Disneyland 1972 Love the old s
Tôi Và Bạn Trai Kinh Tế

Tôi Và Bạn Trai Kinh Tế

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324995

Bình chọn: 10.00/10/499 lượt.

rất khó khăn. Cuối

cùng, anh vẫn đưa Thái Quân đến nơi náo nhiệt một chút để gọi xe cho tiện.

Cũng đã muộn, lúc chào tạm biệt anh, Thái Quân nhìn

đồng hồ báo giá thu phí giới nghiêm ban đêm thở dài rồi dùng giọng Hà Bắc nói

một câu:

- Trưởng nhóm, nếu công ty không trả tiền thì chắc tôi

không về được mất.

Thực ra Thái Quân không phải là người Hà Bắc. Những

thanh niên tri thức Thượng Hải đều lớn lên ở Hà Bắc. Trước đây có tiền thì tiêu

xài phóng khoáng hơn một chút. Sau khi mua nhà trả góp thì cái gì có thể tiết

kiệm được đều cố gắng tiết kiệm. Nghe Thái Quân nói một câu nửa đùa nửa thật,

Khởi Trung mệt đến mức chân tay rã rời không cười nổi nữa. Anh là người quản lý

dự án, có quan hệ rất tốt với mọi người. Khi quay lại xe, anh nói:

- Được rồi. Nếu công ty không trả thì tôi sẽ trả.

Trước khi taxi lăn bánh, Thái Quân còn thò đầu qua cửa

sổ nói:

- Anh đừng quên chuyện ngày mai nhé. Tôi sẽ đến nhà

đợi anh.

Anh đã quên thật. Khởi Trung vừa định nói thì chiếc

taxi đã đi rồi, chỉ còn vọng lại tiếng nói của Thái Quân trong màn đêm tĩnh

lặng.

Anh thật sự không muốn tham gia chuyện Thái Quân nói.

Bữa ăn bốn người là hoạt động kết bạn trên mạng. Khi

hai bên chưa quen nhau thì sẽ không thể nói được gì nhiều. Nếu chỉ nói mấy câu

trò chuyện vớ vẩn trên mạng thì có ổn không?

Không ngờ Thái Quân nói được là làm được. Sáng sớm hôm

sau, cậu ta đến gõ cửa. Cậu ta mặc một chiếc áo sơ mi mới và có vẻ rất mong chờ

buổi gặp mặt này, Khởi Trung kinh ngạc không kìm được liền nói:

- Đây có phải là kỹ sư Thái không nhỉ?

Thái Quân lo lắng:

- Trưởng nhóm, anh không muốn tìm bạn gái nhưng tôi

muốn. Không phải tôi đã nói rõ rồi sao. Anh bỏ tôi ở đó. Anh chẳng có nghĩa khí

gì cả.

Năm nay, Thái Quân hai mươi tám tuổi. Bố mẹ cậu đã

phát đi thông điệp cuối cùng, nếu không thể tìm được bạn gái ở Thượng Hải thì

sẽ phải về quê lấy vợ. Tiếc là tính tình cậu lành như bụt, mới nói chuyện với

con gái chưa được đến ba câu thì đã toát mồ hôi hột rồi. Sở thích lớn nhất của

cậu là lên mạng đánh quái thú tranh bá, một cao thủ hô mưa gọi gió. Tiếc là

điều này trong cuộc sống hiện thực lại chẳng có ý nghĩa gì thế nên đến tận bây

giờ, cậu vẫn phải trở về căn hộ chung cư độc thân đó với gian bếp lạnh mà tranh

bá với quái thú. Sau đó thì đúng là hết cách rồi. Cậu quyết định lên mạng, khó

khắn lắm mới quen được một người nói chuyện hợp nên tất nhiên là rất coi trọng.

Khởi Trung độc thân. Những chàng trai ở khu công nghệ

cao Trương Giang rất khó tìm bạn gái. Ở Thượng Hải có một danh từ đặc biệt là

“Những chàng trai Trương Giang” để chỉ nhóm người bọn họ. Đã có khoảng thời

gian, họ trở thành chủ đề thảo luận của các tờ báo và tạp chí. Nói tóm lại, ai

trong số họ cũng ăn nói vụng về.

- Trưởng nhóm, anh không lo lắng sao? – Khi Thái Quân

kéo anh ra khỏi cửa liền hỏi. Vừa hỏi xong thì anh cũng tự mình trả lời luôn. –

Bỏ đi. Tay nghề

của anh giỏi, anh lại đẹp trai nên chẳng vấn đề gì đâu.

Tay nghề và

hình dáng thì có liên quan gì đến nhau chứ? Khởi Trung không nhịn được cười.

Anh nghĩ Thái Quân không dễ gì có được cơ hội này, hơn nữa đây cũng không phải

là việc lên núi đao xuống biển lửa nên đành đi vậy.

Anh chỉ là một người bạn đi cùng thôi. Thái Quân và Mỹ

Mỹ nói chuyện với nhau rất vui vẻ nên đương nhiên anh cùng thấy vui rồi. Ở chỗ

họ ít nữ nhiều nam, nếu có cô gái nào thì cũng sớm có người đưa đón. Công việc

bận rộn lại thường xuyên phải làm thêm, suốt ngày đối diện với màn hình vi tính

thì lấy đâu ra cơ hội kết bạn với nữ giới chứ?

Tất nhiên họ cũng có ưu điểm chứ: công việc ổn định,

thu nhập khá, đối xử với nữ giới rất thật lòng, mục đích kết bạn của họ là để

kết hôn nhưng con gái bây giờ không để tâm đến chuyện đó mà lại lôi tấm lòng

chân thành của họ ra làm trò cười.

Như Tiểu Lý – một chàng trai Hà Nam khác trong nhóm,

một năm trước có người giới thiệu cho cậu một cô gái cũng là người Hà Nam, làm

ở bộ phận bảo trì của công ty phần mềm. Có thể coi là một cô gái Trương Giang.

Cậu ta thấy hai người là đồng hương, điều kiện cũng tương đương. Lần đầu gặp

mặt, cậu vui mừng khôn xiết. Sau khi đi ăn xong, trên đường về, bỗng nhiên cậu

kéo tay cô gái đó thành khẩn hỏi:

- Khi nào chúng ta sẽ kết hôn?

Điều này khiến cho cô gái đó sợ quá bỏ chạy. Khi về,

cô ấy còn nói với người giới thiệu là đã gặp một kẻ lưu manh.

Cứ nhắc đến chuyện này là cậu lại thấy ấm ức. Cô ấy

nói ai là lưu manh chứ? Lưu manh mà lại vội vàng muốn lấy cô ấy ư? Sau khi nghe

xong, mọi người đều phá lên cười. Nghĩ lại, tuy họ đều là những chàng trai

trưởng thành nhưng cũng không phải là không cảm thấy cô đơn.

Nghĩ đến đây, Khởi Trung không kìm được lòng mà thở

dài một tiếng. Vừa hay, có một chiếc xe taxi đỗ vào lề đường. Tiểu Quân đang

bực mình, cô kéo cửa bước lên xe, chẳng thèm chào tạm biệt anh lấy một tiếng.

Người lái xe vừa quay đầu định hỏi cô muốn đi đâu thì

không ngờ cửa bên kia lại mở ra, xe như lún xuống, lại có một người đàn ông

bước lên. Người lái xe hết sức ngạc nhiên còn Tiểu Quân thì trợn tròn mắt nhìn