự trùng trùng, không giống
như đang dành tình cảm cho anh. Sự tích cực của mẹ anh với mẹ cô gái nọ hoàn
toàn vượt qua cả hai người trong cuộc, điều này tạo nên áp lực rất lớn cho họ.
Mẹ anh ngày càng càu nhàu nhiều làm anh cảm thấy vô
cùng phiền não.
Vu Trực hẹn anh đi uống rượu rồi khuyên giải: “Có áp
lực thì mới có động lực, mình cũng chẳng phải đã có động lực làm tìm được người
thích hợp hay sao?”
“Cậu cứ ở đó mà nói lời bâng quơ đi.”
Vu Trực nhìn anh với vẻ mặt hết sức gian tà: “Cậu hãy
tìm cho mình một Friends with benefits[1'> đi!
Đừng có lúc nào cũng trưng bộ mặt táo bón đó đi khắp nơi, hoàn toàn gây ảnh
hưởng xấu đến tâm lý của đàn ông đấy!”
[1'>
Người bạn cùng giường.
Mạc Bắc suýt chút nữa là xắn tay áo lên đánh cho Vu
Trực một trận, may mà lúc đó di động của anh bỗng reo lên, kịp thời cứu Vu Trực
thoát khỏi một phen nguy khốn.
Số máy gọi đến là của nhà máy điện khí mà gần đây anh
làm cố vấn, bên đó vừa xảy ra chút chuyện. Anh liền bỏ Vu Trực vô công rỗi nghề
lại, lập tức chạy đến chỗ làm.
T¬T
Sự việc phát sinh khá đột ngột, nhà máy điện khí thông
qua chính quyền khu vực thu mua một khu đất để làm công xưởng. Mảnh đất này là
một ngôi trường tiểu học, bởi vì xung quanh nó có quá nhiều công trường bụi
bặm, cho nên đang chuẩn bị chuyển đi chỗ khác.
Người bên nhà máy này vốn đã bàn bạc với ông Hiệu
trưởng của trường tiểu học đâu ra đấy, ai ngờ đột nhiên ông ta lại thay đổi ý
kiến. Hôm nay, mấy nhân viên trên Thành ủy cùng với Tổng giám đốc và mấy Phó
Tổng đến xem đất, liền bị ông Hiệu trưởng đang trực ban mùa hè bắt gặp, tranh
chấp quyết không chịu giao đất.
Lúc Mạc Bắc đến nơi thì hai cố vấn pháp luật khác cũng
đã tới, nên chẳng đến lượt anh lên tiếng, xem ra chỉ cần cho đẹp đội hình mà
thôi. Anh liền đi tham quan môi trường xung quanh. Các hộ dân cư ở đây đã
chuyển đi quá nửa, nhà máy đã bắt đầu khởi công. Kiến trúc của ngôi trường đã
cũ kỹ, đoán chắc cũng phải có lịch sử vài chục năm rồi. Sau cổng vào có một sân
vận động nhỏ để đá bóng và chơi bóng rổ, ở đó đang có mấy em học sinh tiểu học
đang hứng khởi đá bóng.
Ông Hiệu trưởng vô cùng tức giận với mấy nhân viên
trên Thành ủy, ánh mắt vằn đỏ những tia máu phát ra khí thế bừng bừng của một
người có kinh nghiệm mắng chửi lâu năm.
“Các người nói lời mà không giữ lấy lời, mấy trăm trẻ
nhỏ ở trường chúng tôi chẳng lẽ thức dậy từ năm giờ sáng để tới vùng ngoại ô
lên lớp hay sao? Nếu như không chuyển trường học đến khu vực gần đây thì tôi
nhất quyết không rời đi.”
Nhân viên Thành ủy thật ra cũng chỉ là những người làm
công ăn lương, nên đành bất lực nói: “Không phải chúng tôi không chịu, mà thật
sự là khó khăn quá, mấy miếng đất quanh đây đều bị mua hết rồi.”
Ông Hiệu trưởng vẫn không nguôi giận: “Vậy còn học
sinh trường A La này thì sao? Các anh nói xem phải làm sao? Các anh có chịu
trách nhiệm việc đi lại cả chặng đường dài của bọn trẻ không?”
T¬T
Đằng này người lớn cãi nhau chưa ngã ngũ, phía kia lũ
trẻ cũng hăng say đá bóng. “Bộp, bộp”, tiếng quả bóng rơi trên mặt đất khiến
Mạc Bắc quay sang nhìn. Anh nhìn quanh, có rất nhiều khu nhà nát sắp sửa bị phá
bỏ, ngay cả nóc Phòng tuyên truyền của ngôi trường tiểu học mà anh đang đứng
cũng đã bị lung lay bởi rung chấn của máy móc. Mấy đưa trẻ kia còn quá nhỏ, vui
chơi ở đây thật sự nguy hiểm.
Anh không nhịn được liền quay sang nói với ông Hiệu
trưởng: “Một nơi như thế này sao thầy có thể để cho mấy học sinh kia đá bóng
chứ? Nếu như nghĩ cho học sinh thì thầy nên bảo mấy đứa mau về nhà đi.”
Ông Hiệu trưởng đang cãi nhau rất hăng say với những
người khác, vừa nghe thấy câu này, liền nghẹn lời, đứng ngây ra đó.
Mấy em nhỏ đằng kia chẳng hề biết mọi người đang cãi
nhau, bắt đầu đá bóng đi rất xa, bóng chuyền tới chỗ một cậu bé trai, cậu bé
liền giơ chân đá mạnh một cái. Ông Hiệu
