Disneyland 1972 Love the old s
Tổng Tài Thực Đáng Sợ

Tổng Tài Thực Đáng Sợ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3215225

Bình chọn: 8.5.00/10/1522 lượt.

trời vẫn đen không có một tia nào báo hiệu là sẽ tốt lên cả.

Trái tim của nàng, lại bị nhéo chặt hơn.

Cả một đêm đã trôi qua sao?

Hiện tại trời đã sáng, có phải có thể biết hắn có sao không rồi?

Nàng buông rèm cửa sổ xuống, xoay người xuống lầu, những gian phòng chung quanh cũng không có mở đèn, nàng đi qua nơi nào cũng mở đèn lên, cả tòa tòa lâu đài vẫn yên tĩnh như vậy, nàng muốn tìm một người giúp việc, lại phát hiện, nơi nào cũng không có.

Sắc mặt khẽ biến thành tái nhợt, lâm Hi Hi bật vội một cái đèn, lớn tiếng hỏi: “Có người ở đây không?”

Không có ai đáp lại.

Nàng nhìn thấy điện thoại chỗ khúc uốn cầu thang, nàng vôi chạy nhanh bắt lấy, có chút vô lực mà nắm chắc tai nghe. Nàng nhớ lại một dãy số, ngón tay nhỏ yếu cẩn thận run run bấm, chỉ hy vọng mình không bấm nhầm.

Cái dãy số kia là lần đó nàng thấy trong điện thoại di động lưu là dãy số của Tần Dịch Dương, hôm nay, ở nơi này trong tình thế bế tắc này, nàng cảm giác nàng cùng hắn cách nhau đến trăm sông ngàn núi.

238: Hắn sẽ không xảy ra chuyện gì.

“Đô… Đô… Đô…” thanh âm trống rỗng, một tiếng một tiếng tựa như tuyệt vọng.

Nghe điện thoại. . . .

Xin anh, nghe điện thoại đi. . . . . .

Tay đem tai nghe nắm tới nóng ran lên, thanh âm đô đô kia lại làm cho nàng mất đi tất cả khí lực.

Lâm Hi Hi cúp điện thoại, hướng cửa đi tới, nàng mở ra chốt của, cánh cửa sơn màu đỏ có chút nặng nề bị đẩy ra, hành lang tĩnh lặng vẫn không có một bóng người.

“Có người ở đây không?” Nàng lần nữa lấy can đảm hỏi một tiếng nữa.

Không ai trả lời.

Nhưng là trong mơ hồ, nàng nghe được một chút tiếng động nhỏ, rất nhỏ, nhưng lại lay động đến dây cung yếu ớt trong người nàng.

Nàng hít hơi, quay đầu lại, thấy ngay giữa gian phòng trong cái nôi nhỏ có chút động tĩnh, nàng buông cửa ra chạy tới, nguyên lai là bảo bảo đã tỉnh, bị tiếng sấm dọa cho sợ đến có chút co rúm lại, đôi mắt to tròn nháo nhác tìm kiếm, ở trong nôi bất an giãy dụa, nắm tay hồng hào nhẹ nhàng quơ múa.

“Cục cưng. . . . . .” Lòng Lâm Hi Hi đau xót, đem nó ôm ra, nhẹ nhàng dỗ dành , “Không phải sợ, mẹ ở đây. . . . . .”

Tiếng sấm vẫn như cũ rầm rập vang lên, nàng đem bảo bối trong ngực chặt hơn.

“Tiểu thư! Lâm tiểu thư!!!” Một thanh âm gấp gáp đột ngột vang lên ngoài hành lang, mang theo hoảng sợ. Trong nháy mắt khi đẩy cửa ra, Lâm Hi Hi thấy một cô gái người ướt nhẹp nhào vào.

“Thế nào? Xảy ra chuyện gì?” Lâm Hi Hi vội vàng hỏi.

“Đã xảy ra chuyện, Công Tước đại nhân đã xảy ra chuyện !!!!” người hầu nữ khóc hét lên, tiến lên nói với nàng, “Ban đêm đã có người báo tin, Lan phu nhân đã đi suốt đêm qua, trong lâu đài tất cả mọi người đều biết, nhưng là không có ai tới nói cho chúng ta biết I “

Sắc mặt Lâm Hi Hi nháy mắt đã trở lên tái nhợt.

Cánh tay ôm bảo bối run lên một cái suýt nữa ôm không được, đè nén trong lòng rung động cùng đau đớn, nghẹn giọng hỏi: “Anh ấy đã xảy ra chuyện gì? Cô đừng khóc nữa, nói cho tôi biết, công tước đã xảy ra chuyện gì?” người này lúc đi không phải là rất tốt sao?

Người hầu nữ khóc đến thảm hại, cố nén chế trụ thút thít, khàn giọng nói: “Là ở trên đường, trên đường có người của Bruce phục kích bọn họ, mưa quá lớn, bọn họ không có cách nào phát hiện ra, nghe nói thời điểm phu nhân chạy tới thì không còn gì nữa, rất nhiều máu, rất nhiều thi thể, bọn họ tìm không thấy công tước đại nhân, không tìm được…”

Trong nháy mắt đó, Lâm Hi Hi chỉ cảm thấy bầu trời sụp đổ trước mắt mình, một mảnh máu tanh tan nát

Cái gì gọi là không tìm thấy?

Bọn họ cũng không có tìm, không nhìn thấy thi thể, cái gì gọi là không tìm được?

“Ầm” một tiếng sấm đánh xuống, bảo bối trong ngực một trận run rẩy, lông mi thật dài chớp một cái, lộ ra ánh mắt có mây phần mờ mịt của đứa bé, càng thêm dán chặt vào trong lồng ngực mềm mại của cô gái xinh đẹp đang ôm lấy nó. Ấm áp, hương vị ngọt ngào, hơi thở an toàn.

“Không thể nào…” Mặt Lâm Hi Hi tái nhợt như một tờ giấy mặt, hơi thở mong manh nói, “Anh ấy làm sao có thể gặp chuyện không may chứ?”

“Lâm tiểu thư. . . . . .”

Lâm Hi Hi nhìn ánh mắt veo tội của bảo bối trong ngực, đau đớn cùng chua xót trong lòng mãnh liệt dâng lên, đau như dao cắt lấy da thịt vậy.

“Không thể nào… Cô đừng gạt tôi!” Ánh mắt nàng ngập nước, đem bảo bối nhanh chóng đặt vào trong nôi, yêu thương đem chăn mỏng đắp cho nó, nhanh chóng đứng dậy hướng ngoài cửa phóng tới. “Tôi sẽ không tin!”

“Lâm tiểu thư!!” người hầu nữ mang theo nức nở kêu nàng, cũng đứng lên đi theo nàng xông ra bên ngoài, “Lâm tiểu thư, cô không nên hồ đồ, đừng loạn lên, Lan phu nhân đã xác nhận, công tước đại nhân thực sự đã xảy ra chuyện ….”

“Câm miệng!” Lâm Hi Hi lộ ra ánh mắt sắc bén, tràn ngập nước mắt nóng bỏng, hung hăng hét một tiếng, “Ai cho phép cô ở trong lâu đài tung tin vớ vẩn hả, ai cho phép cô cái quyền đó hả? Trước khi không thấy thi thể, đem toàn bộ những lời này nuốt vào trong bụng cho tôi, nghe rõ chưa?”

Người hầu nữ gương mặt đầy nước mắt bị nàng hù doạ tới, khóc cũng không dám khóc, chẳng qua là cuống quýt gật đầu: “Biết, tôi biết…”

Lâm Hi Hi trực tiếp đi ra ngoài, xuyên qua