n đã từng bị giám sát vì
có liên quan đến vụ án tham ô tại một nhà máy cải tổ ở phía Nam, thậm chí còn
suýt ảnh hưởng đến cả tính mạng. Có người còn mượn gió bẻ măng, viết một bức
thư cáo buộc ông thêm một tội danh nữa, người đó chính là bố của Điền Tây.
Lần đầu tiên trong đời, Mạc Bắc tức giận bừng bừng
đứng trước cửa nhà Điền Tây với đôi mắt đỏ lừ. Con người anh từ trước đến này
bản tính hiền hòa, lần này mặt đỏ tía tai, giống như một chú gà chọi, lại còn
khăng khăng đòi phải nhìn thấy máu mới chịu thôi. Việc này khiến Vu Trực, người
từ trước đến nay luôn nông nổi, ngông nghênh cũng phải hoảng hồn, ông nội Vu
Trực ngay tức khắc thúc anh đi ngăn chặn Mạc Bắc cầm dao chém người.
Nhưng trong tay Mạc Bắc không hề cầm dao, anh chỉ có
hai nắm đấm, nắm vào rất chặt. Điền Tây ôm chặt lấy tay anh, nước mắt đầm đìa:
“Tiểu Bắc, gia đình em có lỗi với anh, thật sự có lỗi với anh. Anh đừng làm như
vậy, anh làm như thế này không hay đâu.”
Cô bé Điền Tây này từ nhỏ đã thích thích mặc áo trắng
váy đỏ, suốt ngày lẽo đẽo sau lưng anh, đòi anh phải dạy thêm cho môn Toán.
Thật ra, thành tích học tập của cô vẫn luôn tốt, học kỳ nào cũng đứng ở top ba
của lớp. Cô rất ít khi nuôi tóc dài, chỉ để mái hỉ nhi[3'> dài vừa
đủ để lộ ra đôi lông mi vừa dài vừa cong.
[3'>
Hỉ Nhi là nhân vật nữ chính trong Bạch Mao Nữ. Tạo hình của nhân
vật này là tóc mái bằng.
Giọng nói của Điền Tây rất nhẹ nhàng, mang theo chút
ngọt ngào thường thấy của con gái bản địa, lại còn biết tỏ ra đáng yêu. Có
điều, cô chỉ nhõng nhẽo, đáng yêu với duy nhất mình anh mà thôi. Lúc nào cũng
Tiểu Bắc này, Tiểu Bắc nọ, mặc dù cô kém anh những hai tuổi.
Tên của hai người ghép lại sẽ là “Tây Bắc”, khi học
cấp ba, cả hai dán một miếng giấy nhỏ ở cửa sổ phòng mình. Mạc Bắc đã viết một
câu ngốc nghếch nhất trong cuộc đời mình rằng: “Một ngày nào đó, hai chúng ta
sẽ cùng nhau trốn tới Tây Bắc rộng lớn”. Không ngờ, mẹ của anh lại đọc được tờ
giấy này, anh liền bị bố đánh cho một trận vì nghĩ rằng đang học theo thói xấu
của Vu Trực.
Trong khi Vu Trực ngày nào cũng rong chơi ở các quán
bar bao gái thì Mạc Bắc luôn luôn có dự định tương lai tốt đẹp với Điền Tây.
Tương lai của hai người họ, các bậc phụ huynh đương nhiên cũng đã dự định hết
rồi, ngay cả chú Phương Mặc Tiêu cũng nói rằng họ đúng là một đôi nam thanh nữ
tú.
Điều đó hoàn toàn không sai! Từ nhỏ đến lớn, họ luôn
học tại các trường điểm của khu vực, họ cũng đã định sẵn phương hướng phát
triển sự nghiệp sau khi tốt nghiệp đại học. Ở những gia đình kiểu như họ, con
cái thường chẳng mấy khi lựa chọn con đường sự nghiệp quá khác biệt với các bậc
trưởng bối trong nhà. Ngay cả những thành phần như Vu Trực, người có sự khác
biệt rất lớn nhưng sau này kiểu gì cũng sẽ được lôi về đúng quỹ đạo mà thôi.
Hơn thế nữa, hai người còn rất môn đăng hộ đối, sau khi họ bị phát hiện là yêu
nhau, tất cả mọi người đều bày tỏ thái độ tán đồng, bằng lòng với mối tình ấy.
Thế nhưng, sau đó lại có chuyện bất ngờ xảy ra, nó đã
hủy hoại gia đình Mạc Bắc, và cả một tình yêu đáng lẽ sẽ có cái kết vô cùng tốt
đẹp.
Điền Tây nhanh chóng bị bố đưa ra nước ngoài du học.
Mạc Bắc vì chuyện của bố cũng Bắc tiến tìm người nhờ cậy, may mà các chiến hữu
năm xưa của bố anh đã đồng ý giúp đỡ. Trên thực tế, bố anh thật sự đã bị oan,
lưới trời lồng lộng, cuối cùng mọi chuyện đã có thể giải nguy thành an. Tuy
nhiên, do có nhiều mối quan hệ thân thiết, bố của Điền Tây vẫn được thăng chức
đều đều.
Mọi thứ trở lại bình thường như không có chuyện gì,
chỉ có mẹ anh là trở nên trầm tư, im lặng. Có nhiều chuyện không tiện nói ra,
cũng giống như những con người chịu hàm oan, đến ngày được trả lại sự trong
sạch thì chẳng muốn nhắc lại chuyện xưa làm gì nữa.
Sau khi bố anh quay về liền lâm trọng bệnh, khi khỏi
bệnh ông được khôi phục chức vụ, rồi được phái đi điều dưỡng bằng kinh phí của
Nhà nước. Đây cũng có thể coi là một cách thức bồi thường, nhưng sức phá hoại
của chuyện này vẫn còn âm ỉ. Trong những ngày tháng đó, Vu Trực đã danh chính
ngôn thuận giúp Mạc Bắc giải sầu, còn Mạc Bắc thì cũng chẳng suy nghĩ, đi theo
Vu Trực làm những chuyện nhố nhăng.
Vu Trực nói: “Mình nên tặng gì cho cậu trong lần sinh
nhật thứ hai mươi này đây, người huynh đệ?”
Có người liền nói: “Mạc Bắc vẫn chưa khai giới.”
Thời gian đó, tuy rằng hay ra ngoài chơi những gia
đình cũng không cho bọn họ nhiều tiền tiêu vặt lắm, vậy nên hầu hết mọi thứ vẫn
phải góp lại cùng nhau. Đám người đó sống chết đòi chung tiền tìm một cô gái để
làm quà mừng sinh nhật cho anh, có người đề nghị tìm người chín chắn, có người
lại nói thời buổi này các cô gái còn trinh cũng bắt đầu rao bán rồi.
Cuối cùng, Vu Trực lên tiếng quyết định: “Tốt nhất là
nên tìm một người sạch sẽ, Mạc Bắc không thích vụ này lắm đâu.”
Vu Trực cầm đến rất nhiều ảnh, Mạc Bắc nhìn thấy một
cô bé với đôi lông mi vừa dài vừa cong lập tức chỉ vào. Vu Trực vỗ vai Mạc Bắc
cười lớn: “Ái chà, cậu chọn đúng cô xinh đẹp nhất rồi đấy, đúng là có mắt
nhìn.”
Biểu hiện của Th