ơ hội gặp lại anh, dù sao anh nhẫn tâm phụ tấm lòng thành của cô như vậy, nên dù một ngày nào đó, hai người vô tình gặp nhau trên đường, chắc anh sẽ làm bộ như không biết bước nhanh qua cô.
Nhưng anh lại xuất hiện, hơn nữa còn chủ động lên tiếng chào hỏi cô.
Nhìn anh ở phía trước đang cõng bà lão, tâm tình Đồ Đông Nhan phức tạp không biết phải dùng từ nào để hình dung. Rốt cuộc anh dùng tâm trạng gì xuất hiện trước mặt cô, trong lòng anh đang nghĩ gì? Cô không nhịn được phỏng đoán, vì nếu đặt lập trường từ phía cô, cô chắc chắn sẽ làm như không quen anh.
Cô dùng sức hít sâu, lắc đầu, ra lệnh cho mình phải tỉnh táo, không nên vì sự xuất hiện của anh mà làm rối loạn cuộc sống yên bình của mình.
Mặc kệ anh đột nhiên xuất hiện trong cuộc sống của cô là vì điều gì, mang theo tâm trạng gì xuất hiện, cô chỉ cần nhớ kĩ một chuyện là đủ rôi, đó chính là mọi chuyện đều đã qua, chuyện cũ không cần nhắc lại nữa.
Sau chuyện này cô nên xem như đây chỉ là một cuộc gặp ngẫu nhiên thôi! Cô tự nói với mình, chỉ là gặp lại người bạn lâu năm không thấy trên đường, thuận miệng nói chuyện vài câu, sau đó thoải mái vẫy tay nói hẹn gặp lại, từ đó cũng không còn gặp nhau nữa.
Cô lại thầm hít sâu một hơi, sau đó đưa tay đặt lên lồng ngực, cảm giác nhịp tim đã khôi phục như bình thường, tâm tình cũng đã vững vàng hơn, không còn hỗn loạn, phức tạp như vừa nãy.
Cô ngẩng đầu, thái độ nghiêm túc, sau đó tiền lên hai bước, đi đến bên cạnh Lệ Hằng, sóng vai với anh.
“Cảm ơn anh.” Đồ Đông Nhan mở miệng, sau đó bổ sung thêm một câu. “Đúng là đã lâu không gặp, tiền bối.” Cô mỉm cười nói. Sau khi gọi điện cho quản lý một chút, xác định bà lão chỉ trật mắt cá chân, không có gì đáng ngại, Đồ Đông Nhan mới Lệ Hằng vào một quán cà phê trong một ngõ nhỏ.
Vừa qua bữa trưa, còn chưa tới thời gian trà chiều, trong quán cà phê chỉ có năm vị khách, ngồi ra ba bàn.
Hai người họ chọn một chỗ ngồi xuống.
Một giờ rưỡi, ánh mắt trời ngoài của sổ lấp lánh, trong quán phát ra tiếng nhạc du dương. Nhân viên phục vụ trong quán rất bận rộn, mùi cà phê thoang thoảng trong không khí. Một con méo mập nhẹ nhàng đi qua tưởng, lường biếng nằm trên sàn nhà.
An nhàn nhất định là từ ngữ tốt nhất để khắc họa quán cà phê này, đáng tiếc hai người họ không có chút nhàn hạ nào để thưởng thức cảnh đẹp trước mắt.
“Anh chị muốn uống gì?” Nhan Viên phục vụ đưa thực đơn cho hai người, mở miệng hỏi.
“Latte đã, cảm ơn.” Cô nhanh chóng nhìn một chút, quay đầu nói với người phục vụ bàn đang đứng chờ.
“Cappuccino.” Anh nói.
Nhan viên phục vụ mỉm cười gật đầu, lấy thực đơn trên bàn lại, sau khi để lại một câu ‘xin đợi’, lập tức yên lặng rời đi.
“Em không thay đổi chút nào.” Sau khi nhân viên phục vụ rời đi, Lệ hằng lập tức nói với cô.
“Anh thì thay đổi rất nhiều.” Cô mỉm cười đáp lại.
“Thật sao? Anh trở nên già rồi sao?”
Đồ Đông Nha chỉ cười không nói.
Chỉ cần là những người biết Lệ hằng năm 25 tuổi, không có ai không nói anh đẹp trai, nhưng nếu những người đó nhìn thấy anh bây giờ, mọi người chắc chắn sẽ nói năm đó anh chỉ là một cậu nam sinh xinh đẹp, anh bây giờ mới gọi là đẹp trai, mới gọi là có lực hấp dẫn, là một người đàn ông vô cùng thành thục.
Anh thật sự thay đổi rất nhiều, tóc cũng cắt ngắn đi, giống như mỗi ngày kiếm được một tỷ, là một lãnh đạo, giấc ngủ mỗi ngày không vượt quá năm giờ. Trước kia, mặc dù anh ăn nói cẩn trọng, nghiêm nghị, nhưng trên vẻ mặt anh vẫn tồn lại nét hăm hở, hài lòng, mà bây giờ, trên mặt anh ngoại trừ vẻ thâm trầm, trầm ổn, khiến người ta không đoán được anh đang nghĩ gì, tâm trạng có tốt hay không.
Anh thay đổi rất nhiều, trở nên thành thục, kín kẽ, cô đã không thể nhìn ra anh.
“Em khỏe không?” Lệ Hằng nhẹ giọng hỏi.
“Anh vừa hỏi qua những lời này rồi.” Cô mỉm cười, thản nhiên nói.
“Nhưng vừa rồi em cũng không chịu trả lời vấn đề này.”
“Em rất khỏe. Anh thì sao?” Cô mỉm cười, hỏi ngược lại.
Nhìn cô một cái, anh đột nhiên cười khổ lắc đầu. “Chúng ta nhất thiết phải dùng cách thức nói chuyện khách khí này sao?”
“Không bắt buộc, nhưng đây cũng là điều chúng ta không thể khống chế, dù sao đã nhiều năm chúng ta không gặp rồi, không phải sao?” Cô bình tĩnh, nhẹ nhàng nói.
“Tám năm.” Anh nói.
Không ngờ anh có thể nói đúng con số này ra, Đồ Đông Nhan không nhịn được sửng sốt một chút,ngay sau đó lại khôi phục vẻ tự nhiên.
“Tám năm rồi sao? Đã lâu như vậy rồi?” Cô giả bộ kinh ngạc, có ý làm vẻ không thèm để ý.
Lệ Hằng nhìn cô không chớp mắt, mà cô cũng bình tĩnh nhìn lại anh, chân mày nhếch lên, tặng anh một nụ cười khó hiểu.
“Sao vậy?” Cô hỏi.
“Chẳng lẽ em không có vấn đề gì muốn hỏi anh sao?” Trong con người thâm thúy của anh mơ hồ đè nén một thứ gì đó.
“Về quá khứ của chúng ta sao? Chuyện đã qua chỉ là quá khứ, em quên rồi.”
Anh nhìn cô, đột nhiên không thốt nên lời.
“Xin lỗi.” Một lát sau, anh mới rũ mắt xuống nói. Anh nghĩ, đây là điều mình thiếu cô.
Đồ Đông Nhan bất đắc dĩ lắc đầu, đúng lúc này, nhân viên phục vụ đưa cà phê tới cho hai người, cô nhẹ cảm ơn, cầm ống hút lên xoay tròn, để cà phê và bọt sữa hòa v
