Polaroid
Tôi Muốn Nổi Tiếng

Tôi Muốn Nổi Tiếng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326915

Bình chọn: 10.00/10/691 lượt.

n nữa." Anh ta thu hồi tầm mắt, ánh mắt mặc dù

đang nhìn tôi, nhưng lại giống như đang nhìn một người khác.

"Em nghĩ sao nếu chúng ta hợp tác với nhau?"

Đột nhiên nghe anh ta nói như vậy, tôi không khỏi có vài phần tò mò: "Hợp tác cái gì?"

Mạnh Thần Úc thản nhiên nói: "Tôi có thể nhìn thấy trong lòng em có một

người mà em không từ bỏ được. Mặc dù tôi không biết là ai. . . . . .

Nhưng trong lòng em bây giờ chắc chắn đang rất khổ sở."

Tôi giật mình nhìn anh ta, nói không ra lời.

Hắn cũng không để ý đến phản ứng của tôi, vẫn tiếp tục nói: "Tôi có thể

giúp em thăm dò xem vị trí của em trong lòng anh ta như thế nào. Nhưng

đồnh tôi cũng muốn em giúp tôi giải quyết triệt để Tạ Đình Quân. . . . . . Tôi không cô ta bám lấy tôi."

Nghe xong những lời này tôi vô cùng kinh ngạc, chớp chớp mắt hơn nữa ngày mới hỏi: "Anh không thích cô ta sao?"

Mạnh Thần Úc nghe vậy sắc mặt đột nhiên thay đổi, ánh mắt lộ ra chán ghét:

"Có lẽ đã từng thích, nhưng bị cô ta lừa nên mới có thể. . . . . ."

Trái tim nhỏ của tôi nhảy dựng lên, trong lòng bỗng nhiên cảm thấy vô cùng

bất an. Anh ta nói là bị lừa. . . . . . Chắc không phải là đang nói đến

bộ dạng thuần khiết của Tạ Đình Quân chứ?

Đối với anh. . . . . . con mẹ nó, tôi thuần khiết lắm sao!

Tôi chìm vào trong suy nghĩ của mình, mãi đến khi xe ngừng lại tôi mới hồi phục lại tinh thần.

Mạnh Thần Úc bước xuống mở cửa xe giúp tôi, mười phần khách khí nói: "Em

đang bị thương lại không có phương tiện đi lại, ở lại chỗ này của tôi

đi, khi nào đến phim trường chúng ta có thể đi cùng nhau."

Lúc xuống xe tôi mới hiểu được, Mạnh Thần Úc không hề lưu lại một con đường sống nào cho tôi cả.

Anh ta dẫn tôi đến nhà của anh ta.

Mạnh Thần Úc nhìn thấy nét mặt do dự của tôi, giống như đột nhiên nhở ra cái gì đó nói: "A..., đúng rồi, em yên tâm. . . . . . Chúng ta chỉ đang

giúp đỡ lẫn nhau giải quyết mấy mối quan hệ phiền phức kia mà thôi, cho

nên tôi chắc chắn sẽ không làm gì em đâu. Chỉ cần có thể ứng phó xong

với truyền thông, chuyện gì cũng có thể bàn bạc được mà."

Tôi lúc này có hơi rung động.

Nói thực ra tôi không phải chưa từng nghĩ đến chuyện này. Sau khi tôi nhìn

thấy Kỷ Gia Khiêm ở bên cạnh người con gái khác lúc đó tôi mới nhận ra

tâm ý của hắn, nếu như bên cạnh tôi cũng xuất hiện một người đàn ông

khác, Khi đó Kỷ Gia Khiêm sẽ nhớ đến tôi chứ?

Áo mới là áo tốt, nhưng người mới sao bằng được người cũ. Tôi không tin hắn không hề lưu luyến tôi dù chỉ là một chút.

Lúc trước tôi không đồng ý với yêu cầu của Chung Dịch An không phải bởi vì

anh ta không tốt, mà là bởi vì anh ta quá tốt. Nói thực ra cái tên Chung Dịch An này ngoại trừ thỉnh thoảng có hơi thần kinh ra thì mọi thứ đều

rất tốt, trong lòng tôi anh ta cũng có một vị trí nào đó. Nhưng chính vì vậy nên tôi mới không đành lòng lợi dụng anh ta.

Hơn nữa Kỷ Gia Khiêm biết rất rõ, tôi không hề có cảm giác gì với Chung Dịch An.

Nhưng Mạnh Thần Úc thì khác. Anh ta đã từng gây tổn thương cho tôi, nên cho

dù hôm nay tôi có lợi dụng anh ta đi chăng nữa thì tôi cũng chẳng có lỗi gì với anh ta cả. Huống hồ lúc tôi và Kỷ Gia Khiêm ở bên nhau hắn rất

để ý đến chuyện tôi còn thích Mạnh Thần úc hay không. . . . . .

Sau khi suy nghĩ nửa ngày, ta rốt cục gật gật đầu, trầm giọng đáp: "Được, tôi đồng ý với anh."

Mạnh Thần Úc lộ ra một nụ cười thản nhiên, không thấy vui sướng cũng chẳng thấy bất ngờ.

Mạnh Thần Úc xuất thân từ gia đình có học, điểm này khi bước chân vào nhà

của hắn là có thể nhận ra. Cứ nói những người có tiền đều dùng đồ nội

thất Châu Âu để khoe của, nên trong nhà Mạnh Thần úc cũn không tránh

khỏi có chút khoa trương.

Tôi nhìn những thứ hoa lệ treo trên

tường, đèn thủy tinh đẹp mắt, sô pha xa hoa còn có cả lò sưởi đang cháy

sáng đằng kia nữa, quả thực rất thu hút ánh nhìn của người ta.

Bày biện lòa loẹt như vậy để làm gì a? Đây cũng đâu phải làhoàng cung. . . . . .

mặc dù tôi không có cách nào giải thích được, nhưng vẫn rất thích phong

cách như vậy. Dù sao mỗi một người con gái đều đã từng mơ mình là một

nàng công chúa.

Vậy là tôi bắt đầu sống trong nhà Mạnh Thần Úc.

Mỗi ngày buổi sáng anh ta đều làm bữa sáng, uống một ly cà phê nguyên chất

nồng đậm. Sau khi đã ăn uống no say, chúng tôi cùng nhau đi đến phim

trường.

Không tránh né giới truỳen thông, cũng không che dấu

những hành động thân mật. Hai ngày qua đi, cơ hồ người người đều biết

chuyện giữa hai chúng tôi.

Tôi đi đến đâu cũng dẫn Trịnh Băng theo cùng, để phòng ngừa cái người đàn bà chanh chua Tạ Đình Quân bất ngờ đánh lén.

Trưa nào chúng tôi cũng cùng nhau ăn cơm. Đoàn làm phim có gọi cơm hộp,

nhưng từ trước tới nay Mạnh Thần Úc đều không có động vào, mang theo tôi ra ngoài cải thiện bữa ăn.

Mỗi lúc thế này Uông Hân đều cười nhạo tôi, nói cái gì mà tôi cùng Mạnh Thần Úc gắn lấy nhua một phút cũng không rời.

Tôi không giải thích, chỉ cười, cười khổ. Sau đó dùng ánh mắt liếc Kỷ Gia Khiêm.

Nhưng thứ mà tôi nhìn thấy mãi mãi chỉ là bóng lưng của hắn.

Một bóng lưng rất đẹp.

Buổi tối khi về đến nhà đều đã quá nửa đêm. Tôi và Mạ