anh Lâm cũng được. Nhiều lúc xưng hô thân mật quá, anh sợ bạn gái anh hiểu lầm.
Anh Lâm?
Cách xưng hô này còn xa lạ hơn cả với người ngoài.
Bàn tay cầm vé xem phim của Quý Vãn cứng lại. Duy chỉ có anh, duy chỉ có anh là lạnh nhạt với sự nhiệt tình của cô, là người đàn ông không bao giờ chịu liếc nhìn cô. Cô nhếch môi lên, nụ cười được bao bọc trong một làn sương lạnh giá.
- Được rồi, đưa cả bạn anh tới xem buổi công chiếu nhé. Em rất muốn xem cô gái chiếm được trái tim của anh trông như thế nào. – Cô nói, bàn tay vò chặt hai tấm vé.
Từ sau hôm thông báo là đã “có bạn gái rồi”, mẹ anh không buông tha cho anh, cả ngày đòi anh phải đưa bạn gái về nhà ăn cơm, nhất định phải xem cô như thế nào.
- Chỉ có anh, mẹ anh và em ba người thôi, đi ăn bữa cơm gia đình. – Ân Tá nói trong điện thoại. – Nếu cứ từ chối mẹ anh sẽ nghi ngờ mất. Với lại con dâu cũng phải có ngày tới gặp mẹ chồng chứ, phải không? Hahaha…
- Này, Lâm Ân Tá, anh còn cười em giết anh đấy! – Bảo Lam miệng thì nói vậy, nhưng trong lòng thấy rất ngọt ngào. Gặp người lớn là con đường tất yếu mà những người yêu nhau phải đi để có thể đi tiếp tới bước sau, Ân Tá đồng ý đưa cô đi gặp người thân chứng tỏ tình cảm của anh rất nghiêm túc.
Mọi việc phát triển rất thuận lợi.
Bảo Lam bắt đầu lựa chọn món quà nào mang tới cho mẹ anh, sau khi tan học, cô cùng Ngải Linh Linh đi hết hai con phố, chọn được một chiếc váy liền dài tới đầu gối màu tím nhạt. Ân Tá đã đặt chỗ ở quán ăn mà mẹ anh thích nhất. Trưa hôm đó, Ân Tá và mẹ ngồi chờ mãi không thấy Bảo Lam tới.
- Đi đường bị tắc hả?
Bà mẹ hỏi con trai, sắc mặt không vui. Lại chờ thêm khoảng nửa tiếng nữa, Bảo Lam gọi điện tới, bảo cô không tới được, nhờ Ân Tá xin lỗi mẹ anh giúp.
- Thôi bỏ đi, nó còn trẻ, không thích ăn cơm với người già như tôi. – Mẹ anh nói mát mẻ. Ân Tá gọi thức ăn lên rồi ngồi ăn cùng mẹ. Hai mẹ con ăn xong, vừa đi ra khỏi quán ăn thì gặp Quý Vãn cũng tới đây tiếp khách. Người ra người vào nhưng cô không quan tâm tới thân phận là ngôi sao của mình, gỡ cặp kính râm ra rồi vội vàng chạy tới níu tay mẹ Ân Tá, luôn miệng gọi “dì” rất ngọt, chỉ còn thiếu một tiếng “mẹ” nữa mà thôi.
Mẹ anh vui lắm:
- Vẫn là Vãn Vãn nhà ta ngoan nhất, vừa xinh xắn, vừa hiểu chuyện.
Lúc trước mất công chuẩn bị rất lâu, vậy mà tới lúc này lại nói là không tới được? Ân Tá chạy vội tới nhà Bảo Lam, Bảo Lam không chịu ra gặp anh. Bà Âu Dương Tú mở hé cánh cửa:
- Nó nói không muốn gặp cậu.
- Có việc gì hả bác?
Sắc mặt bà Âu Dương Tú rất lạnh lùng:
-… Tóm lại là thôi đi. – Từ trước bà đã không hy vọng hai người qua lại với nhau.
- Bác gái.
-… Cho anh ấy vào đi. – Trong phòng vang lên một giọng nói yếu ớt, lúc này Âu Dương Tú mới mở cửa cho anh vào, đưa anh tới phòng Bảo Lam:
- Tốt nhất là cậu phải có sự chuẩn bị về tâm lý.
Ân Tá thấy không yên. Anh đẩy cửa bước vào, gọi nhỏ:
- Bảo Lam?
Thân hình trốn trong chiếc chăn bông trắng khẽ chuyển động, anh mở tấm chăn ra, đập vào mắt anh là…
- An Ninh?
Chàng thiếu niên mặc đồ ngủ co lại như con tôm, hai hàng lông mi vẫn còn đọng lại mấy giọt nước mắt chưa khô, trông vô cùng đáng thương, không dám nhìn vào mắt Ân Tá. Ân Tá lại đắp chăn giúp “cậu”.
- Chị em đâu?
- Em… Ân Tá… – Cuối cùng An Ninh cũng hạ quyết tâm. – Em chính là Bảo Lam, bạn gái của anh, An Bảo Lam.
- Em?
Ân Tá cười, nụ cười rất thoải mái:
- Tiểu Ninh, em đùa gì thế?
- Em không đùa, em đúng là Bảo Lam. – An Ninh kể cho Ân Tá nghe về chuyện tác dụng phụ của thuốc… “Cậu” vừa nói, vừa quan sát tỉ mỉ sắc mặt của Ân Tá.
Bất cứ chàng trai nào cũng không thể chịu đựng được sự thay đổi to lớn này.
Không, chỉ cần là người thì trong một lát cũng không thể nào chấp nhận được sự việc hoang đường này.
Ân Tá vốn chưa bao giờ hút thuốc trước mặt Bảo Lam, lúc này rút ra một bao thuốc, nhưng đánh lửa mấy lần vẫn không châm được thuốc. Sắc mặt anh tái xanh, im lặng không nói gì. An Ninh thấp thỏm ngồi ra sát giường:
- Không phải em cố ý giấu anh…
- Em nghỉ ngơi đi. – Ân Tá đứng lên ra về.
An Ninh kéo vạt áo anh.
- Anh đi đâu?
Ân Tá cau mày, không lên tiếng. Giây phút đó, An Ninh nhìn thấy một nửa khuôn mặt anh, dường như anh có ý chê bai mình, sẽ không bao giờ quay lại nữa. Người thiếu niên nắm chặt tay anh, hỏi bằng giọng đáng thương:
- Anh có quay lại không?
- Cho anh một chút thời gian. – Anh chỉ nói một câu rồi quay người bỏ đi, đóng cửa phòng lại. Bà Âu Dương Tú lo lắng ngồi chờ ngoài phòng khách, Ân Tá nói nhỏ với bà câu gì đó. An Ninh thất vọng nằm bò trên cửa sổ, nhìn chiếc xe của anh khuất dần khỏi tầm mắt.
Cuối cùng rồi cũng mất đi. Không bao giờ tìm thấy nữa.
Âu Dương Tú đẩy cửa bước vào.
- Lâm Ân Tá bảo mẹ tìm cho con một bác sĩ thật tốt.
- Hử?
- Nó tưởng là thần kinh con có vấn đề, bảo là sẽ gọi điện tìm “Bảo Lam” sau.
An Ninh buồn bã ngã ra giường.
- Quả nhiên là anh ấy không tin…
Trong mắt bà Âu Dương Tú là sự thương xót:
- Con tưởng nó tin sao? Ngoài bố mẹ ra, không ai tin tưởng con vô điều kiện và bao dung cho con tất cả.
An Ninh nghe mẹ nói vậy, bèn ôm mẹ vào lòng.