ở mày nở
mặt".
Cả tảng đá lớn trong lòng Khương Thượng Nghiêu như vừa rơi xuống, dở khóc dở
cười nói: "Mợ em cũng thật thú vị. Người thật thà như cậu em chắc không thể quản
nổi mợ ấy. Là anh nghĩ nhiều rồi, anh cứ nghĩ đã có những lời khó nghe truyền
tới tai em chứ".
Khánh Đệ thật thà thừa nhận: "Dễ nghe có, mà khó nghe cũng có"
Sắc mặt anh trở nên nghiêm túc, ánh mắt thâm trầm như nước, giấu cảm xúc
thoáng giận xuống. Một lúc lâu sau anh thở dài, nắm lấy tay Khánh Đệ, mắt nhìn
phía trước nói: "Khánh Đệ lần sau nếu có ai hỏi, thì cứ nói thẳng với người ta
anh là bạn trai em nhé".
Vẻ mặt có chút ấm ức của cô như lập tức cứng lại, nghiêm túc quay đầu nhìn
anh để xác định sự thật. Sự băn khoăn trong mắt cô anh thấy hết và ghi nhớ, chấn
động trái tim anh. Khương Thượng Nghiêu nắm thật chặt tay cô, từ tốn nói: "Thật
đấy".
Sự bình tĩnh mà cô cố gắng duy trì đã hoàn toàn sụp đổ khi nghe thấy hai từ
đó, ngay lập tức quay phắt đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, rút tay lại giơ lên che nửa
mặt.
Khương Thượng Nghiêu hơi hoảng, dừng ngay xe lại cố gắng kéo cô ra, cô giống
như con tôm cứ co người ngồi trên ghế, che mặt đi không cho anh nhìn. Phúc Đầu
ngồi đằng sau tưởng có chuyện gì, hung tợn nhe hàm răng trắng nhọn hoắt ra, nhằm
về phía Khương Thượng Nghiêu sủa không ngớt.
"Đồ chó ngốc, im mồm lại! Khánh Đệ." Anh cuống quýt, đột nhiên lại cảm thấy
không chắc chắn, trái tim như muốn nhảy khỏi lồng ngực, mở miệng nói một cách
khó khăn: "Nếu em không thích...".
"Không phải." Cô vội vàng giải thích: "Em rất thích".
Cô co người trên ghế, như cố gắng lấy hết can đảm, từ từ bỏ tay xuống, để lộ
ra khuôn mặt giàn giụa nước mắt, ngẩng đầu nhìn anh nhắc lại: "Em thích". Cô đã
đợi suốt cả buổi tối, vậy mà như đã đợi cả mười năm rồi, khi thật sự nhận được
hạnh phúc cô lại có chút không sao kìm nổi lòng.
Khuôn mặt như vui như buồn ấy được bàn tay anh giữ lấy, đang nhìn anh cười,
đồng thời nước mắt vẫn cứ lăn dài. "Em thích." Cô nói khẽ.
Trong lòng anh dâng lên cảm giác xúc động mà cảm ơn Thượng đế, giấc mơ đầu
đời đã tan vỡ, anh cố gắng đấu tranh để sinh tồn được tới ngày hôm nay, chính là
vì giây phút đáng rơi nước mắt này.
Ngón tay khẽ lướt qua khuôn mặt nhỏ gầy của cô, những ngón tay ướt đẫm. Vào
giây phút bàn tay anh rời khởi khuôn mặt cô, anh đặt một nụ hôn lên trán, lên
tiếng thầm dỗ dành cô: "Đừng khóc. Đừng khóc. Anh cũng thích thế này".
Nghe anh nói thế, Khánh Đệ hơi khựng người tại, khuôn mặt quen thuộc của anh
ở ngay trước mắt, khác với sự nghiêm túc ngày thường, trong mắt anh tràn ngập
niềm vui mừng, nỗi xúc động và quan tâm, còn cả kinh ngạc mà cô không sao nắm
bắt được.
"Anh có chắc chắn không? Thật sự chắc chắn không?" Cô kinh ngạc hỏi, ánh mắt
vừa như do dự vừa như chờ đợi.
Bình thường cô rất điềm tĩnh trầm lắng, nhưng lúc này lại tỏ ra thảng thốt,
trước ngưỡng cửa của tình yêu cô lại không tự tin như thế. Một cảm giác yêu
thương tràn tới, dâng lên thành từng tầng từng lớp bao trọn trái tim đang ngày
càng lạnh cứng của anh, Khương Thượng Nghiêu chầm chậm gật đầu.
Nụ cười trên môi Khánh Đệ mở rộng, ngay sau đấy cô khẽ kêu lên một tiếng rồi
dang hai tay ôm chặt lấy anh. Mùi nước hoa nhàn nhạt vấn vít, cô ôm chặt cổ anh,
dựa hẳn vào người anh khẽ run run.
"Khánh Đệ, Khánh Đệ." Anh gọi tên cô một cách khó khăn: "Anh sắp không thở
được rồi", không biết là do cánh tay cô đang siết chặt hay do cơ thể mềm mại của
cô đang dựa vào lòng anh.
Khánh Đệ nghe thấy vậy vội nới lỏng tay, trong bóng tối vẫn còn nhìn thấy sự
ngượng ngùng lờ mờ trên khuôn mặt, đỏ lan sang đôi tai, Khương Thượng Nghiêu hít
một hơi thật sâu, ngón tay bất giác không thể làm chủ được nữa, giơ ra nghịch
nghịch tai cô: "Sau này, đừng nói với người khác anh chỉ là bạn bình thường, nữa
nhé".
Cô mím môi mỉm cười, lại gật đầu.
Anh gọi tên cô một lần nữa, kéo mạnh cô vào lòng.
Sự tiếp xúc thân mật như thế này, không khí xung quanh toàn là mùi đàn ông
rất hấp dẫn của anh, trái tim như nghẹn lại cùng hơi thở, phập phồng từng hồi.
Khánh Đệ đưa bàn tay run ray của mình lên lau nước mắt trên mặt, cố gắng lấy lại
chút lý trí, đẩy anh ra nhắc nhở: "Có người kìa"
Khương Thượng Nghiêu ngẩng đầu lên nhìn quanh, không xa phía ngoài cửa xe là
cảnh cả thôn đang chìm vào đêm, làm gì có người, ngoài Phúc Đầu đang rên ư ử
nhìn họ chằm chằm. Tâm trạng anh lúc này rất vui vẻ, quay lại nựng nó: "Phúc
Đầu, mày mau nhắm mắt lại, về nhà tao sẽ thưởng cho mày một khúc xương
ngon".
Khánh Đệ phì cười, đẩy anh một cái rồi nói: "Đi thôi, về thôi".
Trong lòng anh hiểu lúc này cô đang xấu hổ, nên cũng không quấn quýt thêm
nữa, chỉ véo mũi cô, khiến Phúc Đầu lại nổi giận sủa thêm một hồi. "Đồ chó ngốc,
không thèm đôi co với mày."
Xe đến đầu thôn cô kiên quyết xuống đi bộ, Khương Thượng Nghiêu không chịu,
lái xe tới tận cổng trường. Xuống xe, anh nhân tiện nắm chặt tay Khánh Đệ, không
để cô có cơ hội phàn đối, liền nói luôn: "Quang minh chính đại, ai thích nói cứ
để họ nói".
Khánh Đệ mím môi mỉm cười, nắm chặt các ngón tay anh