ẳng có ai tốt bụng thế cả! Chắc là anh ta có ý gì đó với cậu rồi.
- Không phải đâu. – Bảo Lam nhớ lại ban nãy Ân Tá mời cô đi xem ca nhạc, bất giác hai má nóng bừng lên. Linh Linh lại nói:
- Có cơ hội thì phải nắm lấy, biện pháp tốt nhất để quên đi một tình cảm thất bại chính là tìm một tình yêu mới! Bảo Lam, lần này là con rùa vàng thật đấy! Một con rùa vĩ đại! Nghe nói 16 tuổi anh ấy đã bắt đầu giúp đỡ gia đình chuyện kinh doanh, lại có công ty riêng, có quan hệ công việc trên nhiều thành phố, chắc chắn là nhiều người theo đuổi lắm.
- Chuyện tương lai ai mà biết được! – Bảo Lam chỉ cười, nhớ lại ngày trước mình còn mơ có ngày sẽ được mặc áo cô dâu đi bên cạnh Jason, bây giờ chỉ thấy thật là châm biếm.
Ngải Linh Linh biết cô đang nghĩ cái gì đó:
- Cậu đừng có nhớ gã khốn nạn đó nữa! Anh ta bỏ rơi cậu là để cho cậu một con đường sống, Bảo Lam, cố lên! Đừng có từ bỏ anh chàng Lâm gì gì đó.
- Lâm Ân Tá.
- Đúng rồi, Lâm Ân Tá, đúng là cái tên này. – Linh Linh huyên thuyên một hồi nữa, dạy Bảo Lam làm thế nào để theo đuổi người con trai khác, nửa tiếng đồng hồ sau Bảo Lam mới cúp điện thoại, bên tai vẫn còn vang lên tiếng nói của Ngải Linh Linh. Phòng mẹ ở bên cạnh không còn động tĩnh gì nữa, chắc là mẹ đã ngủ rồi, Bảo Lam đi đánh răng, chuẩn bị đi ngủ thì Ngải Linh Linh lại gọi điện thoại đến.
- Được rồi, được rồi, nữ ma đầu, cậu yên tâm đi, tớ sẽ không bỏ qua Lâm Ân Tá đâu.
- … Cái gì? – Hóa ra là giọng của Ân Tá, Bảo Lam sợ toát cả mồ hôi. Ân Tá hỏi. – Em vừa bảo là không bỏ qua ai?
- Không có gì, không có gì. – Cô vội vã nói lảng sang chuyện khác. – Có chuyện gì không ạ?
- Vừa nãy em bảo ngày mai bận, thế ngày kia thì thế nào? – Ân Tá giải thích. – Biểu diễn âm nhạc kéo dài hai ngày, tôi có thể đổi vé sang ngày kia.
Thượng đế ơi! Anh lại hẹn thêm lần nữa.
Nếu lần trước anh gọi điện thoại, Bảo Lam còn nghi ngờ rằng Ân Tá chỉ mời cô theo phép lịch sự, thế thì lần này cô thực sự không còn nghi ngờ gì thành ý của anh nữa! Có quỷ mới biết được rằng vé xem ca nhạc có thể thay đổi được thời gian, cô chỉ nghe người ta nói “Vé bán ra, miễn trả lại!”.
Mặc kệ! Cứ đồng ý đi!
- … Dạ được!
- Ừ, vậy ngày kia tôi tới đón em được không? – Giọng nói của Ân Tá đã nhẹ nhàng hơn. – Hôm đó gặp nhé.
- Dạ vâng ạ. – Lần này đặt điện thoại xuống, Bảo Lam thở phào nhẹ nhõm. Thế là… thế là cô đã đồng ý hẹn hò với anh rồi? Hay chỉ là đi xem một buổi hòa nhạc? Cô ôm chặt hai gò má nóng bừng, như vậy có phải là bắt đầu một tình yêu mới không? Cô chạy nhanh như bay tới trước tủ quần áo, lộn tung cả tủ lên để tìm quần áo mặc cho buổi xem ca nhạc sắp tới. - Đi ăn cơm tối không? Cùng đi nhé? – Mọi người trong phòng làm việc đã về gần hết, cậu bạn đồng nghiệp Tiểu Thang chạy tới hỏi.
- Ồ, không cần đâu, tớ có hẹn rồi. – Bảo Lam mỉm cười, lại vùi đầu vào bản thảo.
Tiểu Thang là một biên tập mới vào cùng đợt với Bảo Lam, chủ biên An rất thích cậu ấy. Anh chàng này trông rất bảnh bao, thích chơi với con gái, cùng làm việc với nhau, cậu luôn xung phong đi mua trà hay cà phê cho mọi người. Mấy ngày nay, con gái trong văn phòng đều không ngớt lời khen ngợi cậu.
Cậu quét mắt nhìn Bảo Lam, huýt sáo:
- Wow, tớ phát hiện cậu càng ngày càng xinh đẹp đấy, lúc mới đến trông như một học sinh cấp ba ấy. – Hôm nay Bảo Lam mặc một chiếc áo khoác ngắn màu hồng và chiếc váy gấp ly màu đen, đôi tất màu xám nho nhã khiến đôi chân dài của cô càng thêm xinh đẹp. Tiểu Thang tới gần Bảo Lam, hỏi nhỏ. – Có bạn trai chưa? Nói thật đi, tớ có còn cơ hội không? Thực ra…
Đúng lúc đó có người mang cà phê tới, đặt trên bàn Bảo Lam, ngắt lời của Tiểu Thang. Cậu không vui quay đầu lại, đúng lúc gặp phải ánh mắt sắc bén của Lâm Ân Tá, sợ hãi chẳng dám nói thêm nửa lời.
Anh chàng Lâm Ân Tá nếu xét về ngoại hình, về khí chất, về gia thế, tất cả đều vượt xa những người cùng tuổi khác, người tinh mắt chỉ cần nhìn là biết anh là một người đặc biệt.
- Anh Lâm? Chào anh, chào anh. – Tiểu Thang biết anh là bạn
thân của chủ biên. Ân Tá gật đầu, hỏi Bảo Lam bằng giọng thân mật:
- Mệt không? Bao giờ chúng ta đi được?
Chết tiệt thật, hóa ra người Bảo Lam hẹn lại là anh ta! Tiểu Thang chửi thầm một câu: An Bảo Lam đúng là một con chó nhỏ, vừa mới vào đã câu được một con cá to. Cậu ta vội vã nói là mình phải đi ăn cơm, biến nhanh xuống cầu thang. Phòng làm việc lúc xế chiều chỉ còn lại Ân Tá và Bảo Lam. Một mùi thơm thoang thoảng quyến rũ hơn cả mùi cà phê tỏa ra từ người anh.
- Còn phải làm thêm hả? – Anh liếc mắt vào tập bản thảo dày cộp trên bàn cô.
- Không, em vừa làm xong. – Bảo Lam nhấp một ngụm cà phê, sao anh biết là cô thích vị này nhất nhỉ? – Cảm ơn anh, anh tốt thật! Anh tốt với tất cả các cô gái khác như thế này sao?
Câu hỏi này có phần hơi đường đột.
Ân Tá mỉm cười:
- Đương nhiên là… không phải.
- Hồi nhỏ bố nói với em, trên thế giới này không có tình yêu nào vô duyên vô cớ, chỉ có mình là có thể khiến mình mỉm cười. – Bảo Lam nhớ lại khuôn mặt của bố. – Ân Tá, có phải ngày trước chúng ta gặp nhau rồi không? Sao anh lại giúp em?
- Ngốc quá…