cô ấy dành cho mình,tạisao anh lại bỏ cô ấy trong khi trái
tim anh lại cố gắng níu giữ.Tại sao….
—————~~~————-
Sunny thấm khăn ướt và đắp lên trán Jessica,hôm đó,khi ra biển chơi
với mọi người,cô đã phát hiện ra một cô gái đang nằm trên bờ biển
trong tình trạng rất nguy kịch.Cô đã nghĩ cô gái ấy sẽ khôngqua khỏi
nhưng như có phép màu nhiệm,bây giờ cô gái ấy đã lấy lại nhịp thở,sắc
mặt cũng đỡ hơn phần nào.Sunny nhìn cô gái đó lần nữa,cô ấy trông thật
buồn,hình như nước mắt vừa tràora khóe mi cô.Đau,buồn,tấtcả những gì
mà giọt nước mắt ấy nóihết,trái tim này,nó đang chết hay sống vậy.
Cùng một lúc,một cơn gió lạnh lẽothổi qua trái tim đang tái tê trong
đau khổ của bốn con người ấy.
——————————-o90o90oo90o——————
-Tướng quân Lee,hãy cho người đi tìm phía bên này.Tướng quân Min,hãy
chỉ huy dàn quân theo phía Tây,còn ta sẽ ra thẳng hướngkinh
thành-Tiếng Kyuhyun vẫn vang lên đều đều trong không gian tĩnh mịch
ấy.Sau khi nghe anh chỉ huy dàn quân,tất cả lên đường đi tìm công chúa
Jessica.Anh lên ngựa,khẽ buông một tiếng thở dài rồi phi ngựa ra ngoài
kinh thành.
Còn Park Hanul,sau mấy ngày chờđợi,cô ta đã không chịu nổi nữa.
“Xoảng,xoảng”Tiếng vỡ vang lên cùng với cơn thinh nộ đang sôi sục
trong người cô ta.Bọn thị nữ chạy vào:
-Công chúa người có chuyện gì vậy?
-CÁC NGƯỜI,CÚT HẾT CHO TA-Park Hanul gào lên.Bọn thị nữ sợ hãi vội cáo lui.
-Tại sai,tại sao chồng ta lại đi tìm con bé đó chứ,chết là phần thưởng
xứng đáng của nó mà.Tại sao chồng ta lại không thèm đếm xỉa đến ta từ
lúc kết hôm cho đến giờ chứ.Chưa hề cómột lời nói yêuthương đối với
ta,thật đáng ghét-Park hanul điênlên,tiếp tục hành hạ những chiếc cốc
thủy tinh mỏng manh yếu ớt như chính trái tim của hai người con gái
đó… Thời gian cứ dần trôi,cuối cùng 1 tuần lễ cũng đã đến,buồn,vui,đau
khổ,hạnh phúccũng có nhưng có lẽ đau khổ luôn là tất yếu nhất…
-JESSICA,JESSICA-Donghae vẫn cứ đitìm,anh đã tìm hết 6 ngày rồi mà vẫn
chưa có tin tức gì về Jessica.Anh cứ như một kẻ điên vậy.Không
ăn,không uống,cứ dốcsức mà đi tìm mặc cho mọi người can ngăn.
-Donghae hyung à,hyung dừng lạiđi-Kyuhyun vừa phi ngựa vừa đuổi theo Donghae.
-Em cứ về trước đi,anh sẽ tìm thêm một lần nữa-Người Donghaenóng bừng lên.
-Vô ích thôi hyung,đã tìm hết 6 ngày rồi mà vẫn không thấy tăm hơi đâu
cả,hyung bỏ cuộc đi,sáng mai ta sẽ lên đường về Azura.-Kyuhyun cố gắng
hét thật to để Donghae nghe thấy.
-Sao cơ?-Donghae dừng ngựa lại,người anh ướt đẫm mồ hôi,mặtanh tái
mét,răng cứ xiết lại.-Em,đến bây giờ mà em còn cóthể nói được những
câu nói đó sao?
-Em biết là anh cũng đau nhưng anh hãy nghĩ cho phụ thân và mẫu hậu
nữa đi.Giờ họ cũng đangrất buồn này.Em chắc chắn một ngày nào đó em ấy
sẽ trở về thôi mà.-Kyuhyun dừng ngựa lại trước Donghae.
-Anh…Anh biết rồi.-Donghae nói.Giờ anh không biết phải làm thế nào
nữa đây,trái tim anh đau đến thế sao.Cả hai cùng đi về kinhthành mà
không nói với nhau lời nào,cái không khí im lặng đáng sợ cứ vây lấy họ
mãi.
Trong lúc này,tại cung điện Kimusa,Yesung thì đứng ngồi không yên,Yuri
thì khóc hết ngày này đến ngày khác.Cô mất một người con chưa đủ hay
sao mà giờ còn mất thêm một người connữa.Từ khi nghe tin Seohyun
mấttích rồi đến Jessica,chưa đêm nào cô ngủ tròn giấc.Yesung cũngrất
lo lắng cho cả vợ và con mình.Ông trời độc ác và bất côngđến thế
sao…
Đã một tuần lễ trôiqua,Yuri vẫn vậy,cứ ngồi thờ ơ một mình.Yesung thở
dài,anh tiến lại gần Yuri,đưa tay lau khô những giọt nước mắt vẫn còn
vương trên má cô.
-Em buồn đến thế sao?-Yesung bất giác hỏi.
-Tại sao anh lại hỏi thế trong khi anh biết em là thế nào rồi
chứ?-Yuri khẽ nhăn trán nhìn chồng mình.
-Anh chỉ hỏi thôi mà.Anh biết,thế giới này không hề tươi đẹp đâu,con
chúng ta,chúng đã đến tuổi yêu rồi nên buồn cũng có,vui cũng có,hạnh
phúc,đau khổ cũng có nhưng tình yêu luônlà một màu hồng mà.Anh dám
chắc hai thái tử đó có lẽ giờ cũngrất buồn nhưng ai dám đảm bảo là con
chúng ta sẽ chết đâu.Hãy vui lên đi,cứ ngồi mà khóc như thế này cung
chẳng giải quyết được gì đâu.-Yesung cười nhẹ.
-Anh…anh đừng nói nữa có đượckhông.Xin anh.-Yuri lại òa khóc,con cô
sao cô không lo được,trái tim như bị cắt ra hàng trăm mảnh.Yesung cũng
buồn,anh nhìn ra phía cửa sổ,hình như giông bão đang từ từkéo đến…
———————————————–o0o————————————-
-Cảm ơn sự giúp đỡ tận tình của mọi người trong những ngày qua.Chúng
tôi xin phép-Hangeng ôm lại ong bạn già của mình,khuôn mặt anh thoáng
quamột nụ cười đau buồn.
-Xin lỗi vì đã để xảy ra chuyện không hay.-Hoàng đế xứ Ilu cũnglấy làm
thương tiếc.
-Vâng không sao.Chúng tôi vẫn sẽcố gắng tìm cô ấy.Giờ xin phép mọi
người-Hangeng cùng mọi người cúi chào lần nữa rồi bơớc lên xe
ngựa,riêng chỉ mình Donghae vẫn đứng đó như một người mất hồn,Kyuhyun
nhìn anh mình,thở dài,đoạn anh lại nói:
-Về thôi anh.
-Sao?-Donghae giật mình nhìn emrồi cũng gật đầu-Ừ,đi thôi.
-Nhìn họ kìa,thật sướng con mắt-Park Hanul nhìn Donghae màcười một
cách bí hiểm mà khônghề biết rằng ánh mắt anh ấy cũng luôn nhìn về
phía cô một cách nghi ngờ.