ường, làm sao mặc đi ăn cơm? Lại nói, Benney Khốc Ca của chúng ta là đại boss, làm sao có thể dẫn cậu đi nhà hàng bình dân?" Vi An quả thật mau bị cô đánh bại rồi.
"Chị em, cậu chẳng lẽ muốn mình đi mua y phục?" Cừu Lỵ nghiêng đầu nhìn cô, ngay sau đó phát hiện cô nói thật."Thần kinh, chỉ là hẹn hò mà thôi, có cần thiết hoảng hốt như vậy sao?"
"Đây không phải là hẹn hò bình thường! Chẳng lẽ cậu muốn cho Benney Khốc Ca gặp lại cậu trong bộ dáng như vậy sao? "
"Không cần đi! Như vậy mình cảm giác giống như coi trọng anh ấy lắm."
“Bà chị, người ta cũng đã mở miệng hẹn hò rồi, cậu tốt nhất ăn mặc lễ phép tí! " vẻ mặt cô xem thường, khiến Vi An rất không chịu được."Đi rồi! Thừa dịp bây giờ còn có thời gian, mình cùng cậu đi mua y phục, thuận tiện đi thẩm mỹ viện một chuyến."
"Nè. . . . . ."
Không nói lời gì, Cừu Lỵ liền bị Vi An lôi kéo ra cửa.
........./......./........
7h đúng, Benney đúng lúc đứng trước cửa phòng Cừu Lỵ nhấn chuông.
Không tới một phút, cửa mở ra, nhưng không phải là Cừu Lỵ, mà là một người khác.
Người này anh nhân ra được, chính là Vi An tiếp viên hàng không cùng công tác chung với Cừu Lỵ.
"Ben —— tổng giám đốc, ngài tới rồi!" Vi An lui ra một bước, cho anh đi vào. Thở dài —— thiếu chút nữa bật thốt lên gọi Benney Khốc Ca, may mà nhanh đổi lời nói.
Anh gật nhẹ đầu như chào hỏi.
"Tìm Cừu Lỵ đúng không! Cô ấy vẫn còn ở trong phòng tắm, đợi lát nữa là được." Vi An thái độ lạnh nhạt lại thêm một chút lơ đễnh nói với anh, dù thế nào đi nữa anh ở trên máy bay lúc đúng là như vậy, trọng điểm là anh đối với Cừu Lỵ tốt là được.
Vừa dứt lời, Cừu Lỵ từ trong phòng tắm đi ra ngoài, một thân váy thấp ngực đuôi cá khiến Benney kinh ngạc, tóc dài được vấn lên, càng lộ vẻ quyến rũ động lòng người.
Anh cảm thấy cô nhìn có được không? Cừu Lỵ khẩn trương chết mất! Cô có chút lo lắng đứng ở đàng kia, tay chân cũng không biết nên làm gì.
Đều là Vi An làm hại, nếu như cô ấy không một mực bên tai cô lảm nhảm, cô cũng sẽ không càng nghe càng khẩn trương, còn chạy vào phòng tắm xác nhận lần cuối cùng, xem một chút toàn thân có chỗ nào không đúng hay không.
"Tiểu thư xinh đẹp, có thể vui lòng cùng ăn bữa tối sao?" Benney định hướng đi trước, đưa tay phải ra.
"Hết sức vui vẻ." dưới ánh mắt khích lệ của Vi An, Cừu Lỵ đè xuống tâm tình khẩn trương, mỉm cười đưa tay cho anh.
"Đi chơi vui vẻ! Hai vị! " Vi An cười khanh khách đưa bọn họ ra cửa.
Trong ánh mắt Benney nhìn Cừu Lỵ, Vi An nhìn thấy ánh sáng lưu động khác thường, điểm này làm cô rất vui vẻ.
Cố gắng lên! Cừu Lỵ! Cô ở trong lòng vì bạn tốt mà khấn cầu. Hi vọng cô ấy biết nắm chặt hạnh phúc.
........./......./........
Ra khỏi khách sạn, Benney dẫn cô vào trong xe của mình.
"Chúng ta muốn đi đâu dùng cơm?" Cừu Lỵ tò mò nhìn Benney rồi cùng nhau ngồi vào chỗ phía sau.
"Đợi lát nữa em sẽ biết." Benney cười đến thần bí, ý bảo tài xế đằng trước lái xe.
Mười phút sau, xe dừng tại một nhà hàng, bọn họ đi thang máy trực tiếp đến tầng cao nhất.
"Nơi này là 'phòng cho tổng thống' sao?" Đứng ở trước cửa, Cừu Lỵ tò mò nhìn bài biện bên trong .
"Ừ, chỗ anh ở." Anh lôi kéo cô đi vào.
"Cái gì? ! Anh ở nơi này?"Khách sạn! Cừu Lỵ rất kinh ngạc.
"Có nhớ không? Anh đã nói với em, hơn phân nửa thời gian anh đều đi các nơi làm việc, khách sạn sẽ thuận tiện hơn” Benney cười nói.
"Nhưng mà ở nhà không phải tốt hơn sao?" phòng của khách sạn cảm giác lạnh như băng.
"Suy tính trên phương diện kinh tế mà nói, anh ở khách sạn sẽ lợi hơn mua một tòa nhà."
"Vậy người nhà anh đâu? Sao không ở một chỗ cùng người nhà? "
"Bọn họ ở tại Anh quốc, một năm mới có thể thấy mặt một lần, hơn phân nửa là ở thời điểm lễ Giáng Sinh." Vì thế, cha mẹ anh thường xuyên gọi điện thoại tới nhắc đi nhắc lại.
"Hả? Làm sao lâu như vậy mới thấy mặt một lần? Anh không nhớ bọn họ sao?" Cô không dám tưởng tượng nếu như cô một năm chỉ thấy cha mẹ một lần thì như thế nào.
"Cũng may, công việc thật sự chiếm quá nhiều thời gian của anh, nên chúng ta thường xuyên gọi điện thoại." Anh cười nói.
"A! Vậy còn khá hơn một chút, nhưng một năm mới thấy mặt một lần quá ít đi." Mặc dù nghĩ như vậy, Cừu Lỵ cũng nghiêm chỉnh mở miệng nói, dù sao đây là chuyện của người ta.
"Đi thôi! Anh dẫn em đi chung quanh xem một chút, đợi lát nữa phục vụ sẽ đưa bữa ăn lên."
Benney dắt tay cô, từ phòng khách đi về phía phòng ăn.
Oa —— cô ngạc nhiên nhìn trên đầu đèn thủy tinh to lớn, ánh đèn vàng xuyên thấu qua tấm kính hình thoi tản ra ánh sang ấm áp, bàn ăn bằng gỗ màu rám nắng.
Bọn họ đi đến thư phòng, trên tường có tủ sách lớn, cũng bày đầy sách, trên bàn sách là một đống văn kiện cùng bộ thiết bị Computer.
"Những sách này không phải là của anh chứ?" Cừu Lỵ thật sự không cách nào kháp cự sự hấp dẫn cuả cả tường sách trước mặt.
"Dĩ nhiên không phải, chỉ là phần lớn sách bên trong là anh cho nhân viên khách sạn tìm đến, một số còn lại là của anh." Benney cười nói, lại dẫn cô đi ra thư phòng, đi vào phòng ngủ.
Đi vào phòng ngủ, lần đầu nhìn thấy, chính là chiếc giường king size. Xác thực, lấy thân thể cao l