không thể nghe được, Tống Sơ Nhất cầm điện thoại gọi cho Mạnh Nguyên Nguyệt.
“Nguyên Nguyệt, em biết rõ anh em sợ chim, sao còn để Lữ Tụng cầm lồng chim
đến doạ anh ấy?”
“Đúng là trọng sắc khinh bạn.” Mạnh Nguyên Nguyệt cười khẽ, nói: “Anh ấy
biết em không thích Lữ Tụng còn cố ý tạo cơ hội, em doạ anh ấy một chút có sao đâu.”
“Không tốt lắm. Nếu nó mổ thật thì sao?” Tống Sơ Nhất có chút tức giận, vừa rồi cô cười trước mặt Trần Dự Sâm kì thật là sợ Trần Dự Sâm ngượng. Một người đàn ông còn bị chim doạ như vậy, thật mất mặt.
“Chị quá coi thường anh của em rồi. Mổ lần đầu không có nghĩa là mổ được lần thứ hai.” Mạnh Nguyên Nguyệt cười cười, lầm bầm với cái điện thoại, nghĩ rằng lòng tốt không được báo đáp, làm chuyện tốt còn bị mắng. Làm người tốt thật khó!
Trần Dự Sâm muốn làm mối cho cô và Lữ Tụng, cô không hề vui vẻ gì, cũng không phải ngây thơ muốn trả thù mà đưa chim đến chỉ muốn làm chuyện tốt.
Sau khi Tống Sơ Nhất gặp chuyện không may, Trần Dự Sâm rất lo lắng vẫn không thể ngủ được. Nếu anh không trấn tĩnh lại, dù hai mẹ con Tống Sơ Nhất không sao, anh cũng sẽ ngã xuống trước. Cô làm việc này là muốn sau khi kinh hoàng Trần Dự Sâm sẽ thả lỏng, có thể ngủ ngon một giấc.
Như Mạnh Nguyên Nguyệt đã đoán trước. Sau khi tắm sạch sẽ, cả người Trần Dự Sâm mệt mỏi rũ rượi, ra khỏi phòng tắm không nói được mấy câu với Tống Sơ Nhất liền ngáp liên tục, không bao lâu sau liền thiếp đi.
Trần Dự Sâm ngủ rất say. Ba ngày ba đêm không chợp mắt, dù người có làm bằng sắt cũng không chịu nổi. Lần này thả lỏng ngủ đến sét đánh cũng không tỉnh. Tống Sơ Nhất nhìn mà đau lòng.
Chạng vạng khi bác sĩ trưởng đến, Tống Sơ Nhất vội xua tay nhỏ giọng nói: “Bác sĩ đi khám bệnh sao? Có thể quay lại khi chồng tôi tỉnh lại không?”
“Không kịp, con cô có biến chứng của sinh non, hô hấp đã tạm dừng. Đây là giấy cam kết phẫu thuật, cô xem một chút nếu không có ý kiến gì thì kí vào, chuyên gia đang chờ mổ cho đứa bé.”
Không phải nói con rất khỏe sao? Tống Sơ Nhất ngơ ngác tiếp nhận giấy từ tay bác sĩ, nhìn chằm chằm nhưng một chữ cũng không đọc được, hai tay run rẩy không ngừng.
“Cô nhanh chóng quyết định đi. Tình trạng đứa bé rất nguy kịch không thể chờ thêm nữa.” Bác sĩ rất lo lắng, “Nếu không dám quyết định thì gọi chồng cô dậy.”
Tống Sơ Nhất nhìn về phía Trần Dự Sâm, hơi thở của anh vẫn đều đều không có dấu hiệu tỉnh lại. Ba ngày nay chắc hẳn anh rất mệt. Tống Sơ Nhất hít sâu một hơi bắt mình tỉnh táo lại.
“Cảm ơn.” Sau khi kí tên, Tống Sơ Nhất mỉm cười đưa giấy cam kết cho bác sĩ.
Bác sĩ cũng cười trấn an Tống Sơ Nhất: “Hai người con trẻ, cho dù đứa bé có chuyện gì cũng có thể sinh đứa khác.”
“Vâng.” Tống Sơ Nhất mỉm cười tỏ vẻ đồng ý, chờ bác sĩ ra ngoài, cô lấy tay che miệng, cố nén tiếng khóc trong cổ họng.
Bên ngoài không biết mưa từ khi nào, nước mưa tạo thành dòng trên cửa sổ.
Trước mắt Tống Sơ Nhất ngày càng mơ hồ, hai má cũng dính đầy nước như cửa
sổ.
Cửa phòng nhẹ nhàng được đẩy ra, nhìn thấy bóng dáng cao lớn cương nghị, Tống Sơ Nhất đau lòng đến mức quên không đuổi người. Người đến là Thẩm Tĩnh Hoa. Chính cô còn để con mình đối mặt với cái chết, ông không được con gái thừa nhận chắc hẳn cũng rất đau khổ?
“Bác sĩ gọi điện thoại cho ta nói tình trạng của đứa bé không tốt. Đúng lúc ta đang ở dưới lầu liền lên đây.” Thẩm Tĩnh Hoa đi đến mép giường ngồi xuống, chần chờ một lấy liền đưa tay lau nước mắt trên má Tống Sơ Nhất.
Ngón tay ông rất thô, làm đau Tống Sơ Nhất. Hiển nhiên ông đã phát hiện ra, muốn buông tay lại không biết nên làm thế nào, bàn tay cứng ngắc giữa chừng. Ông không còn là một người nghiêm nghị khí thế bức người mà chỉ là một người cha lo cho con, một người cha không biết làm thế nào để con vừa lòng. Đúng lúc ông ở dưới lầu, không phải đúng dịp mà là luôn ở bệnh viện nhưng không dám đi lên.
Cổ họng Tống Sơ Nhất chát chát, nghẹ nửa ngày rốt cục cũng nói ra tiếng: “Ba.”
Thẩm Tĩnh Hoa đang luống cuống chân tay, ngây ngốc nhìn Tống Sơ Nhất, quên cả đáp lại.
“Nếu ba biết em gọi ông ấy như vậy, chắc chắc ba sẽ rất vui.” Trần Dự Sâm đang ngủ mơ mơ màng màng nghe được lẩm bẩm một câu, ôm ngang Tống Sơ Nhất, rúc đầu vào người cô giống như đang bú.
Tình cảnh như thế này dù là ba cũng không tiện ở lại.
“Ba đến phòng phẫu thuật chờ.” Thẩm Tĩnh Hoa nói, nhẹ nhàng đi ra ngoài.
Tống Sơ Nhất thấy trong nháy mắt khi xoay người trong mắt ông xuất hiện ánh nước.
Cô dùng sức ôm lấy Trần Dự Sâm, ánh mắt đau đớn nhưng nước mắt không hề chảy ra. Nhiệt độ cơ thể Trần Dự Sâm đang sưởi ấm cho cô, tay chân ấm dần lên, trái tim như có ánh mắt trời chiếu rọi. Khóe môi Tống Sơ Nhất cong lên, không hề che giấu ý cười. Con cô sẽ không sao. Ba nó thương nó như vậy, mẹ nó coi nó như tâm can bảo bối, sao nó có thể rời bỏ cõi đời này chứ? Tống Sơ Nhất dần cảm thấy buồn ngủ, nhắm mắt ngủ cùng Trần Dự Sâm.
Nghe nói tâm lý rất quan trọng, ý nghĩ lạc quan có thể đem lại điều may.
Tống Sơ Nhất không biết liệu có phải ý nghĩ của mình có tác dụng hay không. Sáng ngày hôm sau khi cô và Trần Dự Sâm tỉnh dậy thực