có thể là giả sao?".
"Cậu thích tôi ở điểm nào?" Khánh Đệ tò mò hỏi.
Câu hỏi này có lẽ đã khiến Cảnh Trình khó xử, cậu ta ngẩng đầu lên nhìn cô,
bần thần ra sức suy nghĩ để tìm đáp án.
"Chính cậu cũng không biết sao?" Khánh Đệ chẳng còn gì để nói, đẩy xe của
mình ra.
"Đợi đã." Diêu Cảnh Trình lập tức chặn bánh sau của xe lại, nói nhanh: "Sao
mình lại không biết? Bởi vì cậu giống chị mình, vừa chăm học lại vừa nhẹ nhàng,
học giỏi nữa, đối xử với em gái cũng rất tốt".
Khánh Đệ cắn môi dưới, trừng mắt nhìn Diêu Cảnh Trình: "Cậu…"
Diêu Cảnh Trình ù ù cạc cạc: "Mình đã nói sai điều gì sao? Này, Thẩm Khánh
Đệ, đừng chạy!".
"Diêu Cảnh Trình là tên đại ngốc, cóc mà đòi ăn thịt thiên nga. " Sau bữa cơm
tối Khánh Đệ trở về phòng, nhìn thấy em gái mình đứng một lúc lâu bên cạnh bàn
học, mắt nhìn chằm chằm vào quyển vở trên tay, miệng lẩm bẩm mắng: "Tên đại
ngốc'".
Khánh Đệ gõ cửa, lúc ấy Ái Đệ mới biết là cô vào, lập tức quay người đứng đối
diện với cửa phòng, đồng thời nhanh chóng giấu quyển vở trên tay ra đằng
sau.
Ngay sau đó, Ái Đệ chột dạ nhìn xuống như vừa làm việc gì đó tội lỗi, bởi vì
cặp sách và những vật dụng trong cặp của Khánh Đệ đang bày ra chiếm đến nửa cái
bàn.
"Chị, em đang tìm hai tấm thẻ từ đó, hai tấm thẻ mà lần trước bạn anh Hoài
Nguyên cho chúng ta ấy. Là lần ở quán Internet Tấn Đằng".
Giải thích chính là vì muốn che giấu, giọng Ái Đệ nhỏ dần: "Em tìm khắp nơi
mà không thấy".
Khánh Đệ bước tới, giật quyển vở bài tập trên tay em gái, chính là quyển vở
mà Diêu Cảnh Trình đã viết lại số nhắn tin của cậu ta. Sau đó kéo ngăn kéo bàn
học ra, hai tấm thẻ từ rõ ràng nằm ngay trên cùng, mở ra là thấy.
Ái Đệ ngượng ngùng, khẽ nói: "Sao em lại không nhìn thấy nhỉ?".
Khánh Đệ im lặng không nói, thu sách vở trên bàn cho lại vào cặp sách. Ái Đệ
phụng phịu ngồi xuống, tay chống má quan sát chị, thấy cô không cả buồn nhướng
mày, bất giác buồn bực giậm chân: "Sao tính khí chị càng ngày càng kỳ quái thế?
Thắc mắc thì cứ hỏi, tức giận thì thể hiện ra, lạnh lùng với em làm gì? Chị biết
rõ em không giấu được chuyện gì bao giờ mà!".
"Em thông minh như thế mà còn phải hỏi chị giận chuyện gì sao?" Trách móc em
gái xong, tự Khánh Đệ cũng thấy những lời của mình có phần cay nghiệt, cô hạ
thấp giọng chậm rãi nói tiếp: "Diêu Cảnh Trình nhờ em đưa cho chị số máy nhắn
tin của cậu ta, thế mà em không nói gì, giờ lại còn lục tung đồ đạc của chị lên.
Cậu ta cho chị số thì làm sao? Em không thích cậu ta, chị biết. Nhưng, Ái Đệ, có
phải em đang quản quá nhiều chuyện rồi không? Cậu ta là bạn học của chị, cũng
không phải người xấu, bất luận thế nào sau này bọn chị cũng sẽ là bạn, chị phải
kết bạn với những người như thế nào, tự chị biết".
"Chẳng phải em cũng là vì tức giận hay sao? Vừa thi xong ra khỏi phòng đã gặp
anh ta, anh ta xông tới hỏi em có ý gì? Tại sao không đưa số của anh ta cho
chị?" Ái Đệ nghịch nghịch ngón tay của mình, khẩu khí có vẻ tự đắc: "Lần trước
em đã nói với anh rồi, rằng 'chị em không thích anh'. Nhưng anh ta lại cứ bám
riết lấy em không chịu tha, hỏi tại sao? Em còn có thể làm thế nào? Em nói thẳng
với anh ta rằng chị phải thi đỗ đại học, sau này phải xuất sắc hơn người, quanh
quẩn với anh ta thì được cái gì? Hoàn cảnh gia đình không tốt, học cũng không
giỏi, sau này có thể làm được gì? Khi đó anh ta sầm mặt lại, nói em coi thường
anh ta, còn nói anh ta cũng có thể kiềm được nhiều tiền, Xí, chỉ với chút tài
vặt của anh ta? Có cái máy nhắn tin cũ rích mà cũng huênh hoang trước mặt em, ai
biết đó là anh ta lấy trộm hay là cướp được? Còn bảo em phải đưa cho chị số,
đừng hòng".
"Em nói với người khác những chuyện ấy làm gì? Gia cảnh nhà người ta tốt hay
xấu thì liên quan gì đến em?" Khánh Đệ bất giác cao giọng: "Thẩm Ái Đệ, em có
biết càng ngày em càng đáng ghét không? Cay nghiệt, xảo quyệt, còn nhiễm cả thói
con buôn, mặt mũi như mấy bà hàng tôm hàng tép, chẳng có chút gia giáo nào
cả…"
"Nhà chúng ta thì có gì gia giáo?" Ái Đệ đứng bật dậy, đang định nói tiếp thì
nghe tiếng bố quát từ ngoài phòng khách: "Khốn kiếp, suốt ngày cãi cọ!".
Căn phòng nhỏ đột nhiên im ắng hẳn xuống, chỉ có tiếng thở nhè nhẹ đang cố
gắng kìm nén của hai chị em.
Khóe môi Ái Đệ nhếch lên một nụ cười chế giễu, cố ép giọng mình ở mức thấp
nhất: "Gia giáo thật hay. Chị thấy không thuận mắt với em, em còn không thuận
mắt với chị hơn". Ái Đệ đưa tay cầm hai tấm thẻ nạp tiền trên bàn, khuôn mặt nhỏ
hơi nghếch lên ngăn không cho nước mắt chảy xuống: "Lớp ghita em cũng không
thích học nữa, vừa vất vả lại chẳng ích gì, mỗi lần nhìn thấy Diêu Cảnh Trình là
muốn nổi điên. Em đi lên mạng đây! Chị cứ ngồi ở nhà mà diễn vai hiền thục đoan
trang được mọi người yêu mến của chị đi, chị thích diễn thế nào thì diễn thế
đấy".
Khánh Đệ tức giận một cách bất lực, cô kìm nén tới mức mặt hết đỏ lại trắng,
thấy em gái mặc xong áo khoác chuẩn bị đi, bất giác bật ra một câu: "Em qua lại
với mấy người quen của anh Hoài Nguyên ít thôi, họ đều không phải là người tốt
đâu".
Ái Đệ chỉnh cổ áo:
