ẽ chúng tôi vậy. Tôi đang nghĩ xem dùng từ nào cho tốt, chợt thấy Kỷ Gia Khiêm đứng lên, mỉm cười nhìn tôi một cái.
"Như lời Khởi Hàm và Đồng Ngôn đã nói " Thanh âm Kỷ Gia Khiêm vậy mà lại cực kì trấn định, "Tôi và Mạch Hàm đã có tình cảm rất sâu đậm. . . . . . Cho nên chúng tôi dự định sẽ kết hôn."
Nhìn biểu tình của các phóng viên, một đám người như vừa gặp quỷ xong vậy.
Đang lúc tôi thấp thỏm không yên, bỗng nhiên liên tục nghe thấy mấy tiếng như quỷ kếu"Chúc mừng hai vị" , "Sớm sinh quý tử" , "Trăm năm hòa hợp" ! Trong lòng ta nhất thời giống như có hàng ngàn con ngựa chạy qua. . . . . .
Này, này, rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì vậy? Lúc bị Kỷ Gia Khiêm đẩy mạnh vào trong xe, đầu của tôi vẫn trong tình trạng choáng váng mơ hồ. Nhưng dù sao cũng đã đi theo Kỷ thiếu gia lâu như vậy rồi, nên trong lòng đại khái cũng hiểu được đôi chút. Hôm nay đám phóng viên đó phối hợp với Kỷ Gia Khiêm tốt như vậy vì Kỷ Gia Khiêm chỉ mời những phóng viên có quan hệ tốt với công ty chúng tôi tới tham dự họp báo, còn những trang báo khác không hiểu họ sẽ bình luận như thế nào về hôn sự của chúng tôi a?
"Đừng mặt cau mày có nữa." Kỷ Gia Khiêm một bên thắt dây an toàn, một bên từ từ nói: "Anh đã bảo Đồng Ngôn đặt chỗ rồi, tối nay sẽ dẫn em đi ăn đồ Tây."
Tôi nở ra một nụ cười gượng gạo, trong lòng vẫn rất lo sợ bất an : "Em rất sợ. . . . . ."
Kỷ Gia Khiêm nghe vậy hơi hơi ngẩn ra, sau đó cầm chặt lấy bàn tay tôi nói: "Chúng ta được ở bên nhau là chuyện tốt, vui lên đi. . . . . . Đừng sợ, còn có anh ở đây mà."
"Lúc nãy anh cố ý để ưm nói trước đúng không. . . . . ." Tôi có chút ủy khuất nói: "Bắt em ở trước mặt giới truyền thông thổ lộ với anh, đùa giỡn như vậy anh vui lắm sao?"
"Cũng không hẳn là như vậy. . . . . ." Giọng nói chân thành khó có được của Kỷ Gia Khiêm: " Nếu người nói trước là em, thì độ tin cậy sẽ cao hơn một chút. . . . . ."
Thấy tôi không nói lời nào, hắn giơ tay xoa đầu tôi, lắc đầu nói: "Đồ ngốc."
Tôi bỗng nhiên nhớ tới lời nói của ba mẹ hắn, vội vàng bắt lấy tay hắn hỏi: "Chúng ta ra nước ngoài kết hôn có được không? Hoặc là. . . . . . Qua một thời gian nữa rồi hãy kết hôn? Em, hình như em mới đến độ tuổi kết hôn chưa bao lâu. . . . . ."
Kỷ Gia Khiêm khẽ nhíu mày, hai mắt gắt gao nhìn chằm chằm tôi, gằn từng chữ nói: "Em có thể tin anh được không?"
Ngữ khí kiên định, lời lẽ nho nhã nư vậy khiến tôi không thể nào cự tuyệt được hắn. Tôi chỉ có thể chậm rãi gật gật đầu, cố gắng khiến cho bản thân cảm thấy vui vẻ một chút.
Nhưng rất nhanh sau đó sự vui vẻ này đã không còn là giả tạo nữa rồi. Kỷ thiếu gia đã bao trọn nhà hàng! Được rồi, mặc dù tình tiết này có hơi cẩu huyết một chút, nhưng trong lòng tôi vẫn dâng lên một hồi vui vẻ.
Không ngoài dự đoán của tôi, lúc ăn món khai vị, Kỷ Gia Khiêm lấy từ trong âu phục ra một chiéc hộp nhưng tinh xảo màu đỏ, bên trong đựng một đôi nhẫn cưới rất đẹp. Nhưng mà. . . . . . Nói đi cũng phải nói lại, tôi chợt phát hiện ra chiếc nhân kim cương trên tay Kỷ Gia Khiêm đã không còn thấy đâu nữa.
Nhìn thấy đôi nhẫn này khiến tôi nhớ đến scandal giữa hắn và Chu Duệ Vũ.
" Anh nói đi! Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?" Tôi hung tợn nhìn hắn hỏi: "Khi đó em không nhận chiếc nhẫn đó vì nhất thời muốn làm nũng anh một chút thôi mà, nhưng sao anh có thể đem nó đưa cho Chu Duệ Vũ được chứ?"
"Anh không hề đưa cho cô ta." Biểu tình của Kỷ Gia Khiêm khôn giống như đang nói dối: "Có thể là tự cô ta cho người đi làm một cái tương tự? Sau khi anh phát hiện ra thì ngay lập tức tháo nó ra rồi. Nếu như em cảm thấy không thoải mái, anh liền vứt nó đi."
"Đừng, đừng ném!" Tôi tính tính toán toán, thấy bán nó đi cũng được một khoản không nhỏ nha, vì thế nội dung cuộc nói chuyện từ kết hôn sang giá kim cương, từ kim cương chuyển đến giá vàng, từ giá vàng chuyển đến vật giá. . . . . .
Mãi đến khi phục vụ mang món ăn chính lên, chúng ta mới tạm dừng lại đề tài thịt heo đang tăng giá.
Từ trước đến nay tôi không thích ăn đồ ăn Tây lắm vì tôi không quen dùng dao nĩa, đối với lễ nghi trên bàn ăn tôi lại càng mù tịt. Nhưng sau một năm làm diễn viên tôi có vẻ đã thuần thục hơn một chút, nếu là bít tết tám phần chín thì tôi có thể vui vẻ ăn được.
Đúng là hôm nay tôi có chút khác thường, mới ăn vài miếng đã cảm thấy dạ dày vô cùng khó chịu. Tôi ngớ người hơn nửa ngày, vẫn không nhịn được nói ra nghi hoặc trong lòng tôi cho Kỷ Gia Khiêm biết: "Không phải em đã mang thai rồi chứ?"
Kỷ Gia Khiêm bị tôi dọa sợ, nhưng mà rất nhanh hắn liền khôi phục lý trí, lắc lắc đầu nói: "Làm sao có thể, buổi sáng hôm nay mới. . . . . . buổi chiều liền mang thai làm sao được?"
"Khụ. " Tôi sờ sờ bụng, lẩm bẩm nói: "Có thể là từ mấy tháng trước. . . . . ."
"Nếu thế thì bụng của em đã to từ lâu rồi. . . . . ." Nói tới đây, Kỷ Gia Khiêm bỗng nhiên híp híp mắt, thấp giọng nói: "Trừ phi là em cùng tên khác. . . . . ."
Tôi nghe vậy kinh hãi, vội vàng không ngừng lắc đầu nói: "Sao, làm sao có thể! Em tuyệt đối là mọt liệt nũ sống chết giữ gìn trinh tiết đó, một lòng vì anh thủy chung giữ mình. . . . . . anh không
