lần nữa vang lên, từ phía cánh gà bắt
đầu ùa ra các đồng nghiệp biểu diễn tiết mục nhảy tập thể đầu tiên. Lúc đó, Oa
Oa mới định thần lại, lảo đảo trở về hậu trường, sau đó, bắp chân cô bắt đầu bị
chuột rút.
Không sai, tiết mục thứ hai chính là lúc cô lên pháp trường... à không, lên sân
khấu.
Cô đang bải hoải, định tìm một chiếc ghế ngồi xuống, chỉnh đốn lại trái tim thỏ
đế thì từ đằng sau đột nhiên vang lên một giọng nói vừa kinh ngạc vừa không
chắc chắn của một người đàn ông: “Cô có phải là bạn học của Cát Cát không?”
Oa Oa quay phắt đầu lại. Người này cô không quen, dáng người cao lớn, mặc âu
phục, giày da bóng lộn, nhìn có vẻ rất giống một quản lí cấp cao của Hoa Hạo.
Cười tít mắt, vẻ mặt của anh trông rất hiền lành: “Hình như tôi đã từng thấy cô
lên lớp cùng cô ấy.”
Oa Oa tức thì kinh hãi muôn phần, anh ta nói đã nhìn thấy cô cùng Cát Cát lên
lớp? Chuyện này không phải là chuyện nhỏ rồi! Thấy thân phận của mình sắp bị
lộ tẩy, Oa Oa lập tức cười cười lấp liếm: “Đúng thế, đúng thế.”
“Cô ấy vẫn còn đang đi học, sao cô lại tới đây?”. Hứa Thụy Dương nhìn bộ y phục
rực rỡ trên người cô, nhăn mày tỏ vẻ khó hiểu.
Không thể nói tiếp được nữa, nói tiếp chắc chắn sẽ bị lộ tẩy, Oa Oa nhanh chóng
nhào tới, ra chiều nịnh nọt, kéo tay áo anh ta bước thẳng ra ngoài hành lang, cách
một lúc lại đảo mắt nhìn xem mấy người đồng nghiệp sau lưng có phản ứng cụ thể
gì với lời nói của người đàn ông xa lạ này không.
May thay, mọi người vẫn còn đang bị chuột rút, chẳng hơi đâu để ý đến cô. Chút
động tĩnh cỏn con này so với sự hồi hộp căng thẳng về căn bản chẳng là cái quái
gì.
Hứa Thụy Dương thấy vẻ căng thẳng của cô cũng hiểu ra phần nào, lập tức phối
hợp ăn ý, bước nhanh ra ngoài. Hai người mặt đối mặt đứng trước hành lang, Oa
Oa bối rối cả nửa ngày không biết phải mở miệng thế nào, một lúc lâu sau vẫn
không lên tiếng, may mà Hứa Thụy Dương tìm được chủ đề: “Thực ra, ừm... tôi
muốn hỏi cô... cái đó... có phải có chút gì đó không bình thường không?”
“Hả?”. Đầu óc Oa Oa phản ứng không kịp. “Anh nhận ra rồi sao?”
“Đương nhiên, tôi đã phát hiện ra về bản chất, cô ấy là sinh vật ngoài hành
tinh rồi, hành vi và tư tưởng của cô ấy đều không giống người đã từng sống trên
trái đất”. Hứa Thụy Dương gật đầu, nói bằng giọng điệu nghiêm túc nhất từ trước
tới giờ.
Oa Oa nghe đến đây mới thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng hiểu ra người mà anh
ta đang nói đến là Cát Cát. Đặc biệt, điều anh nói đã giải thoát mối nghi hoặc
vướng bận trong lòng cô bao năm nay, cô vỗ vỗ vai anh, tỏ vẻ đồng cảm: “Không
chỉ mình anh nghĩ như vậy đâu, tất cả mọi người trong lớp tôi đều nghĩ như
vậy.”
“Vậy sao? Vậy cô ấy chẳng có nhược điểm nào à?”. Không ngờ tất cả các thu hoạch
đều không uổng công, Hứa Thụy Dương cuối cùng cũng tìm thấy bước đột phá với
“mẹ đẻ bom nguyên tử”, lập tức truy hỏi những vướng mắc giấu kín bấy lâu trong
lòng.
Oa Oa nghĩ ngợi kĩ càng một hồi rồi bảo: “Thực ra, cô ấy còn thích…”
Đột nhiên từ đằng sau, có một tiếng nói lạnh băng cắt ngang: “Nếu tôi nhớ
không nhầm thì tiết mục của cô là thứ hai. Còn chưa đi chuẩn bị sao?”
Giọng nói này quá quen thuộc, quen thuộc đến mức không cần thiết phải quay
đầu lại. Oa Oa lập tức chán chường túm váy, xoay người đi về phía hậu đài.
Nhưng chính vào lúc đó, Lang Hách Viễn bỗng cảm thấy có thứ gì đó lóe lên đến
nhức mắt.
Anh nheo nheo mắt, nhìn chăm chăm vào vật khả nghi. Câu anh nói ra lại để cho
Hứa Thụy Dương nghe: “Sao? Đói tới mức không kén cả thức ăn à?”
Biết có thể nghe ngóng điểm yếu của nữ tiến sĩ máu lạnh từ miệng cô gái này nên
biểu hiện của Hứa Thụy Dương có phần hơi kích động: “Ừ thì cảm thấy khá vừa
mắt, tính tình lại thú vị, cứ thử theo đuổi trước xem thế nào.”
Lang Hách Viễn lập tức sầm mặt xuống, hỏa khí bốc thẳng lên đầu. Nha đầu này
dám để lộ hết cả phần lưng thế kia sao?
Anh gằn giọng đáp trả Hứa Thụy Dương: “Hôm nào tôi phải hỏi Lôi Kình xem từ bao
giờ anh bắt đầu thích theo đuổi trẻ con mới được.”
“Trẻ con thì sao chứ? Tôi cũng chưa già, chỉ hơn cô ấy có mười tuổi thôi mà”.
Hứa Thụy Dương đắc ý huýt gió. Lần trước, dựa theo giấy đăng kí xe của Cát
Cát, anh đã tra được số chứng minh thư của cô và biết được điều này.
Phải biết rằng chỉ vì cái số chứng minh thư này mà anh đã phải hi sinh cả sĩ
diện tích tụ bao năm để đi cầu cạnh người ta.
Lang Hách Viễn nheo mày. “Già đầu rồi còn làm bộ trẻ trung gì nữa? Anh hơn cô ấy
mười ba tuổi đấy!”. Khốn nạn! Vạt váy của cô còn xẻ cao thế kia, đôi chân trắng
nõn lộ ra qua từng bước đi rõ ràng là cho người ta hưởng no mắt.
“Hả? Ý cậu là… chứng minh thư của cô ấy là giả?”. Hứa Thụy Dương lập tức chau
mày, thủ hạ của tên tiểu tử thối Hồng Cao Viễn này sao có thể làm ăn tắc trách
như thế chứ? Không phải đã đem đầu ra bảo đảm sao? Chết tiệt, lần sau gặp phải
bẻ đầu nó xuống làm bóng để đá trước rồi nói chuyện sau!
Toàn bộ tâm tư Lang Hách Viễn vẫn đang đặt hết vào Oa Oa nên chỉ trả lời qua
loa: “Dù gì cô ấy cũng là 86, cách xa lắm, anh đừng có ý đồ này nọ!”. Nói xong,
anh bước thẳng