ăn hành khách dùng xong thu vào trong phòng chuẩn bị, Cừu Lỵ đối mặt với nụ cười đắc ý của Vi An.
"Thấy không, thấy không! Người ta thật giúp cậu ra mặt!" Vi An cười đến mắt cũng híp thành một đường ngang rồi.
"Vậy thì thế nào? Cậu làm gì thế cười đến đáng sợ như vậy?" Cừu Lỵ không muốn suy đoán nhiều.
"Đương nhiên là có a! Mình muốn nói anh ta thật sự có ý với cậu!" Vi An kiên trì ý nghĩ của mình.
"Làm ơn! Người ta nói không chừng là bởi vì không chịu nổi nữ nhân kia, mới có thể mở miệng ngăn cô ta lại."
Nhưng mà anh ta mở miệng nói chuyện thì cô thật đúng là giật mình, khí thế cường ngạnh này để cho cô khắc sâu ấn tượng, bây giờ nghĩ lại —— nhịp tim còn không tự chủ tăng nhanh.
"Mình mới chịu cầu xin cậu chớ dại dột, anh ta rõ ràng chính là đau lòng cậu phải chịu uất ức mới mở miệng." Vi An phản bác lời của cô.
"Vi An, cậu nghĩ quá nhiều."
"Bà chị, ngươi mới nghĩ ít đi! Người ta rõ ràng có ý tứ với cậu, cậu còn như đà điểu, cái gì cũng không muốn!" Vi An thật muốn gõ đầu của cô, có thể nhìn hay không gõ tỉnh thần kinh cô.
"Tỷ muội, mình không phải muốn thành hoa si a!" Cừu Lỵ lắc đầu nói, cô một chút cũng không muốn giống nữ nhân bên cạnh Khốc Ca bị đối đãi lạnh lùng.
"Vấn đề là, hiện tại là nhân gia đối với ngươi có ý tứ, cậu sợ cái gì à? Stop!"
"Chính là sợ a!" Cừu Lỵ bày ra thái độ nếu không cậu nghĩ như thế nào .
"Được rồi được rồi! Không nói với cậu cái này." Vi An buông tha, dù sao Khốc Ca này nếu quả như thật đối với cô có hứng thú, tự nhiên sẽ tìm đến cô, cô ở chỗ này gấp cái gì a!
Nghe đến đó, Cừu Lỵ có cảm giác thở phào nhẹ nhõm, có lúc bạn tốt gấp gáp cưới hỏi, để cho cô thật sự khó có thể chống đỡ.
"Chỉ là như đã nói qua, thì ra là Khốc Ca cũng sẽ nói Trung văn! Còn nói được rất tiêu chuẩn, anh ta mới vừa mở miệng thì cậu không thể bị hù được?" Vi An chủ đề còn vòng quanh anh ta.
"Dĩ nhiên bị giật mình, không nghĩ tới anh ta mở lời a! Còn là nói Trung văn." Cừu Lỵ chụp vuốt ngực nói.
"Mình nghĩ, lúc trước cậu bị gây khó dễ, anh ta hẳn là nghe lọt được, khó trách anh ta sẽ giúp cậu giải vây." Nếu nói là anh ta đối với Cừu Lỵ không có hứng thú, cô thật không tin. Vi An vừa cười.
"Cậu không phải muốn cười đến quỷ dị như vậy!" Cừu Lỵ biết cô ấy lại muốn nói cái gì rồi.
"Tốt! Dù chuyện phát triển như thế nào, nhất định sẽ như mình đã nghĩ, cậu chuẩn bị mời mình ăn bữa tiệc lớn đi!" Vi An cũng không có quên lời lúc trước cô nói.
"Cậu nghĩ quá nhiều." Cừu Lỵ như cũ kiên trì ý nghĩ của mình.
"Đúng a!"
Cậu cứ tiếp tục làm đà điểu tốt lắm! Vi An ở trong lòng thì thầm.
............../................/......
Có lẽ là Benney uy hiếp hiệu quả, sau đó, bất kể là đưa bữa ăn, đưa báo, Quan Huệ San không có gây thêm bất kỳ khó khăn cho cô nữa, điều này làm cho Cừu Lỵ thở phào nhẹ nhõm.
Ngược lại vị Benney Khốc Ca kia, trong khi phần lớn hành khách ngủ say vẫn mở ngọn đèn nhỏ nhìn văn kiện. Đây cũng là điều khiến Cừu Lỵ cảm thấy ngạc nhiên, ánh đèn lờ mờ như vậy, anh ta vẫn đang làm việc.
Quay đầu lại xem một chút Vi An đã ngủ, đây là thói quen chạy đường dài của họ, đang lúc mọi người ngủ say thì cũng muốn lưu một người tỉnh, để ngừa có tình trạng đột phát.
Nhanh chóng kiểm duyệt văn kiện trong tay, Benney cầm bút máy lưu loát tiêu xuất vấn đề cùng ký tên.
Anh ta là cố ý chọn lúc cô gái bên cạnh ngủ mới công tác, một mặt vì điều chỉnh chênh lệch, một mặt là không muốn bại lộ thân phận, bởi vì văn kiện trên đầu liền in dấu hiệu hàng không Ánh Dương, rất dễ đưa tới chú ý.
Bất ngờ, trong đầu của anh hiện lên bộ dạng Cừu Lỵ mang theo nụ cười cùng nữ nhân bên cạnh giằng co.
Cô mỗi một lần ứng đối đều làm cho anh khắc sâu ấn tượng, coi như cô hiện tại không có đối mặt với anh, anh vẫn có thể nhớ rõ nụ cười của cô.
Anh nhìn ra được nụ cười kia là nghề nghiệp hóa, bởi vì nụ cười còn chưa đạt tới đáy mắt, thậm chí còn có chút đè nén hỏa khí, nhưng cô đối đãi hành khách xác thực có tính nhẫn nại mười phần.
Dĩ nhiên, muốn ở Ánh Dương làm việc, những thứ này đều là điều kiện tiên quyết, nhưng cô đối đãi đứa trẻ lại là một loại thái độ khác.
Cô tựa hồ đối với đứa trẻ rất bất đồng, tựa như sao sớm, cô chẳng những bớt thời gian cùng cô bé nói chuyện phiếm, còn đưa đồ chơi nhỏ, khiến cô bé vui vẻ không thôi.
Nhưng là, cô cũng có một mặt thẹn thùng, khi ở thời điểm đối mặt với anh. Benney không có bỏ qua khi thỉnh thoảng bọn họ nhìn nhau thì cô đáy mắt lóe vẻ ngượng ngùng, trên mặt nổi lên nhàn nhạt đỏ ửng.
Thần thái mê người như vậy để cho anh nhìn không chớp mắt, trong lòng tựa hồ có một góc khuất bị chạm đến.
"Tiên sinh, ngài cần dùng chút gì sao?" Cừu Lỵ đi tới khom lưng nhỏ giọng hỏi, mặc dù đã biết anh nghe hiểu Trung văn, nhìn tóc anh cùng màu sắc đôi mắt, cô vẫn theo thói quen dùng Anh văn thăm hỏi.
"Cho tôi một ly Whisky." Benney ngẩng đầu che kín văn kiện không để lại dấu vết nói.
"Dạ, xin đợi lát." Cừu Lỵ không phát hiện động tác của anh, tự mình đi rót rượu, chỉ chốc lát sau, cô liền đem rượu đưa tới trong tay anh.
"Cám ơn." Benney gật đầu nói, lúc này anh đã sớm đem văn kiện bỏ