n mặt vẫn còn vương lệ, cô
ngậm ngùi nói: “Trước khi gia nhập làng giải trí, đã có khoảng thời gian em qua
lại cùng anh ấy.”
“Những việc này bọn chị đều biết cả rồi.”
“Anh ta không thể đối xử với em như vậy được. Anh ta
nói là có lỗi với Lâm tiểu thư nào đó. Chúng em đã từng yêu nhau, tại sao
chuyện hai người chụp ảnh thân mật lại phải xin lỗi cô ta chứ?”
“Bởi vì, bây giờ cô ta mới là bạn gái của La Phong chứ
không phải là em.”
Lâm Tương nghiến răng nói: “Hướng Văn, chị đừng tàn
nhẫn như vậy được không?”
Mạc Hướng Vãn mỉm cười rồi ngồi xuống chiếc ghế đặt
cạnh giường bệnh.
“Lâm Tương, lát nữa chị sẽ gọi điện cho Vu tổng, vụ
việc lần này em chỉ là nạn nhân thôi. Vốn dĩ, cuối năm nay định phát hành album
của em, nhưng xem ra với tình hình này, chị thấy có lẽ phải lên kế hoạch tung
ra thị trường trước. Cuối năm nay có hai đêm nhạc hội mừng năm mới của đài
truyền hình, chị sẽ sắp xếp cho em tham gia, em thấy sao?”
Lâm Tương ngây thần nhìn Mạc Hướng Vãn không nói lời
nào.
“Vết thương tình cảm có thể được chữa lành bằng công
việc, mọi người sẽ nỗ lực hết mình động viên để em có thể dũng cảm đứng lên
bước tiếp. Trong cuộc thi tuyển chọn sắc đẹp năm trước, em nhận được nhiều tin
nhắn bình chọn của khán giả nhất, chị tin là các fan hâm mộ vẫn luôn luôn ở bên
cổ vũ em vượt qua nỗi đau này.”
Lâm Tương thở dài: “Chị đúng là có bản lĩnh.”
Mạc Hướng Vãn vỗ vỗ lên tay Lâm Tương: “Đáng lẽ, em
nên thoát khỏi bóng đen của cuộc tình năm xưa từ lâu rồi mới phải. Em thấy có
đúng không?”
Cô thường thích dùng các cụm từ kiểu như “có đúng
không?” hoặc “phải không nào?” khi nói chuyện với các nghệ sỹ và nhân viên dưới
quyền, nghe vừa thân thiết, tình cảm lại vừa nhẹ nhàng, nhã nhặn.
Lâm Tương đã bình tĩnh hơn đôi chút: “Bao giờ thì chị
gọi điện cho Vu tổng?”
“Vu tổng đến núi Alpes trượt tuyết suốt nửa tháng nay,
chị nghĩ đã đến lúc anh ấy phải quay về rồi.”
“Vậy tùy chị.”
Mạc Hướng Vãn đứng dậy, an ủi: “Em cố nghỉ ngơi cho
khỏe lại, sao phải giày vò bản thân đến ba lần liền, thật sự không cần thiết
phải như thế.”
Lâm Tương rơm rớm nước mắt, giọng nói có chút đau đớn,
uất ức: “Chuyện này không thể trách em được.”
T¬T
Khi rời bệnh viện, Mạc Hướng Vãn cảm thấy hơi mệt.
Nhìn đồng hồ, lúc này đã ba giờ sáng, nếu như quay về nhà thì còn có thể ngủ
được khoảng hai tiếng nữa, sau đó đi mua bánh bao nhân thịt cho Mạc Phi. Nghĩ
vậy, cô liền đi thật nhanh.
Nhưng cô vẫn cứ chậm một bước, vừa mới ra khỏi cổng
bệnh viện đã bị ba phóng viên vây quanh để hỏi tin.
“Tình hình của Lâm Tương lúc này sao rồi?”
“Lâm Tương và La Phong vì sao lại chia tay nhau? Tại
sao đến tận lúc này trong di động của La Phong vẫn còn giữ ảnh của Lâm Tương?”
“Tương Tương có còn yêu La Phong nữa không? Cô ấy tự
sát vì cảm thấy xấu hổ hay vì La Phong phát ngôn rõ rằng cảm thấy có lỗi với
bạn gái hiện tại?”
…
Việc Lâm Tương tự sát khiến cho đám phóng viên báo đài
có dịp chĩa thẳng ống kính máy quay vào Mạc Hướng Vãn. Đối với cô, chuyện này
chẳng phải có gì hay ho cả.
Cô điều chỉnh lại biểu cảm trên khuôn mặt, cố gắng tỏ
ra khó tính và lạnh lùng, ánh mắt đầy kiên nghị quay sang trả lời với cô phóng
viên vừa đặt ra hai giả thuyết kia: “Các cô có số di động của La Phong không?
Tôi cũng đang muốn gọi điện cho anh ta hỏi xem rốt cuộc giữa anh ta với Tương
Tương đã có chuyện gì?”
Cô đưa ra một câu nói lấp lửng, thái độ thì không được
hòa nhã lắm, ngay đến bản thân cô cũng cảm nhận được sự lãnh đạm cứng rắn trong
đó. Nhưng điều này chẳng thể nào trách cô được, những lúc lâm vào tình cảnh khó
khăn, khốn cùng như thế này, cô thật sự chẳng muốn người khác thừa nước đục thả
câu chút nào cả. Tất cả những con người sinh tồn nhờ làng giải trí thường xuyên
phải làm những chuyện thêm dầu vào lửa, vui mừng trước nỗi đau của người khác
kiểu như thế này, thật khiến người khác chẳng biết phải làm sao nữa.
Vị phóng viên đứng trước mặt cô lúc này đích thực là
cao thủ, hai người đã biết nhau vài năm nay rồi. Mạc Hướng Vãn vẫn nhớ cô này
là Kim Thanh, cũng là nhân vật hàng đầu trong giới phóng viên giải trí, vô cùng
khó chơi.
Quả nhiên, Kim Thanh không chịu buông tha, trợn mắt
lên rồi đuổi theo hỏi tiếp: “Mạc tiểu thư, cô là Giám đốc quản lý nghệ sỹ của
Tập đoàn Kỳ Lệ, chẳng lẽ trong tay cô không có thông tin gì sao?”
Mạc Hướng Vãn nhếch miệng cười: “Công ty chúng tôi
không giống như các công ty quản lý Hàn Quốc, bắt nghệ sỹ phải báo cáo chuyện
tình cảm riêng tư của mình. Cũng giống như ông chủ của các vị sẽ chẳng bao giờ
hỏi tối qua các vị đã dùng bữa với những người đàn ông may mắn ở nhà hàng nào,
có phải vậy không?”
Đây là đáp án của Mạc Hướng Vãn ở thời điểm hiện tại.
Nếu như là bốn năm trước, e rằng câu trả lời của cô sẽ là: “Dựa vào cái gì mà
các người cho rằng trong tay tôi có thông tin? Lẽ nào tôi sống qua ngày bằng
cách theo đuôi các nghệ sỹ sao?”
Bốn năm qua, cả tính tình lẫn cách cư xử của cô đều
điềm đạm hơn nhiều, cô đã đủ thông minh để hiểu rằng, không thể đắc tội trực
diện với những người đang n
