ắt lại rõ ràng có lệ quang.
"Mẹ." Đông Lí Lê Hân trở tay cầm thật chặt tay mẹ của hắn, muốn nói cái gì, lại biểu đạt không ra được. Không thể phủ nhận chính là, hắn đối với Lan Sơ, tức giận hình như gỡ bỏ từng chút từng chút một.
Một ngày này, Đông Lí Lê Hân bồi mẹ của hắn cực kỳ lâu. Cho đến thời điểm mẹ của hắn nhịn không được cần nghỉ ngơi, mới rời khỏi khách sạn trở lại nhà của mình.
Đẩy ra cửa chính không người nào chờ ở bên trong, đối mặt với cả phòng vắng lạnh, trong lòng Đông Lí Lê Hân đột nhiên xẹt qua một ít khổ sở. Nơi này quả nhiên là nhà hắn, chỉ có một mình hắn một nhà.
Cởi áo khoác, ngồi trong phòng khách. Đông Lí Lê Hân do dự, bấm điện thoại của Uông Tĩnh Phong.
Hiển nhiên, thật vất vả có một ngày nghỉ ngơi Uông Tĩnh Phong đã đi nằm ngủ thật sớm rồi. Nháy mắt khi hắn bị chuông điện thoại đánh thức, hắn thật sự có một loại xung động rất muốn bãi công từ chức. Đông Lí Lê Hân người này vẫn không để cho người ta sống rồi hả ? Nói thì hay lắm hôm nay cho hắn nghỉ ngơi, kết quả là cũng đã trễ thế này lại vẫn gọi điện thoại cho hắn. Vươn tay trong chăn ấm áp, Uông Tĩnh Phong tiện tay quơ di động, hung hăng nhấn nút trả lời. "Lại làm gì?"
"Đưa chi phiếu cho Hồng cảnh quan, để cô ấy chuyển cho Lan Sơ." Đông Lí Lê Hân giống như hoàn toàn không có nghe được khó chịu trong giọng nói của Uông Tĩnh Phong, lãnh đạm trực tiếp hạ chỉ thị của mình cho hắn.
Uông Tĩnh Phong không hiểu rõ ý tứ trong lời nói Đông Lí Lê Hân, kỳ quái hỏi: "Cậu nói cái gì?"
"Nói cho cô ấy biết, không cần ủy khuất đứa bé." Đông Lí Lê Hân đáp phi sở vấn, Uông Tĩnh Phong hai người giống như là ông nói gà bà nói vịt.
Uông Tĩnh Phong vẫn là không hiểu rõ Đông Lí Lê Hân rốt cuộc muốn biểu đạt ý gì, chỉ có thể tiếp tục hỏi ngược lại. "Cậu rốt cuộc muốn nói cái gì?"
Đông Lí Lê Hân không giải thích, dứt khoát cúp điện thoại.
Uông Tĩnh Phong tay cầm điện thoại đã im lặng, không nhịn được có chút ngẩn người, Đông Lí Lê Hân lại bị gì vậy?
Gọi xong cú điện thoại này cho Uông Tĩnh Phong, tất cả tức giận của Đông Lí Lê Hân với Lan Sơ hình như đã từ từ buông xuống. Nhưng đồng thời trong lòng của hắn tựa hồ lại xuất hiện cảm xúc khác phức tạp hơn. Hắn thở dài một hơi, bỗng nhiên khôi phục băng lãnh thường ngày, thậm chí càng hơn. . . . . .
Đáng thương cho Uông Tĩnh Phong tiếp xong cuộc điện thoại không giải thích được của Đông Lí Lê Hân, cả buổi tối gần như cũng không thể tiếp tục ngủ nữa. Hắn đầu óc chuyển một cái, không thể khống chế suy nghĩ cả một buổi tối. Muốn làm rõ tất cả sự tình.
Vừa rạng sáng ngày thứ hai, Uông Tĩnh Phong đã cầm chi phiếu chạy đến cảnh cục Hồng Quyên công tác, hẹn cô ra ngoài.
Quán cà phê vừa mới mở cửa, buôn bán vắng teo trừ nhân viên làm việc ở trong quán coffee, cũng chỉ có hai vị khách là Uông Tĩnh Phong và Hồng Quyên. Mà đối với Uông Tĩnh Phong có lời muốn nói cùng Hồng Quyên mà nói, trái lại một loại không khí rất tốt.
"Có chuyện gì không?" Hồng Quyên chờ đợi một lúc, thấy Uông Tĩnh Phong vẫn trầm mặc không nói, mình chỉ có thể chủ động hỏi thăm.
Uông Tĩnh Phong giương mắt nhìn Hồng Quyên một chút, lấy ra một tờ chi phiếu trống không, để trước mặt cô trả lời: "Làm phiền cô đem tấm chi phiếu này chuyển giao cho Lan tiểu thư, con số thì tùy cô ấy điền."
Hồng Quyên ánh mắt lạnh lẽo, hỏi: "Anh có ý tứ gì?"
"Là Đông Lí tiên sinh nhờ tôi đem tấm chi phiếu này đưa cho cô, cậu ấy nói, không cần ủy khuất đứa bé." Uông Tĩnh Phong nói thật, giằng co một buổi tối, hắn đã đại khái cũng đã liên tưởng rõ ràng mọi chuyện. Cũng không uổng hắn lại hy sinh giấc ngủ quý giá của mình.
"Các anh đang hoài nghi chúng tôi?" Hồng Quyên lông mày giương lên, lại phun ra một vấn đề.
"Hồng cảnh quan, là cô đa tâm." Uông Tĩnh Phong cười cười, giải thích: "Lan tiểu thư một mình mang theo đứa bé không có tiền, phải sinh hoạt thế nào? Đông Lí tiên sinh làm như vậy, chỉ là muốn để cho con của hắn có thể sống tốt hơn một chút, có thể lấy được giáo dục tốt hơn." Đây là hắn suy nghĩ một buổi tối, mới suy nghĩ thấu đáo chuyện này. Hắn chợt thật sự có chút bội phục Đông Lí Lê Hân rồi. Nhưng nếu là Đông Lí Lê Hân trước kia hắn biết, cậu ta nhất định sẽ đuổi đến chân trời góc biển cũng phải đem đứa bé trở về. Sau đó tự tay bóp chết Lan Sơ một trăm lần. (vã mồi hôi)
Hồng Quyên mặt không chút thay đổi nhìn Uông Tĩnh Phong, hồi lâu cô bưng ly lên, nhấp một ngụm cà phê.
"Đừng nghĩ Đông Lí tiên sinh quá vô tình, để đứa bé rời bỏ mẹ của mình có bao nhiêu tàn nhẫn, hắn so với ai khác đều rõ ràng hơn." Nói xong, Uông Tĩnh Phong một hơi uống cạn cà phê của mình, kết quả đã xong có thể đi được rồi. Hắn nghĩ chuyện này của Lan Sơ, đến đây coi như là kết thúc toàn bộ rồi. Hi vọng sau này sẽ không xảy ra chuyện gì nữa.
Hồng Quyên không chút hoang mang tiếp tục thưởng thức cà phê của mình, mặc cho Uông Tĩnh Phong rời quán cà phê trước.
Cho đến khi cô đem một giọt cà phê cuối cùng tan trong miệng, mới cầm chi phiếu Uông Tĩnh Phong mang tới đi. Nếu Đông Lí Lê Hân nhất định muốn cho, vậy cô vì sao phải khách khí với hắn nữa. Cô có rất nhiều biện pháp