ặc quần áo chỉnh tề, nhưng đã khóc lóc thảm
thương nãy giờ, mặt mũi đỏ bừng lên. Khó khăn lắm cô mới trèo lên được cành
cao, không ngờ gặp phải kiếp nạn này, đã mất đi tất cả mọi thứ.
Vừa nhìn thấy Mạc Hướng Vãn, Diệp Hâm lại bắt đầu bật
khóc, thét gọi: “Mary, em không có. Mary, chị hãy giúp em.”
Vị nữ cảnh sát đứng bên cạnh dường như đã cảm thấy
phiền phức từ rất lâu rồi, liền đưa lời mắng mỏ: “Làm ồn gì ở đây chứ? Còn gây
ồn nữa chúng tôi sẽ nhốt cô vào phòng tối riêng biệt đấy.”
Nghe vậy, Diệp Hâm liền ngậm ngay miệng lại, nhìn Mạc
Hướng Vãn bằng ánh mắt vô vọng, cầu cứu, không dám nhìn sang Quản Huyền lấy một
lần.
Quản Huyền chẳng tỏ bất cứ thái độ gì, một vị cảnh sát
đưa họ về đây liền nói: “Mời chị đi theo chúng tôi”. Thì ra, vị cảnh sát này
muốn dẫn chị sang một căn phòng khác để lấy khẩu cung, chị nhìn sang Diệp Hâm,
ánh mắt sắc bén, khiến cho Diệp Hâm phải cúi rạp đầu xuống.
Sau khi Quản Huyền đi, vị nữa cảnh sát nọ liền mỉm
cười nói với đồng nghiệp ngồi cạnh: “Đúng là khí thế của một người có nghề.”
Mạc Hướng Vãn chẳng quen với mấy lời này, cau chặt đôi
mày lại.
Cô nhẹ nhàng, ôn hòa hỏi chị cảnh sát: “Liệu tôi có
thể báo cáo với công ty được không?”
Vị cảnh sát đưa họ về đồn bình thản đáp: “Đừng vội, cô
điền vào biên bản này trước đã.”
Vị nữa cảnh sát liền nói với Mạc Hướng Vãn: “Mời chị
đưa hết những đồ trên người ra cho chúng tôi. Trước mắt, chúng tôi sẽ bảo quản
thay chị.”
Mạc Hướng Vãn không hiểu, liền hỏi: “Tại sao thế?”
Vị nữ cảnh sát chỉ sang Diệp Hâm rồi nói: “Lúc nãy, vị
tiểu thư này khai tất cả mọi hành vi của cô ấy đều do công ty chỉ thị, cô chính
là cấp trên trực tiếp của cô ấy, phải chăng sẽ chịu trách nhiệm về việc này?”
Mạc Hướng Vãn vô cùng kinh ngạc, quay sang nhìn thẳng
vào Diệp Hâm.
Diệp Hâm lại run rẩy, không dám nói gì.
Vị nam cảnh sát liền nói: “Mạc tiểu thư, mời chị phối
hợp với chúng tôi một chút, đợi điều tra xong mọi việc, chúng tôi sẽ bàn giao
lại hết mọi thứ cho chị.”
Nghe vậy Mạc Hướng Vãn ngây thẩn người ra.
Nói như vậy, bọn họ đã tạm giam cô như một kẻ bị
tình nghi, hơn nữa, người trực tiếp phạm tội lại lôi cô vào vụ việc này, thật
đúng là hết sức hoang đường. Cô chỉ biết thốt lên một câu: “Đây là một chuyện
không có chút đạo lý gì hết.”
Vị nữ cảnh sát mở sổ, cầm bút lên, bình thản trả
lời: “Nếu như vô lý thì chị đã giống như người ban nãy, trực tiếp đi vào căn
phòng khác để lấy khẩu cung. Đừng có làm ồn nữa, người nào lần đầu phạm tội bị bắt
cũng hành động như vậy hết. Sau khi điều tra rõ mọi chuyện, đương nhiên sẽ
chẳng còn vấn đề gì cả.”
Với tình trạng này, ngoài việc hợp tác điều tra
cùng cảnh sát, cô cũng chẳng còn biết làm thế nào nữa. Mạc Hướng Vãn cố nén nỗi
tức giận trong lòng, không thèm quay sang nhìn bộ dạng đáng thương của Diệp Hâm
nữa, cô giao hết di động, ví tiền, đồng hồ trên người ra, vị nam cảnh sát kia
liền lấy tờ báo bọc hết lại.
Người cảnh sát kia liền đưa một tờ giấy đến, cô
điền chi tiết vào đó, viết vào đó cách thức liên hệ của bản thân, ở ô ghi người
cần liên lạc khi có việc gấp, cô suy ngẫm một hồi, nhanh chóng viết tên và số
điện thoại của Mạc Bắc vào.
Vị nam cảnh sát kia liền nói: “Chị yên tâm đi,
tạm giam không phải là trừng phạt, chỉ là một phương thức để người dân phối hợp
điều tra cùng cảnh sát mà thôi. Chúng tôi sẽ thông báo cho người nhà của chị”.
Anh nhìn lên tờ giấy, rồi hỏi: “Họ Mạc đúng không nào? Là anh trai của chị à?”
Mạc Hướng Vãn lắc lắc đầu rồi đáp: “Là bạn của tôi.”
“Bạn trai à?” Lần này đến lượt vị nữ cảnh sát nọ
lên tiếng.
Mạc Hướng Vãn không mấy vui vẻ khi cô cảnh sát
hỏi thăm kỹ càng như vậy, thế nhưng lúc này, tình thế đang vô cùng nghiêm
trọng, không thể nào thiếu đi lễ độ, cũng chẳng thể nào nuốt được sự tức giận
này, nên đành im lặng thừa nhận.
Vị nữ cảnh sát kia lại tiếp tục nói thêm: “Thật
kỳ lạ, tìm một người bạn trai mang họ giống mình.”
Mạc Hướng Vãn chẳng buồn để ý đến cô ấy nữa.
Anh cảnh sát kia thấy khuông mặt Mạc Hướng Vãn
thuần lương, dường nhưa đang uất ức đầy mình, nên khi lấy khẩu cũng cũng khách
khí hơn bình thường.
Anh bắt đầu hỏi cô.
“Tên?”
“Mạc Hướng Vãn.”
“Tuổi?”
“Hai mươi bảy.”
“Chị đã làm ở Tập đoàn Kỳ Lệ được bao lâu rồi?”
“Bốn năm.”
“Chúng tôi nhận được mật báo, các nghệ sỹ của Kỳ
Lệ thường xuyên sinh hoạt động mại dâm ở khu vực gần quán barMore
Beautiful.”
Mạc Hướng Vãn rất muốn dùng ánh mắt tràn đầy
kinh ngạc để bày tỏ rằng mình là người trong sạch, nhưng cô hoàn toàn lực bất
tòng tâm. Cô mệt mỏi trả lời đồng chí cảnh sát: “Tôi hoàn toàn không biết việc
này.”
Vị nữ cảnh sát kia liền đanh giọng hỏi: “Không
biết sao? Trong phòng nghỉ của khách sạn cao cấp bên cạnh quán bar đó, hai đàn
ông, một phụ nữ toàn thân không mặc gì, trên bàn còn đặt tiền, bên cạnh số tiền
nọ còn có thẻ đặt chỗ ở bên quán bar, trên đó còn viết rõ số phòng và giá tiền
bên khách sạn. Số tiền trên thẻ và số tiền đặt trên bàn không chênh lệch nhau
chút nào.”
Mạc Hướng Vãn ngước đầu lên. Nắm chặt hai bàn
tay lại.
Quản
