XtGem Forum catalog
Tình Yêu Là Một Lần Cảm Cúm

Tình Yêu Là Một Lần Cảm Cúm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324841

Bình chọn: 9.5.00/10/484 lượt.

vậy.

Anh vẫn ngồi yên trên

ghế, giây phút đó, trong mắt anh thoáng qua một sự ngạc nhiên tột độ,

nhưng ánh mắt đó chỉ kéo dài một giây rồi lập tức chìm lấp trong đáy mắt sâu thẳm.

Âu Dương Tú thấy Ân Tá không tỏ thái độ gì, càng sốt ruột hơn.

- Ân Tá… – Bà gọi thân mật hơn. – Năm xưa là tôi không đúng, không nên ở

cùng với bố cậu. Haiz… Đây đúng là sai lầm lớn nhất trong cuộc đời tôi,

chúng tôi người lớn đều phạm tội, làm liên lụy tới trẻ con các cậu. Bảo

Lam vào cấp ba đã mất bố, những đứa trẻ khác nghỉ hè đều được ở nhà ngủ

nướng, nó sáng ớm đã tới siêu thị làm thuê để kiếm thêm chút tiền…

- Tại sao cô ấy lại phải đi làm thuê? – Ân Tá hỏi. – Lẽ nào bố cháu không cho bác tiền sao? Theo như cháu được biết thì bố cháu rất rộng tay với

những người đàn bà bên ngoài.

Anh không nhắm mắt lại nhưng trước

mắt đã hiện lên hình ảnh mẹ hàng đêm ngồi lau nước mắt trong căn phòng

khách rộng lớn. Khi đó anh ở Mĩ về nhà nghỉ hè, ngày nào cũng đi chơi

với bạn tới gần sáng mới về. Hôm đó, khi anh về nhà mẹ vẫn chưa ngủ, một mình ngồi trong phòng khách thẫn thờ. Sự trở về đột ngột của anh khiến

mẹ không kịp trở tay, bà không thể tránh được, bộc lộ hết nỗi đau khổ và yếu đuối của mình ra trước mặt con trai.

- Mẹ, mẹ không vui

hả? – Anh lại gần rồi ôm vai mẹ như hồi còn nhỏ, hai mẹ con bao nhiêu

năm nay không có nhiều cơ hội để gần gũi nhau.

- Không có gì. –

Rõ ràng trong mắt mẹ vẫn còn mấy giọt nước mắt lau chưa khô, sáng lấp

lánh dưới ánh trăng. Anh hiểu chắc chắn là vì tối nay bố anh không về

nhà. Thấy mâm cơm vẫn còn đạy lồng bàn, cơm trong bát mẹ đã nguội từ

lâu, anh đau lòng hỏi:

- Mẹ, bố không về nhà thì mẹ ăn trước đi, ngủ trước đi.

- Không sao, mẹ đang giảm cân mà.

- Giảm cân? Mẹ mà cũng phải giảm cân?

- Đương nhiên là phải giảm rồi, sau khi sinh con và A Triệt, bố con lúc

nào cũng bảo là mẹ béo, không lâu sau thì có người khác… – Người mẹ vốn

dĩ lạc quan giờ trong ánh mắt lộ vẻ đau khổ tột cùng. – Thôi bỏ đi… Con

xem mẹ, sao lại nhắc tới chuyện không vui này chứ?- Bà đứng lên vào

phòng trải chăn giúp Ân Tá. Nhìn cái lưng ngày càng còng theo thời gian

của mẹ, Ân Tá đứng bất động, rất lâu, rất lâu. Một ngọn lửa hận dâng lên đốt cháy lồng ngực anh, càng lúc càng lớn, đến nỗi hai ngày sau khi anh đi trên đường tình cờ gặp chiếc xe của nhà Bảo Lam, không thể khống chế được mình, cố tình vượt qua, muốn nhìn xem người đàn bà phá hoại hạnh

phúc của gia đình anh như thế nào.

Chính vì sự hận thù trong giây phút đó, đã gây nên cả một bi kịch.

- Tôi không lấy tiền của ông ấy, chưa bao giờ lấy cả. – Bà Âu Dương Tú

khẳng định chắc chắn. – Lúc đầu khi tới với bố cậu, tôi chỉ đơn thuần là thích thôi chứ không bẩn thỉu như nhiều người vẫn nghĩ. Ân Tá, tôi biết cậu rất hận tôi, nhưng xin cậu đừng báo thù lên con gái tôi!

- Sao bác biết là cháu tới với Bảo Lam vì muốn báo thù? – Ân Tá hỏi ngược lại.

- Trên đời này có bao nhiêu con gái, điều kiện của cậu lại tốt, tại sao

cậu lại cứ tìm con gái tôi? Sai lầm năm xưa của tôi làm liên lụy tới nó, cậu Lâm, cậu đừng… – Âu Dương Tú khẩn cầu. – Nếu cậu muốn báo thù thì

cứ tìm tôi, chỉ cần con gái tôi bình an, hạnh phúc là được…

-

Đúng. – Ân Tá nói chắc như đinh đóng cột. – Cháu cũng hy vọng cô ấy bình an, hạnh phúc, cháu cũng hy vọng mình chưa bao giờ gặp cô ấy.

-

Cậu? – Bà Âu Dương Tú nhìn anh nghi ngờ. Sự phẫn nộ và thù địch trong

mắt anh dần dần biến mất, thay vào đó là sự dịu dàng vô bờ. Cuối cùng Ân Tá đứng lên, dìu bà ngồi xuống.

- Bác gái… – Anh nói. – Xin bác

hãy tin cháu, tâm trạng của cháu cũng giống như bác, cháu cũng hy vọng

mình chưa bao giờ gặp cô ấy. So với bác… cháu còn yêu thương Bảo Lam

hơn…

Bà kinh ngạc nhìn chàng trai khó hiểu trước mặt, khi bước

chân vào cửa công ty thiết kế này với tâm trạng tội lỗi và nhục nhã, bà

không ngờ rằng mình có thể nhìn thấy tình yêu trong mắt anh.

Đó là tình yêu và sự thương xót thực sự dành cho Bảo Lam, không hề thua một người làm mẹ như bà.

- Cậu yêu nó thì có tác dụng gì? Nếu hai người là anh em thì sao? – Âu

Dương Tú nói với giọng vừa căng thẳng, vừa xấu hổ. – Tôi với bố cậu tới

với nhau từ trước khi Bảo Lam ra đời. Ân Tá, hai người có thể là anh em

của nhau!

- Cái gì? Anh em? – Ân Tá không dám tin vào tai mình. Lúc này điện thoại của anh vang lên.

Là Bảo Lam gọi tới.

Âu Dương Tú nhìn sự thay đổi trong ánh mắt của Ân Tá cũng có thể thầm đoán được người gọi tới là ai. Ân Tá nhìn khuôn mặt căng thẳng của bà, bình

tĩnh nhấc điện thoại.

- Alô? Chuyện gì thế?

- Anh yêu, sao

giờ anh mới nghe điện thoại? – Bảo Lam ở trong phòng mà cứ như nằm trên

thảm đinh nên đã ra ngoài đường đi dạo. – Bao giờ anh tan ca?

-

Bây giờ anh đang có chuyện gấp, Bảo Lam. – Ân Tá nhìn khuôn mặt căng

thẳng của Âu Dương Tú, nói nhỏ vào điện thoại. – Ngoan, anh tan ca sẽ

gọi điện cho em được không?

- Ồ… – Bảo Lam có vẻ thất vọng. – Vậy được rồi.

Xe buýt dừng lại bên đường, ánh mặt trời chiếu qua các kẽ lá để lại trên

đường mấy đốm sáng đang nhảy múa. Cô tắt điện thoại, phát hiện ra mình

đang đi trên c