Tình Yêu Dũng Cảm Của Quyên Tử

Tình Yêu Dũng Cảm Của Quyên Tử

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326302

Bình chọn: 8.5.00/10/630 lượt.

iúp đỡ, sao có thể lên chức thuận lợi được. Nói thế nào đi nữa thì cũng không thể để con hồ ly tinh kia vào nhà họ tả chúng ta được. "

Chủ nhiệm Tả thở dài :

«Dù sao thì theo anh, con bé Vân Kha kia tuy tốt nhưng cũng không có tình cảm với Tiểu Hồng, hai ngời muốn sống với nhau cả đời cũng phải tìm người mình vừa lòng, tôi thấy chẳng có gì không tốt."

Nói xong, đứng dậy đi lên tầng, bà Tả nhing bóng lưng chồng, ngẩn người một lúc, hình như lão Tả không đồng ý chuyện này, bà Tả trầm ngâm, cầm điện thoại lên gọi cho Vân Kha, trong lòng suy nghĩ dù chuyện có thế nào thì trước hết cứ nói chuyện ổn định với Vân Kha trước, con hồ ly tinh kia bà vẫn còn biện pháp đối phó.

Nói thật, Mạc Vân Kha đối với bà mẹ chồng tương lai trên danh nghĩa này cô cũng không thích lắm, nói thế nào đây, bà mẹ chồng này đặt công danh lợi ích lên đầu. Mạc Vân Kha cũng hời nghi từ trong lòng bà ta đã bao giờ suy nghĩ một chút nào cho hạnh phúc con trai của bà ta chưa hay đơn giản chỉ vì lợi ích của bản thân, bà ta không hiểu là con người chỉ sống được mấy chục năm, bè lũ xu nịnh có ý nghĩa gì đâu.

Mạc Vân Kha cũng không nghĩ mình thanh cao, chỉ cảm thấy bà Tả có hơi quá đáng, hơn nữa Quyên Tử rất có thể là em gái họ Vân Đan. Nói thật, nhìn dáng vẻ của cha có lẽ là đúng rồi, chỉ là chuyện sai lầm lần trước về Chu Yến vẫn làm ông cụ lo lắng nên vẫn đợi kết quả cuối cùng.

Vân Kha cũng cảm thấy Quyên Tử chính là Vân Đan, cảm giác quen thuộc , tính cách cố chấp kiên cường như vậy, dù chưa rõ ràng nhưng mà nếu cô ấy là người nhà họ Mạc thì thật sự rất kì diệu. Chỉ mới gặp mặt một lần nhưng Vân Kha có thể cảm nhận được dòng máu nhà họ Mạc, họ đều là con cháu nhà họ Mạc.

Cho nên, đối với chuyện bà Tả chửi mắng Quyên Tử, trước đây cô có thể làm như không nghe thấy, nhưng hiện tại cô không cách nào nghe nổi:

"Dì à, Quyên Tử rất tốt, cũng không phải là loại người như dì nói đâu, còn chuyện của ba chúng con, chúng con sẽ tự giải quyết với nhau, dì không cần nhúng tay vào, công ty còn có việc, con đi trước."

Nói xong, xoay người đi, để bà Tả ngồi đó một mình. Bà Tả cũng không hiểu nổi, không phải là tình địch với nhau phải giương cung bạt kiếm, kẻ sống người chết sao ? Sao con bé Vân Kha này lại độ lượng như vậy, bà cũng không hiểu người đàn ông như thế nào mới được lòng con bé này, hết lần này đến lần khác Vân Kha lại hồ đồ như thế.

Bà Tả tức muốn chết, vừa lên xe lại nhận được điện thoại tiểu Triệu gọi đến, nói là ngày mai hồ ly tinh kia sẽ vào tạp chí Thời Đại của Bộ Thương Mại làm việc, là lãnh đạo trực tiếp giao phó xuống.

Bà Tả nghi ngờ chuyện này, chẳng lẽ là do Diệp gia nhúng tay vào, trừ Diệp gia bà không nghĩ ra ai khác, ai còn có thể thay hồ ly tinh kia ra mặt đây. Nhưng mà, cũng phải nói chuyện này, con trai do bà sinh ra, tính tình như thế nào, bà biết rõ nhất, đừng tưởng nhìn mặt dễ nói chuyện thật ra tính cách cũng rất thẳng thắn, một khi đã chạy đi thì không bao giờ quay đầu lại.

Nhiều năm như vậy, chưa bao giờ có chuyện gì để bà phải lo lắng, chỉ có mỗi chuyện hôn nhân lần này, tính tình lại nỏng nảy trở lại. Bà Tả cũng hiểu, nếu con trai nhà mình mà tức giận thật sự thì nó dám bỏ gia đình để sống một mình lắm, nên bà cũng phải có điểm kiềm chế, chỉ cần không cho hồ ly tinh kia vào cửa là được.

Thật ra thì bà cũng lo lắng thái quá, Quyên Tử cũng không muốn vào cửa nhà họ Tả dù hiện tại cô càng ngày nhìn Tả Hồng càng thuận mắt đi, Quyên Tử cũng không nhớ nổi sao hiện giờ cô lại biến thành như thế này.

Lại nói, trước đây Quyên Tử còn nghĩ tương phải hiếu thuận với cha mẹ thật tốt, cô cũng lên kế hoạch chờ sau này kiếm đủ tiền rồi, cô sẽ bán căn phòng này cùng với nhà cũ, rồi mua một ngôi nhà lớn ở ngoại ô, cả gia đình cùng nhau sống.

Nhớ đến đây, Quyên Tử không tự chủ được nhớ đến chuyện chiều nay, ông Mạc dẫn cô đến một căn nhà rất đẹp, hơn nữa không hiểu sao cô có cảm giác rất quen thuộc không nói ra được.

"Em ăn mỳ Ý nhé. "

Âm thanh kéo tinh thần Quyên Tử quay lại, cô Nhìn Tả Hồng ngồi đối diện, cười như không cười nói:

"Anh nghĩ gì mà lại đến chỗ này ăn cơm?"

Dưới ánh nến lung linh, nhìn nét măt tươi cười như hoa của Quyên Tử, Tả Hồng không khỏi nghĩ đến trước kia, khi bọn họ mới quen anh cũng mời cô đến nơi này ăn cơm.

Nói thật, dù nơi này đắt kinh khủng, có tiếng là món ăn ngon nhưng bọn Tả Hồng vẫn thích đồ ăn Trung Quốc hơn, nhưng phụ nữ lại thích đến chỗ này, mà người phụ nữ nào đến nới này đều muốn giả vờ cao nhã, thanh tao, lãng mạn, tình cảm, chỉ có Quyên Tử nhà anh, lần đầu tiên đến đây đã ăn liền hai phần mỳ Ý.

Lúc ấy Tả Hồng thật sự bất ngờ, nhưng nghĩ đi nghĩ lại vẫn cảm thấy cô thật đáng yêu chân thật. Sau này khi ở chung cùng cô anh mới phát hiện cô gái này căn bản là khinh thường chuyện giả vờ đoan trang hiền thục, lúc cô muốn ăn dù trước mặt là chủ tịch nước thì cũng không ảnh hưởng gì.

Cho đến bây giờ cô cũng chưa bao giờ quan tâm đến ánh mắt của người khác, thoải mái tự tin sống trong thế giới của chính mình. Cô như vậy càng khiến cho cô trở thành trung tâm khiến người khác không thể cưỡng


Polly po-cket