i, phân vân trong đầu giống như từ từ lăng trì cô, cho cô biết
cảm giác đau không thể tả là như thế nào.
Cô rời khỏi anh, người cô yêu hơn cả bản thân mình, rời khỏi nơi mình đã sinh trưởng. Tất cả chỉ là do tình thế bất đắc dĩ.
Ái Thanh suy nghĩ miên man, lại nhớ đến cái ngày cô bị cường hãn đem đi từ nhà Huyền Diệu Phong.
Về đến nhà, ba cô cực kì tức giận, một mực cho rằng hành động bỏ trốn từ
ban công của cô là do Huyền Diệu Phong sai khiến. Ông còn tuyên bố muốn
kiện anh để cho anh chịu vết nhơ, gánh chịu một tiền án ám ảnh suốt cuộc đời, không thể thoát thân được.
Dựa theo quyền lực mà ba cô có,
có thể nói sống thành chết, giống như có thể nhuộm trắng thành đen, cô
không hề hoài nghi điểm này.
Ba độc đoán không chịu nghe lời giải thích của cô. Cho nên, cô chỉ có thể một lần nữa khẩn thiết cầu xin ba
tha thứ, cô cam tâm tình nguyện chấp nhận mọi điều kiện của ba chỉ để
cho Huyền Diệu Phong có thể tạm thời được sống yên ổn.
Ai cũng biết, đây là thủ đoạn của ba để ép cô đi vào khuôn khổ, nhưng cô cũng chẳng có sự lựa chọn nào khác. Đánh dấu Kiên trì hay buông tay? Cô quả thật đã lâm vào hoàn cảnh nam khan trước giờ chưa từng có.
Nếu cô tiếp tục kiên trì với đoạn tình cảm này, Huyền Diệu Phong nhất định
sẽ bị ba cô hãm hại.Rồi cuộc sống của anh sẽ bị cản trở, cánh cửa thành
công sẽ càng ngày xa vời với anh hơn.
“ Con chỉ cần nghe theo sự
sắp xếp của ba! Huyền Diệu Phong không những sẽ không bị vu khống hãm
hại, mà ngược lại ba sẽ giúp hắn một tay!” Cha cô lấy giọng tri ân để
nói với cô.
Cô há lại không biết, mục đích của ba cô là chia rẽ
tình cảm này, chỉ nói chứ không làm. Vì muốn cắt đoạn tình cảm này của
cô, mà không tiếc tổn thương đến người khác.
Nếu cô nhịn đau mà
buông tay, ba sẽ không tìm anh gây phiền toái, còn việc hứa hẹn giúp anh trong phương diện công việc thì chưa chắc.
Cô không quên thần
thái nghiêm túc đầy quyết tâm lúc anh thề sẽ thành công, cô cũng tin
tưởng anh tuyệt đối sẽ đạt được mục tiêu. Chỉ là, nếu ba cô ra mặt chèn
ép, cơ hội đến với anh sẽ giảm bớt đi rất nhiều.
Sức lực cô yếu
ớt không giúp được gì, chỉ có anh mới có năng lực làm được. Nhưng con
đường thành công phía trước anh cần bước đi, trước mắt cần phải suôn sẽ
mới được…
“ Con đồng ý.”
Lúc ấy, mặt cô lệ rơi đầy nhưng vẫn phải đau thương đồng ý.
Cảm giác đau thương tận xương tủy này, cho đến tận bây giờ vẫn không hề giảm bớt.
Ba ngày sau, cô theo lệnh của của ba, trải qua một chuyền bay dài, đi tới sống tại NewYork xa lạ này.
Người đời thường nghĩ, sống trong biệt thự xa hoa này chắc chắn là những
người cao cao tại thượng, là thần thánh trên thiên đường mà người thường như họ không thể chạm tới. Nhưng đối với Ái Thanh mà nói, đây chỉ giống như nhà tù xa xỉ, một lòng chỉ muốn thoát ra khỏi cuộc sống mệt mỏi
được sắp đặt trước này.
Vào ngày bay ra nước ngoài , trong phòng
vệ sinh tại sân bay, cô đã gặp chủ tiệm hoa nơi Huyền Diệu Phong đang
làm. Chủ tiệm là một phụ nữ mới ngoài hai mươi lăm tuổi, đối đãi với
người khác vô cùng ôn hòa, lịch sự.
Vì vậy, cô lấy trong người
một tấm chi phiếu đã chuẩn bị trước đó ,cẩn thận nhờ vả cô chủ tiệm đó
chuyển cho Huyền Diệu Phong.Cô một lòng hy vọng cô chủ tiệm này có thể
giúp cô chuyển cho người đàn ông cô nhung nhớ, giúp anh tạo vốn gây dựng sự nghiệp.
Vốn là, cô muốn tự mình giao cho Huyền Diệu Phong.
Nhưng ba cô nghiêm khắc giam cô trong nhà, thế nên cô không cách nào tìm đến được với anh dù chỉ một lần.
Hiện tại, may mắn gặp được
người quen biết anh , trực tiếp đưa tiền nhờ người đó, còn hơn là đến
NewYork rồi mới nhờ người chuyển về. Như thế này, chắc chắn không bị cha cô phát hiện.
Cô có thể làm, chỉ bao nhiêu đó thôi.
Nhưng làm thế này có lẽ sẽ hết sức mạo hiểm, dù sao đây cũng là một số tiền
quá lớn. Đối với người được nhờ vả thì đây chính là một cuộc khảo
nghiệm.
Chỉ là, cô chỉ còn cách tin tưỏng đối phương, tin tưởng đối phương sẽ giúp cô hoàn thành việc này.
Còn chưa kịp nói chuyện, thì kẻ giám sát cô ở bên ngoài đã vội vàng thúc giục, nhắc nhở cô thời gian lên máy bay đã đến.
Nháy mắt đã nửa năm trôi qua, cô đã thử gọi điện thoại đường dài quốc tế cho Huyền Diệu Phong, nhưng chỉ nghe được những âm thanh vô ích nói không
liên lạc được. Viết mail cho anh, vẫn chưa có hồi đáp.
Cô biết, cô đã mất anh, hoàn toàn mất anh rồi… Ánh đèn cảnh đêm trong mắt cô biến thành một vũng quang ảnh. Có một vật
gì đó khổng lồ vô hình đè lên ngực cô, cô khó chịu, không cách nào chịu
được, cơ hồ chỉ có thể thở dốc.
Đứng sau lưng cô một lúc, chị Cúc đang yên lặng coi chừng cô, chợt lên tiếng phá vỡ trầm mặc: “ Tiểu thư, cô đứng cả đêm rồi, cô nên đi nghỉ ngơi đi!”
Chị Cúc là người
Đài Loan, phụ trách chăm sóc cuộc sống thường ngày của cô, chị ấy nấu
được rất nhiều đồ ăn ngon, việc trong nhà thành thục như cái máy.
Ái Thanh không nhúc nhích, giống như pho tượng không có sinh mạng.
Chị Cúc thở dài một cái: “ Tiểu thư…. Tiểu thư cứ như vậy, thân thể sẽ không chịu nổi đâu!”
Cô không ăn cũng không ngủ, thân thể có bằng sắt thì cũng