Snack's 1967
Tình Yêu Thì Ra Ấm Áp Như Vậy

Tình Yêu Thì Ra Ấm Áp Như Vậy

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326810

Bình chọn: 8.00/10/681 lượt.

m cho nên ba người họ ít qua lại với nhau. Đột nhiên cô ấy

lại mở miệng mời hai người cho nên không thể không nể mặt.

Hai

người mang quà sinh nhật đến KTV đã được chỉ định, lúc này phòng Tổng thống

đang ăn uống linh đình, náo nhiệt vô cùng.

Phòng

vốn chứa 2 chục người chỉ có lưa thưa 10 người, người thì uống rượu chơi súc

sắc, người thì nhảy múa hát ca, Diệp Tử đảo qua một lượt, chúc rượu với hết người

này đến người kia, điệu bộ như cá gặp nước vậy.

Gương

mặt Diệp Tử được trang điểm thanh thoát, thắt đai lưng đen, mặc váy bò ngắn để

lộ ra đôi chân thon dài trắng nõn, móng chân sơn màu hồng tươi phối hợp với đôi

môi hồng càng làm tăng vẻ quyến rũ, khác một trời một vực với thời sinh viên

mộc mạc chân chất.

Vừa

thấy Tiểu Hạ và Trần Duyệt, cô ta liền rối rít hoan nghênh và cùng hai người

hàn huyên tâm sự, còn Tiểu Hạ nhà ta hiện ra bộ mặt không thể nhận ra nổi sự

thay đổi nhanh như chong chóng của Diệp Tử. Cô với Trần Duyệt chỉ định

đến tặng quà rồi mượn cớ rút lui, nhưng khi nhìn thấy 2 người bạn học Hàn Tuấn

và Cố Mẫn đang ngồi ở 1 góc thì mừng rơn. Hai người tặng quà cho Diệp Tử xong

liền ngồi xuống bên cạnh Hàn Tuấn và Cố Mẫn tâm sự những chuyện lí thú sau khi

tốt nghiệp, vừa vui cười vừa cảm khái vạn phần, cảm khái thời gian thấm thoắt

thoi đưa không thể quay trở lại thời sinh viên tươi đẹp.

“Tiểu

Hạ, nhiều năm không gặp rồi, cậu vẫn trẻ trung như vậy, so với lúc mới tốt

nghiệp chả khác biệt gì cả.Trần Duyệt, cậu cũng ngày càng đẹp lên đó” Hàn Tuấn

khen ngợi.

“Hàn Tuấn cậu bớt buông lời đường mật

đi, muốn tán thì về nhà tán vợ cậu ấy!”

“Lừa tớ vào tròng xong, anh ấy vẫn còn

trêu hoa ghẹo nguyệt như vậy sao?” Cố Mẫn cười : “Thật không ngờ có thể gặp

nhau tại nơi này………..Tiểu Hạ, cậu vẫn ổn chứ?”

“Rất ổn, cậu nhìn tớ không giống thế

sao?”

“Có việc này………..”

“Đừng nói nữa, Tiểu Mẫn!” Hàn Tuấn vội

ngắt lời.

“Việc gì mà thần thần bí bí vậy? Cố Mẫn

cậu mau nói đi!”

Tiểu Hạ cưỡng ép Cố Mẫn nói ra còn Cố

Mẫn liếc chồng mình một cái rồi kể rõ đầu đuôi: “Mấy ngày trước tớ gặp Uông

Dương tại bệnh viện. Anh ta hỏi cậu sống thế nào, còn xin số điện thoại của

cậu……Tớ không cho anh ta. Tiểu Hạ, tớ thấy việc này phải do cậu quyết định mới

đúng. Nhưng anh ta về nước lâu vậy rồi, cậu vẫn không cho anh ta cơ hội sao?

Theo tớ thấy anh ta vẫn còn nhớ cậu”

“Vậy thì sao chứ? Đã là dĩ vãng rồi……Vả

lại nhớ nhung chỉ là trò chơi của trẻ con mà thôi!”

“Cậu sao phải khổ sở vờ quật cường như

thế? Rõ ràng từng yêu như vậy…….Tại sao phải giả vờ mất tích, có ở chung một

thành phố cũng không thèm gặp mặt?”

“Tiểu Mẫn đừng nói nữa, anh nghĩ Tiểu Hạ

có nhận định riêng của cô ấy. Chúng ta hát vài bài nào!”

Hàn Tuấn ôm lấy Cố Mẫn, ngăn không cho

vợ khuyên bảo tiếp, anh cũng vờ như không nhìn thấy nét mặt khó coi của Tiểu

Hạ.

Đồng nghiệp của Ái Diệp nhìn cũng không còn trẻ trung gì, hát toàn bài kiểu như “Đêm

Trường Sơn nhớ Bác”, khiến thế hệ 8X bọn họ có cảm giác kích động muốn đập đầu

vào gối mà tự tử. Trong lúc bọn họ đang suy sụp, Hàn Tuấn cuối cùng cũng cướp

được micro, hát bài “Tình nhân” của Đỗ Đức Vỹ để tặng cô vợ yêu quý Cố Mẫn.

Giọng Hàn Tuấn bình thường rất hay nhưng

khi hát thì ngũ âm* trật lất khiến người khác phải chịu tra tấn cực hình. Tiểu

Hạ còn đỡ, Trần Duyệt với cái tính khí tàn bạo không đổi liền đứng phắt dậy,

cướp mic trong tay Hàn Tuấn, dằn giọng gầm lên : “Đưa mic cho tớ, cậu hát khó

nghe chết đi được ấy!”

“Trần Duyệt, trả mic lại cho tớ”

“Không trả”

“Không trả thì thôi, cậu làm gì bóp cổ

người ta. Vợ yêu, cứu anh! Cứu anh………”

“Trần Duyệt, cậu cướp hay lắm!” Cố Mẫn

cười ha hả.

Cuối cùng cũng cướp đoạt thành công cái

mic, Trần Duyệt đắc ý liếc Hàn Tuấn đang buồn so ngồi mọc rêu ở góc tường, cười

đểu, sau đó bắt đầu hát bài cực kỳ gợi cảm : “Vũ Nương”. Cô vừa hát vừa bắt

chước Thái Y Lâm nhảy sexy, phút chốc thành tiêu điểm của cả phòng.

Đương lúc Trần Duyệt khuấy động làm cho

cả phòng hỗn loạn lên thì mấy gã đàn ông ngồi xuống bên cạnh họ xun xoe nịnh bợ

nhưng Trần Duyệt chỉ chăm chú hát, không thèm đoái hoài. Ái Diệp mặt mũi khó

coi nhìn Trần Duyệt, cười lớn : “Tiếng hát của Trần Duyệt vẫn làm rung động

lòng người đến vậy. Thật khiến người khác hâm mộ!”

“Không cần phải hâm mộ tài năng bẩm sinh

trời phú này, có vài người muốn có mà không được đó!”

Trần Duyệt nói.

Tính hay châm chọc của Trần Duyệt làm

Hàn Tuấn và Ái Diệp tưởng rằng cô đang đá đểu họ, cho nên mặt mũi càng sa sầm

lại.

Tiểu Hạ biết Ái Diệp vốn luôn ganh tị

với Trần Duyệt. Lí do Ái Diệp mời hai người tới có lẽ muốn cho Trần Duyệt lác

mắt vẻ đẹp hôm nay của cô ta, ai ngờ Trần Duyệt lại thắng cô ta một cấp, do đó

tâm trạng mới khó chịu như vậy, chỉ là cô ta đang chế ngự nỗi uất ức đó mà

thôi.

Tiểu Hạ thầm cười Ái Diệp không nên chơi

trò mạo hiểm khiến“gậy ông đập lưng ông” như thế này . Bỗng có người nói : “Ái

Diệp, có người bạn tìm anh, anh mời cậu ta tới nơi này có được không?”

“Đương nhiên là được rồi. Giám đốc Lý,

anh không cần phải khách sáo” Ái Diệp cười tươi