_Chị giận em à?
_Giận gì?
_Hôm nọ...Em đã nói...
_Nói gì? Chị quên rồi.
_Xin lỗi...Lúc đó em hơi nóng.
_Không, em nói đúng mà, đúng là chẳng liên quan gì đến chị cả.
Cậu ấy chợt bật cười.
_Thế mà chị bảo không giận?
_...
_Được rồi, để tạ lỗi, ngày mai em sẽ đưa chị đi chơi.
_Không cần, tối mai chị có hẹn rồi.
Thoáng chốc, không khí như trầm xuống.
_Lại với Nhật Minh sao?
_Ừ.
_Chị thật không thể đi cùng em sao?
_Ừ.
_Kể cả coi như đây là lần cuối trước khi em đi du học, cũng không được à?
Bỗng chốc tôi thấy do dự. Đúng vậy, lần cuối...Sau đó phải rất lâu, rất
lâu, tôi mới có thể gặp lại cậu ấy. Nhưng tôi cũng không muốn thất hứa
với Nhật Minh...Còn cả bọn trẻ...
_Thôi, quên đi. Xem như em chưa nói gì.
Cậu ấy vụt đứng dậy bước ra khỏi phòng, sau đó đóng sầm cửa lại. Chỉ còn tôi ngồi một mình, ngây ngốc nhìn con búp bê bị vứt chỏng chơ trên
sàn...
*****
*****
_Không được nhìn lén đâu đấy! Khi nào anh cho phép mới được xem...
...
_Bước về phía trước khoảng ba bước...Cẩn thận bậc cửa!
_Cái gì mà bí mật vậy? - Tôi vừa nghi hoặc, vừa tò mò. Từ lúc 7 giờ tối
anh đã vào đón tôi, nói là sẽ dành tặng tôi một điều bất ngờ. Tuy rằng
thấy áy náy với Thế Anh, nhưng tôi lại không thể cự tuyệt trước ánh mắt
kì vọng của Nhật Minh. Hơn nữa, tôi còn chưa thể hoàn toàn bình ổn cảm
xúc của mình khi đối diện với cậu ấy...
_Lát em sẽ biết.
...
_5...4...3...2...1...Đến rồi, em có thể mở mắt được rồi.
Ngay khi vừa mở mắt, tôi đã bị khung cảnh trước mặt làm cho choáng ngợp, gần như quên cả hô hấp.
Toàn bộ mái hiên quanh sân của cô nhi viện, cả trên những cành cây nơi
chúng tôi đang đứng, vô số đèn lồng to nhỏ đủ loại, màu sắc rực rỡ đua
nhau tỏa ánh sáng lấp lánh...Hệt như trong câu chuyện thần tiên, và vầng hào quang huyền ảo đang vây quanh tôi.
Rồi âm nhạc rộn rã vang lên, bé Hồng với khuôn mặt dễ thương, má lúm
đồng tiền xinh xắn cùng vài bé gái khác mặc những bộ đầm công chúa, vừa
múa vừa hát “Rước đèn tháng tám”. Sau đó hai cậu nhóc đeo mặt nạ thằng
Bờm cầm quạt mo ra nhảy phụ họa...Nếu có từ nào để nói về tâm trạng của
tôi lúc này thì chỉ có một từ duy nhất: cảm động! Đến mức phát khóc
luôn. Mà hình như...má tôi ươn ướt rồi. ToT
_Này...Sao em khóc?
Oa...ToT
_Thật là...Đừng khóc! Nếu không bọn nhỏ lại tưởng anh bắt nạt em thì sao?
Anh chợt lôi chiếc khăn tay màu sắc thập cẩm ra lau nước mắt cho tôi, còn tôi thì ngưng bặt khi nhìn thấy nó.
_Anh vẫn giữ cái này? - Lại còn...lúc nào cũng mang nó theo?
_Ừ, tại đẹp mà. Bọn bạn anh đều hỏi anh mua ở đâu đấy!
Tôi bỗng bật cười trước giọng điệu đùa cợt của anh. Đẹp sao!? Ha ha...
_Lúc khóc lúc cười, chịu em luôn...Con gái đúng là loài động vật khó
hiểu mà. - Anh còn làm bộ chắp tay sau lưng giống một ông lão, thở dài
rồi lắc đầu, làm tôi không nhịn được càng cười to hơn.
Không biết được bao lâu, đến khi tôi dừng lại thì tiếng nhạc đã hết, bọn nhóc chẳng biết từ bao giờ đã đứng xung quanh chúng tôi, ánh mắt vừa tò mò vừa thích thú. Còn cô viện trưởng thì cười có vẻ mập mờ.
_Cháu thấy thế nào?
_Dạ...Rất đẹp...- Tôi bị nhìn đến mức lúng túng, cả người không được tự nhiên.
_Ừ. Phải đẹp chứ, thằng Minh nó mất tận hơn một tuần để chuẩn bị mà. Tất cả số đèn lồng này là tự tay nó treo đấy! Ban ngày nó đi làm, mỗi tối
lại vào đây treo đèn đến gần 12 giờ đêm...
Hả? Không phải anh bận việc à? Tôi nghi hoặc liếc nhìn Nhật Minh.
_Khụ...Cô Phương! Cháu nghĩ đến lúc phá cỗ rồi! Chắc bọn trẻ cũng muốn
ăn bánh rồi...- Trông bộ dạng anh luống cuống, trên mặt chợt hơi đỏ...Là do ánh đèn sao?
_Khoan!! Hôm nay em muốn đấu lại! Ai thắng mới được ăn bánh nướng!
Bánh nướng!? Hấp dẫn nhỉ...
_Nè Đức, cậu định nhường hết bánh cho anh Minh à?
_Ai nói! Lần này nhất định tớ sẽ thắng!
_Xì...Câu này cậu nói 48 lần rồi.
...
_Như vậy không công bằng lắm. Thế này nhé, anh chấp cả em lẫn chị Thu đấy.
_Anh không được hối hận nhớ! - Gần như cả tôi và nhóc Đức đồng thanh.
_Ừ.
Và thế là, chúng tôi lại ngồi đối diện nhau bên bàn đá nhỏ quen thuộc,
khuôn mặt tràn đầy ý chí chiến đấu. Đức “sún” thì vì tính háo thắng, tôi thì vì bánh nướng, còn Nhật Minh!? Chắc cũng vì bánh giống tôi. (O_o)
_Chuẩn bị, bắt đầu!
_Chị Thu, cố lên! Đức sún, cố lên!
Hic...Nặng quá! Cho dù bên tôi có hai người, tôi vẫn phải cố hết sức mới giữ được để không bị ghìm tay xuống. Mà tôi phải ngờ là mình cũng sắp
không giữ được nữa. Ôi, bánh nướng...T.T
_Cố lên, cố lên!!
Rầm! O_o
Hơ...Không phải tôi đang nằm mơ đi?
_A!!!
Tôi vui sướng nhảy cẫng lên, còn nhóc Đức thì chạy vòng quanh la hét.
_Woa! Cuối cùng em cũng thắng! Lần đầu tiên nhớ!
_Hứ, nếu không có chị Thu cậu có thắng được không?
_Thì sao? Thắng vẫn là thắng thôi!
...
Trông đám trẻ trước mặt, tâm hồn tôi chưa bao giờ thanh thản đến thế. Trẻ con thật thích, lúc nào cũng vô ưu vô lo...
Bất giác tôi quay sang Nhật Minh, anh đang mỉm cười dịu dàng với tôi,
đôi mắt nhìn tôi trở nên thâm trầm, sâu thẳm. Không hiểu sao tim tôi
bỗng đập nhanh hơn...
_Các con, ăn bánh đi này...Thu!? Sao ngẩn người thế?
_Dạ không. - Tôi